Báo lỗi

Lạc Thiên Tiên Đế

Quyển 1 - Chương 15: Sỉ nhục kẻ khác là tự mình mang nhục

" Đại ca, huynh cho rằng ta thật sợ huynh sao? Ta một lần có thể đánh bại huynh thì cả đời này đều có thể, chỉ là Vũ Thiên Nguyên ta không muốn làm tổn thương đến tình nghĩa huynh đệ bao lâu nay, một người cố may vá, một người lại quyết tâm xé cho bằng được! Tốt "

Vũ Thiên Nguyên quát, trong đáy mắt sâu hun hút là mấy vệt tơ máu ngang dọc chạy dài, hắn hung hăng đánh một chưởng lên chiếc bàn trước mặt khiến cho chiếc bàn vốn được làm bằng gổ sưa cứng rắn phút chốc vỡ tan tành, ngưng một chút Vũ Thiên Nguyên lại đảo mắt xuống bên dưới quét qua một vòng.

" Cả đám các ngươi nữa, gió chiều nào che chiều đó, khốn kiếp! " Khuôn mặt đỏ gay, hắn cố gắng gằn thật lớn từng câu từng chữ, thậm chí tu vị Trúc Cơ cũng phóng xuất toàn bộ ra bên ngoài khiến cho một mảnh hư vô trước mặt thoáng vặn vẹo " Đùng Đoàng " nổ vang, phong bạo theo đó cũng vần vũ kéo đến.

Trên đỉnh đầu Vũ Thiên Nguyên thình lình huyễn hóa nên hư ảnh một tôn bạch hổ cực lớn, bạch hổ ngữa mặt lên trời điên cuồng gầm thét.

Hai luồng thanh âm cùng điệp gia cho nhau, sóng âm như thủy triều mạnh mẽ quét về bốn phía.

Tộc nhân bình thường, thậm chí những tu sĩ có tu vị yếu kém đều bị dư ba lực lượng kia quật ngã ngay tại chỗ.

" Hừ " Lúc này Vũ Khắc Điệp khẽ hừ lạnh: " Dám cùng ta đấu uy sao? Gà đất chó cảnh mà thôi " Theo lời nói rơi xuống trên thân thể hắn lực lượng tu vị cũng ầm ầm bộc phát, tựa như một ngọn núi lửa phun trào, uy áp kia tựa hồ chiếc chổi lớn quét thẳng về phía hư vô khiến cho không những không gian nơi này mà ngay cả thương khung bên ngoài cũng đều biến sắc, cả đại điện phong vân mù mịt.

Lực lượng này vượt xa uy áp vừa rồi do Vũ Thiên Nguyên tạo ra, như một ngọn đại sơn từ trên trời giáng xuống, vô tình đánh tan một chút khí thế kia của Vũ Thiên Nguyên.

" Kết Đan " Có người che miệng kinh nghi hét lớn.

" Hắn vậy mà đã Kết Đan rồi!! ".

Khuôn mặt Vũ Thiên Nguyên chợt biến, dưới uy áp cuồng bạo tựa hồ thái sơn áp đỉnh, ngay cả hắn cũng đều không thể chống chịu, Vũ Thiên Nguyên khó khăn thở hắt một hơi, sau đó vô lực đánh rơi toàn bộ thân thể lên chiếc ghế dài ngay phía sau lưng: "Là số phận sao? " Hắn khẽ thì thào.

" Dừng tay " Lúc này từ đằng xa chợt có tiếng quát dài vọng lại, thanh âm kia nghe ra có vẻ già nua cổ lão nhưng bên trong lại ẩn chứa một luồng uy năng to lớn, chỉ một chữ " Dừng " ngay lập tức phong bạo biến mất, uy áp toàn bộ biến mất, chúng nhân im ắng cùng dõi mắt hướng vào phía bên trong cánh gà với thần sắc cung kính.

Từ bên trong, bốn lão giả già nua thân mang đạo bào tao nhã, khí thế sâm nghiêm chậm rải bước ra.

" Bái kiến sư thúc, bái kiến sư thúc tổ " Chúng nhân cùng đồng thanh hô lớn.

Bọn họ cũng không nói gì thêm mà nhẹ nhàng rảo bước lên phía trên, khuôn mặt băng lãnh mang theo chút đạm bạc, bốn cặp mắt cùng nhìn về phía Vũ Thiên Nguyên sau đó khẽ cúi đầu.

Vị đại thủ hộ giả thoáng quét qua chúng nhân bên dưới một chút, nghiêm nghị nói: "Chúng ta sứ mệnh là bảo hộ an nguy gia tộc nhưng cũng không phải hạng ăn chay, ngày đó đại sư huynh trước khi quy tiên đều đã lường trước sự việc này, hắn để cho Nguyên nhi lãnh đạo Vũ gia là có lý do của mình ".

" Ngươi! Hữu dũng vô mưu " Lão chỉ tay thẳng mặt Vũ Thế Minh quát lớn.

" Còn ngươi, nhỏ nhen ích kỷ, tâm cơ lại quá thâm trầm " Theo lời nói rơi xuống, ngón tay kia cũng nhanh chóng chuyển dời sang vị trí Vũ Khắc Điệp đang đứng.

" Bốn lão già này còn tại, các ngươi tuyệt đối không được làm càn ".

" Sư thúc, ta tôn trọng người là cường giả, càng là tiền bối nhưng mà việc này là chuyện riêng của ta cùng sư đệ, hy vọng các người chỉ đứng ngoài nhìn xem, không cần thiết phải đụng chân vào " Vũ Khắc Điệp chắp tay nói.

" Ngươi uy hiếp bọn ta sao? " Đại thủ hộ giả cau mày lên tiếng.

" Không dám ".

" Ở địa bàn Vũ gia không cho phép động thủ chém giết, chuyện riêng của hai ngươi hai ngươi tự tìm cách xử lý cho ổn thỏa lấy, nhưng tránh làm sứt mẻ tình cảm, càng không được tổn hại đến thể diện gia tộc " Nhị thủ hộ giả lúc này mới lên tiếng.

" Cha! Hai người các ngươi tranh đấu cũng quá lâu rồi, càng như vậy càng khiến người đời dị nghị, cho rằng Vũ gia nội bộ bất hòa, hay là thế này, nếu như nhi tử của tam thúc có thể tiếp được ta một chiêu xem như cha con chúng ta thua cuộc, sau đại hội cuốn gói rời đi Trấn Thiên Quan và ngược lại " Vũ Khắc Tài vừa nói vừa cười giảo hoạt.

" Khốn kiếp! Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? Nhi tử ta mới có bao nhiêu? Còn cho rằng quyết đấu công bằng? " Vũ Thiên Nguyên phẫn nộ quát.

" Hắc Hắc.. Con trai gia chủ, Thánh Phẩm linh căn..Nếu một chiêu của ta còn không tiếp được thì ta nghĩ hai cha con các ngươi nên nhanh chóng cút khỏi gia tộc, tránh cho ô nhục gia phong " Vũ Khắc Điệp cũng ngay lập tức hung hăng đáp trả.

" Hỗn xược, Vũ Thiên Nguyên ta một đời nam chinh bắc chiến, càng lập nên vô số công trạng cho quốc gia, chưa có kẻ nào dám ở trước mặt ta hồ ngôn loạn ngữ, cha con các ngươi!!! Tốt lắm!! " Có lẽ bởi vì quá tức giận, Vũ Thiên Nguyên bỗng nhiên đưa tay che miệng lại thình lình ho ra một búng máu tươi.

" Cha!!" Vũ Thiên Long nhìn đến đây thì vội vàng chạy lên phía trước đở lấy thân hình Vũ Thiên Nguyên.

" Ngươi muốn một chiêu bại ta sao? Tốt!! " Vũ Thiên Long căm phẫn nhìn cha con hai người Vũ Khắc Điệp, sát khí từ trên người hắn muốn bộc phát mà ra nhưng ngay lập tức bị hắn sinh sinh cắn răng nuốt vào bên trong.

" Ngày mai! Tại trên chiến đài! Ta muốn cho các ngươi biết " Sỉ nhục người khác là tự mình mang nhục ". Thanh âm băng lãnh trầm bỗng vang lên, khuôn mặt Vũ Thiên Long càng thêm lạnh lùng, cơ hồ băng tuyết đang tan chảy, hàn phong gào thét quét ngang trời.

*****

Cùng lúc này trên địa phận Lạng Châu có ba bóng người to nhỏ, cao thấp bất đồng đang chầm chậm bộ hành, bọn họ vừa đi vừa không ngừng cãi vã lẫn nhau, thỉnh thoảng lại còn vang lên thanh âm chửi lộn.

" Lần này trở về bái kiến chủ nhân, ta nghĩ nên bỏ đi mấy cái tên vớ vẩn ngày đó lão tặc Sơn Thánh kia đặt, thứ gì mà Tiểu Tượng, Tiểu Kê, Tiểu Mã? Thứ bỏ đi! Không có lấy một chút uy phong " Tiểu Mã vừa bước vừa nghịch ngợm đá bay những viên sỏi tròn trịa trên mặt đất, luôn mồm nói.

" Đúng a!!! Tam linh ngày xưa là cở nào phong quang, chúng ta hoành tảo vô địch khắp Đại Việt, ngay cả Bắc Thiên Hoa Hạ cũng từng đạp bằng, nếu không nói truyền thuyết thì cũng là một truyền kỳ đáng để người đời ngưỡng vọng, thế nào? Tượng huynh! Huynh nghĩ một chút xem có đúng không? " Tiểu Kê hồ hởi nói, nói đến mức phun cả nước dãi.

" Đúng nha! Tứ linh Trung Hoa gặp tam linh chúng ta đều phải cúi đầu thần phục, bản thân Tượng gia không hám danh, nhưng mà cũng phải đổi một cái tên gì đó cho thật dễ nghe " Tiểu Tượng cũng vừa vặn đáp lời.

" Tiểu Mã, ngươi thông tuệ nhất nhóm, chuyện đặt tên giao cho ngươi, nên nhớ! Phải là một cái tên thật kiêu, thật oách, lần này chủ nhân xuất thế chúng ta về sau rất có khả năng sẽ được tạc bia công đức, thậm chí ghi danh tân sử".

" Được rồi, chỉ là đặt tên thôi chứ gì? Chuyện nhỏ " Tiểu Mã bóp trán suy nghĩ hồi lâu, sau đó thần sắc chợt sáng ngời, hắn hét lên: " Mã aaa! Phong Thượng Mã là tên ta " Hắc Hắc" Quá kiêu!! Quá oách rồi ".

" Phong Thượng Mã ư!!! Quá oách " Tiểu Kê, Tiểu Tượng cùng đồng thanh.

" Con gà kia, ngươi? Ánh mắt kia của ngươi là có ý gì? " Tiểu Mã vênh váo đảo mắt một vòng nhìn hai người còn lại, khi ánh mắt rơi trên khuôn mặt lộ vẻ kích động của Tiểu Kê thì thoáng kinh hãi.

" Hắc Hắc... Kê gia chặt ngươi, thứ gì mà Phong Thượng Mã!! Ta lấy tên ngươi làm tên lót cho đại danh của Kê gia: Thượng Mã Phong...Hahaha ".

" Từ nay về sau các ngươi gọi Kê gia là Thượng Mã Phong " Tiểu Kê đắc ý toác mồm cười.

" Ngươi! Cướp tên, đồ ăn cướp! "

******

Tại Vũ gia, mọi chuyện tạm thời trôi qua trong bình lặng, nhưng bất cứ ai đều có thể dễ dàng nhận ra sóng ngầm chỉ mới bắt đầu cuộn trào, địa chấn chỉ mới vừa kéo đến.

Chúng nhân cùng háo hức ngóng chờ đến sáng hôm sau, một trận thiên kiêu chi chiến đồng thời là gia tộc chi chiến, cũng vừa vặn dịp để chứng thực cái tin đồn về Thánh Phẩm linh căn.

Vũ Thiên Long lại trở về tiểu viện của chính mình, tu vị hắn giờ phút này cũng đã ổn định ở Ngưng Khí trung kỳ, bốn tầng cảnh giới.

****

Chương này đăng muộn, đạo hữu thông cảm!!!!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT