Báo lỗi

Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 241: Không Được Mặc Loại Quần Áo Này 8

Hai tên tiểu đệ công ty Hắc Đế vừa nhìn thấy Âu Dương Phúc Hi đến gần bọn họ, trong lòng đều lo lắng.

Nhanh chóng cản Phúc Hi lại: “Âu Dương tiểu thư, cô muốn đi đâu?”

“Tránh ra! Tôi đi tìm anh Phi Đoạt!”

“Âu Dương tiểu thư, bên trong này cô không thể đi vào.”

“Không hiểu những lời tôi nói sao? Tôi nói, tôi đi tìm anh Phi Đoạt! Thế nào, muốn ngăn cản tôi sao? Các người muốn chết mà!”

Âu Dương Phúc Hi từ nhỏ đến lớn đã được nâng niu trong lòng bàn tay, tình tính cô ta rất hống hách, ngoại trừ ở trước mặt Hoắc Phi Đoạt cô ta có vẻ khôn khéo.

Âu Dương Phúc Hi rất hung dữ, làm hai tên tiểu tử kia không dám nói tiếng nào.

“Phúc Hi, theo chân bọn họ nôn nóng cái gì?”

Một đạo âm thanh vang lên trên đỉnh đầu cô.

Phúc Hi ngẩng đầu lên: “Anh Phi Đoạt!”

Hoắc Phi Đoạt liếc mắt ra dấu cho hai tên tiểu tử kia, họ liền tránh qua một bên.

“Không phải đang ở trong hoa viên đi dạo sao? Làm sao lại chạy vào đây rồi? Chỗ này thật ồn ào!”

Hoắc Phi Đoạt đi về phía lối đi nhỏ mà A Trung đang đứng, cúi đầu nhìn Âu Dương Phúc Hi.

“Anh Phi Đoạt! Anh đi đâu vậy?” Phúc Hi nhanh chóng ôm eo Hoắc Phi Đoạt, tựa như hắn là một món đồ chỉ thuộc về mình cô.

“Phúc Hi buông ra, ở đây nhiều người như vậy, bị nhìn thấy sẽ không tốt.” Hoắc Phi Đoạt nhẹ nhàng kéo cánh tay Phúc Hi ra.

Phúc Hi nhìn vào lối đi ngủ kia, phồng má lên hỏi: “Anh đi vào bên trong đó sao?”

“Ừ, anh đi nhà vệ sinh.”

“Có phải anh dẫn theo một người phụ nữ đi vào không?”

Hoắc Phi Đoạt hơi nhíu mày, thản nhiên nói: “Không có.”

“Đúng là người khác đều nói là anh dẫn theo một người phụ nữ đi vào trong đó, còn nói cô ta là hồ ly tinh gì đó.”

“Người nào lớn miệng như vậy, còn nói lung tung. Khẳng định là hắn đang lừa gạt em, đâu có người nào đâu, chỉ có một mình anh.”

“Hừ, em không tin! Em muốn đi vào nhìn xem!”

Phúc Hi nói xong, muốn đi vào lối đi nhỏ đó. đọc thêm nhiều truyện hay tại Doc Truyen chấm o rờ g

Hoắc Phi Đoạt cũng không ngăn cản cô, cất bước đi về một hướng khác, nhàn nhạt nói: “Đi thôi, đi tìm phụ nữ làm cái gì, dù có một cụ già 80 tuổi, anh sẽ thưởng cho em một căn nhà.”

Hắn rất hiểu rõ tính cách của cô, nha đầu này, người nào để cho cô ta không làm được cái gì, nhất định cô sẽ rất nghi ngờ, cho dù có phá trời cô cũng dám làm.

Phúc Hi đứng lại, bĩu miệng nhìn bóng lưng Hoắc Phi Đoạt, hắn vừa đi qua vài người, đã có vài người phụ nữ xinh đẹp ỏng ẹo muốn làm dáng trước mặt hắn rồi.

Cô dậm chân một cái, nhanh chóng chạy theo Hoắc Phi Đoạt, nhảy qua ôm lấy cánh tay hắn, khiêu khích nhìn vào những người phụ nữ kia, ý tứ cô là Hoắc Phi Đoạt là của cô!

Người phụ nữ đang cười yêu mị kia lập tức tức giận, quay mặt nhìn về hướng khác.

Ai da, cơ hội thật tốt, Hoắc tổng không gần phụ nữ kia lại cười nhạt với cô, điều này thực sự là một cái bánh bao lớn đánh vào đầu của mình, kết quả …...... Còn không đợi được kết quả gì thì một người phụ nữ đã chạy đến dính chặt vào người Hoắc tổng.

Aiz, dịp may coi như hôm nay đã dùng xong rồi.

“Anh Phi Đoạt, anh không có dẫn người phụ nữ nào đi vào sao?”

Hoắc Phi Đoạt lập tức nghiêm mặt lại, hơi tức giận nói với Phúc Hi: “Em đi vào tìm đi, không cần ở bên tai anh ồn ào làm gì. Nhanh đi tìm đi.”

Phúc Hi lén nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Hoắc Phi Đoạt, sợ hãi hắn sẽ tức giận, cẩn thận đi đến, dán chặt vào người Hoắc Phi Đoạt áy náy nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT