Báo lỗi

Lạc Thiên Tiên Đế

Quyển 1 - Chương 5: Thái tử vi hành

Đông Hải khắc nghiệt vô cùng, cuồng phong gió lớn quanh năm thét gào đày đọa, lại bị bao phũ bởi một tầng hơi nước dày đặc, hơi nước này còn có tính chất ăn mòn cực lớn, mặc cho kim loại hay tinh thiết đều không thể chống chịu, bởi vậy ngoại trừ Nguyên Anh đại năng, không ai dám đặt chân bước ra Đông Hải.

Hoàng Sa, một hòn đảo ngọc xinh đẹp tràn ngập cát vàng trải dài, nơi này mây khói giăng đầy cỏ cây tươi tốt, thiên địa linh khí dạt dào như vô cùng vô tận, dưới ánh kiêu dương chiếu rọi càng tô thêm nét đẹp mỹ miều, nếu như nhìn từ tinh không bên ngoài có thể dễ dàng mường tượng ra khung cảnh một cô gái đang trầm mình trong biển lớn, mái tóc dài vàng óng nhẹ nhàng buông xỏa.

Phía trên tông môn to lớn, kiến trúc đồ sộ, lầu cao gác mái chạm trổ vô cùng tinh xảo đang đứng đó một bức tượng cao lớn vĩ ngạn, bức tượng kia điêu khắc một nam nhân, toàn bộ chi tiết thậm chí đến biểu cảm trên khuôn mặt cũng sinh động, chân thực.

Nam nhân ngẫng đầu nhìn hướng trời cao, đôi mắt mở lớn, thần sắc khinh thường như muốn cùng thiên đạo đối chọi, một cỗ ý chí hiên ngang bất khuất trùng điệp tản mát, bức tượng này chính là bức tượng Lạc Tổ, ý chí kia đến mãi ngàn đời về sau người ta vẫn lưu truyền bằng một cái tên gọi huy hoàng " Bản sắc Á Đông ".

Lại quay về với Vũ Thiên Long, hắn lúc này đang thất thần đưa mắt hướng lên những đám mây màu hồng nhạt đang trôi nổi, trong đầu óc non nớt chợt hiện lên câu hỏi: " Những đám mây kia liệu có bao giờ đuổi kịp được nhau? ".

Hẳn là không, mây trên trời cũng như nhân sinh chốn hồng trần, người đi trước kẻ đi sau nhưng cước bộ không bao giờ thay đổi, gió thổi mây bay chung quy lại cũng chỉ là một vòng luẩn quẩn trong trời đất.

Muốn theo kịp bước chân người đi trước, hoặc là người ta dừng còn ngươi bước tiếp, hoặc là bản thân ngươi có đủ bản lĩnh để cải thiên hoán địa.

Đang lan man trong dòng suy nghĩ, lúc này từ phía đằng xa chợt vọng lại tiếng xe ngựa, tiếng quát tháo cùng tiếng bước chân dồn dập.

Vũ Thiên Long xoay người, trước mắt hắn lúc này là một đám quan binh cúc cung hộ giá hai bên chiếc xe ngựa màu vàng vương giả đang lao đến với tốc độ cực nhanh, binh lính ai nấy thân hình đều vô cùng vạm vỡ, lê gươm tuốt giáo thần sắc hung ác không ngừng quát tháo người đi đường.

" Tránh ra, muốn chết sao? Lùi về hai bên " Một nam tử thân mang chiến giáp đang ngồi trên lưng ngựa đưa cây roi da chỉ về phía trước.

Dân chúng xung quanh kinh hoàng táng đảm xô đẩy nhau tránh né, khiến cho tràng cảnh vốn yên bình mới đó nay trở nên vô cùng hỗn loạn.

Một vài đứa nhỏ bị người lớn chen lấn ngã quỵ nằm dài trên mặt đất gào khóc, bốn phía càng có những gian hàng buôn bán ven lề đường đổ sụp khiến cát bụi mịt mù, người người nhìn lại đám quan binh kia bằng ánh mắt căm phẫn.

" Bọn họ là ai? Thật khinh người quá đáng, không xem vương pháp ra gì ".

" Ngươi im đi, thử dùng đầu suy nghĩ xem, kẻ dám lê gươm tuốt giáo thúc ngựa chạy điên cuồng trong trấn há là người bình thường, vương pháp chỉ để áp dụng với dân đen chúng ta, còn đám người kia căn bản không nhìn vương pháp vào trong mắt ".

" Mẹ! Cứu con " Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, lúc này chỉ thấy chiếc xe ngựa sắp va vào thân hình một đứa nhỏ, hài tử nước mắt dàn dụa khóc lóc.

Bởi vì khoảng cách quá gần, chúng nhân ai nấy đều ngay lập tức nhắm chặt mắt, không muốn nhìn xem cái tràng cảnh thương tâm sắp xảy ra, thiếu phụ bên đường thần sắc tuyệt vọng, đôi chân run run như muốn ngã quỵ.

Một khắc này, tiếng ngựa hí vang, có một chiếc bóng như u linh phiêu dật nhanh chóng nhằm hướng đứa nhỏ kia lao tới, Vũ Thiên Long ôm chặt đứa nhỏ lăn một vòng sang bên vệ đường.

Cứu sống một mạng người trong gang tấc, hắn đứng dậy phũi bay bụi đất trên y phục, xuýt xoa nhìn đứa nhỏ, đôi mắt như biết cười Vũ Thiên Long nhẹ nhàng hỏi:" Đệ có sao không? ".

Đứa nhỏ có lẽ vì chưa kịp hoàn hồn mà khóc lên nức nỡ, Vũ Thiên Long cũng đưa mắt về phía chiếc xe ngựa đang chạy nhanh hét lớn: " Đồ điên, muốn giết người sao? Đáng chết ".

Chợt bên trong chiếc xe tấm rèm khẽ được vén lên, một thiếu niên tuấn dật đầu đội kim khôi thân mang hoàng bào, bằng khí thế cao cao tại thượng đưa mắt nhìn ra bên ngoài, dán chặt lên người Vũ Thiên Long:" Con chó nhỏ, ngươi quát tháo cái gì, bổn công tử muốn tông chết ai còn phải hỏi ý kiến của ngươi sao ".

" Con chó nhỏ là ngươi gọi ai?" Vũ Thiên Long đạm mạc cất lời.

" Con chó nhỏ là ta gọi ngươi " Thiếu niên kia rống lên thật lớn, gằn to từng câu từng chữ.

" A! Con chó nhỏ là ngươi, gọi ta sao? " Vũ Thiên Long cười khẽ, ánh mắt thâm thúy phát ra tinh mang sắc lạnh.

" Hỗn đản, người đâu trói nó lại cho ta " Thiếu niên khuôn mặt tím tái vì tức giận, hắn thực không ngờ trên đời này lại có kẻ dám cùng mình ngang nhiên chống đối, hơn nữa còn sỉ nhục một cách trắng trợn như vậy.

Chúng nhân đang quan khán xung quanh không ai bảo ai, lúc này cùng che miệng cười, bọn họ không dám lớn tiếng nhưng vẫn nhìn nhau nhỏ nhẹ chỉ trỏ.

" Thằng bé kia là con nhà ai? còn nhỏ như vậy đã có thân thủ thật tốt, hơn nữa lại thông minh sắc sảo vô cùng ".

" Ta không biết, nhưng nhìn qua cách ăn mặc hẳn phải là một thiếu gia con nhà quyền quý, chính khí nha ".

Lúc này, một tráng hán từ trên lưng ngựa phi thân xuống, cái roi ngựa thật dài được tuốt sẳn phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo sắc bén, hắn lằm lằm bước nhanh tiến đến vị trí nơi Vũ Thiên Long đang đứng, hậm hực quát lớn:" Dám nhục mạ công tử nhà ta, đáng chết ".

Dứt lời cây roi nhằm đầu Vũ Thiên Long quật xuống, lực lượng mạnh mẽ vô cùng, còn có thể nghe ra thanh âm không khí bị xé rách, một roi này nếu như đánh lên thân thể hài tử bình thường e răng không chết cũng bị thương cực nặng.

" Quá đáng, còn dám động thủ giết người sao " Lòng người phẫn nộ, có người can đảm mở miệng quát dài, kẻ lại hung hăng dậm chân lên mặt đất tỏ vẻ bất bình.

Khi mà cây roi kia còn cách đỉnh đầu Vũ Thiên Long một khoảng ngắn, hắn chợt dẫm chân lên mặt đất đẩy lùi thân thể về sau ba bước, đôi mắt âm trầm cơ hồ còn phát ra sát khí.

Tránh thoát một kiếp, Vũ Thiên Long cũng không nói gì thêm, tay phải thình lình bắt ra một thủ ấn, một chỉ pháp ngay lập tức gào thét phá không mà ra, khí lực cực lớn, ẩn ẩn mang theo lôi điện lập lòe.

" Việt Võ Đạo...Lăng Không Kình ".

Một chỉ này lập tức đánh thẳng lên ngực đại hán, thân thể hắn gập cong lại như con tôm bị luộc chính, bay ngược về sau vẽ lên mặt đất một vết tích ma sát thật dài, miệng không ngừng phun ra máu tươi.

Hắn chỉ cảm thấy như chính mình vừa va chạm với một mũi tên bọc bằng thép cứng được bắn ra từ cây trường cung thật lớn, khí lực cường đại khiến cho lục phủ ngũ tạng bên trong không ngừng nhộn nhạo.

" Ôi mẹ ơi! Ta đang xem cái gì thế này? " Có người không kiềm chế được kích động hét toáng.

Phía trên cao nơi tầng hai một tửu lâu nhỏ, có lão khất cái ăn mặc bẩn thỉu đang hào hứng quan sát, lúc này lão chợt vỗ đùi mình một cái thật kêu:" Thằng nhỏ này, rất khá..Hà Hà..".

Vũ Thiên Long tiếp tục tiến lại gần nơi tên tráng hán kia đang nằm, một cước xé gió đá ra, đôi chân nhỏ bé nhưng mang theo lực lượng cuồng bạo, tráng hán chỉ kịp hét lên một tiếng, thân hình lại bay ngược về sau, máu tươi phun đầy đất, lúc này không hiểu vì thương thế quá nặng hay bởi vì uất ức mà hắn lâm vào mê man bất tỉnh.

Thanh niên trên chiếc xe ngựa khuôn mặt thoáng trắng bệch, đôi mắt long sòng sọc, vì tức giận:" Bổn Thái Tử vi hành, ngươi dám bất kính? ".

Nghe xong lời này, chúng nhân chỉ cảm thấy như bị thiên lôi oanh kích, ai nấy đều kinh hoàng mà quỳ rạp một mảnh trên mặt đất đồng thanh hô to:" Thái Tử thiên tuế ".

Hắn cười gằn, đôi mắt hung ác nhìn Vũ Thiên Long:" Sao? Sợ quá phải không? Gặp bản thái tử còn không mau quỳ xuống ".

Vũ Thiên Long có chút giật mình, sau đó hắn chỉ khẽ lắc lư, khuôn mặt tĩnh lặng không có lấy chút gợn sóng, Vũ Thiên Long lạnh nhạt cất lời:" Thái tử ư? Đến đại đế ta còn chưa có dịp quỳ bái, thái tử ngươi thì tính là thứ gì? Hung hăng càn quấy, xem mạng người như cỏ rác, dù cho ngươi là thiên tử, là con trời thì hôm nay cũng phải chịu tội ".


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT