Báo lỗi

Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 115: Dám chiếm tiện nghi của chú 8.

"Đầu chó cái gì, tôi là đầu người!" Ngũ Y Y không thể gật đầu nhận bừa, từ trên giường nâng đầu nhỏ lên, vừa đúng thấy bóng lưng của Hoắc Phi Đoạt đi tới phía bên kia.

Cô không nhịn được nhìn về phía bóng lưng của Hoắc Phi Đoạt, mạnh mẽ nuốt từng ngụm nước bọt lớn.

Hấp dẫn, quá!

Hoắc Phi Đoạt giống như có một ánh mắt sau lưng, "Nha đầu, em nhìn lén tôi phải không?"

"Mới không có!" Ngũ Y Y vội vàng xoay lưng, hấp tấp nói.

Hoắc Phi Đoạt cất xong cao dược, xoay người, đi về phía Ngũ Y Y, vỗ cái mông mình, cố ý hỏi, "Mông tôi như thế nào?"

Nôn!

Ngũ Y Y cố làm cái vẻ mặt nôn mửa, làm ra dáng vẻ khinh thường, "Thôi đi, thật bình thường."

"Thực sự nhìn lén tôi."Hoắc Phi Đoạt cười nham hiểm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngũ Y Y đỏ lên.

Thật đáng chết, tại sao lúc cô đối mặt với Hoắc Phi Đoạt, chỉ số thông minh lại thấp giống đứa ngốc?

"Chú có thể mặc quần áo vào hay không? Chú đam mê phô bày thân thể à?"

Ngũ Y Y ôm hận nhìn tấm khăn tắm lỏng lẻo phía dưới eo của Hoắc Phi Đoạt một cái.

Thiệt là, lấy một tấm khăn vải bao quanh là được rồi sao? Ngộ nhỡ, một trận gió thổi qua, tấm vài kia rơi xuống thì biết là sao bây giờ?

Nếu để cho cô nhìn thấy nơi đó của hắn, cô thật muốn chảy máu mũi.

Hoắc Phi Đoạt tới ngồi trên ghế salon, giũ khăn tắm, "Cái này không được sao? Khăn tắm này rất dày, đôi mắt nho nhỏ kia của em không thể nhìn xuyên qua nó."

"Ai muốn nhìn chứ, thiệt là. Này, đi tìm bộ quần áo mặc vào nhanh lên."

Ngũ Y Y cảm thấy mình muốn điên mất rồi.

Cuối cùng, Ngũ Y Y sắp phát điên, Hoắc Phi Đoạt cũng mặc xong phần bên dưới.

Hoắc Phi Đoạt từ phòng quần áo đi ra, liền nhìn thấy Ngũ Y Y cong mông tròn vo lên, đi tìm dưới mặt giường.

"Em ở đây tìm cái gì?"

Hoắc Phi Đoạt không kìm được vỗ xuống cái mông mập mạp của cô.

Cảm giác, vô cung tốt.

Một vỗ, một miếng thịt béo.

"A?" Ngũ Y Y nhíu lại chân mày đứng lên, bóp bóp eo, "Tìm người!"

"Tìm người? Em ở trên giường của tôi, phía dưới còn có thể có người nào?"

"Phụ nữ đó! Chú đem cô ta giấu đi đâu?"

"Cái gì? Phụ nữ? Phụ nữ cái gì?"

"Chú đừng giả ngu với tôi, tôi nghe được chú Cố ở dưới nói, có một người phụ nữ ở trong này, cô ta đâu? Bị chú giấu đi đâu rồi?"

Hoắc Phi Đoạt đến đó mới hiểu, bỗng nhiên hiểu ra, cười như không cười ngồi xuống, trong tay bưng một ly rượu brandy, "À, em nửa đêm không về nhà, quay trở lại chỗ tôi, chính là vì chuyện này?"

Ngũ Y Y há to miệng, hít vào.

Người này, là thái độ gì! Cô từ xa chạy tới, cứu vớt hắn từ trong biển lửa, hắn không cảm ơn cũng thôi đi, còn bày ra giọng điệu cười nói này?

Ngũ Y Y đi tới, hung hăng cướp lấy ly rượu trong tay Hoắc Phi Đoạt, đặt mạnh ở trên bàn, hét, "Chú bị người ta tính toán còn không biết sao? Người khác chuốc rượu chú, muốn nhân lúc chú uống say chiếm tiện nghi của chú, vậy mà chú không hiểu à?"

Hoắc Phi Đoạt cười nhìn Ngũ Y Y, gác một chân lên, suy nghĩ, "Người khác chiếm tiện nghi của tôi, em cứ gấp gáp như vậy?"

"Có thể không gấp gáp sao! Cũng không thể trơ mắt nhìn người của mình bị khi dễ, còn tôi thì thờ ơ bỏ mặc?

"Tôi là người của em?"

"Cái này. . . . . ."Ngũ Y Y cà lăm.

Hình như là không phải. . . . . .

"Ừ?" Con ngươi của Hoắc Phi Đoạt hẹp dài, sâu thăm thẳm nhìn Ngũ Y Y.

Ngũ Y Y bị ánh mắt của hắn làm cho tâm thần hoảng hốt, thấy thân thể tê tê, lắp bắp nói, "Cũng có thể coi như người mình, dù sao, chú Hoắc là chủ nợ của tôi, là tôi tôn trọng trưởng bối (bậc cha chú)."

Nghe được cái từ trưởng bối này, mặt Hoắc Phi Đoạt lập tức tối lại.

Mới không cần cô tôn trọng trưởng bối! !

Trưởng bối cái cầu!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT