Báo lỗi

Một Đêm Mê Loạn: Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Chương 319: Nóng quá nóng quá 6.

Ngũ Y Y khoát tay: "Cô không cần xen vào việc của tôi, chỗ này tôi rất quen thuộc, tôi ngồi xe buýt về là được rồi, cô có việc thì mau đi trước đi."

Phúc Hi chưa uống ngụm đồ uống nào đã đứng lên, cười nói: "Vậy chúng ta cùng đi thôi!"

"Được." Ngũ Y Y liếc nhìn đồ uống của Phúc Hi, ngầm thở dài.

Đúng là lãng phí mà, vị tiểu thư này la hét khát nước đi vào mua đồ uống, vậy mà một ngụm cũng chưa uống đã muốn rời đi, thuần túy chính là lãng phí tiền bạc.

Bà xã của Hoắc lão đại đúng là giỏi lãng phí.

Hai cô gái cùng nhau ra khỏi trung tâm mua sắm, Thạch Ưng đã ở bên cạnh xe ô tô mở cửa xe.

Phúc Hi vẫy tay tạm biệt Ngũ Y Y: "Y Y, hôm nay thật vui vẻ, có cô với tôi, tôi cảm thấy thời gian trôi thật mau. Hôm nào chúng ta lại cùng nhau đi dạo phố nha?"

Ngũ Y Y chỉ mong sao kiều tiểu thư này mau đi đi, liền gật đầu: "Đừng khách khí, đều là bạn bè mà. Tạm biệt."

Ngũ Y Y nhìn Phúc Hi lên xe, lái đi, cô mới đi về phía trạm xe buýt.

Phúc Hi ngồi trên xe ô tô, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

"Cô ta uống hết thuốc rồi."

Ánh mắt của Phúc Hi lạnh lẽo, tỏa ra một luồng khí ngoan độc.

Thạch Ưng gật đầu: "Tốt. Khoảng vài phút nữa sẽ phát tác."

"Vậy đuổi theo cô ta từ phía xa, đừng để cô ta phát hiện."

"Vâng."

Thạch Ưng quay xe lại, xa xa đi theo Ngũ Y Y.

Ngũ Y Y nhìn thời gian trên điện thoại di động, còn khoảng nửa giờ thì tan học, đúng lúc cô ngồi xe buýt trở lại trường học thì chú A Trung cũng đến đón cô.

Ngũ Y Y búng tay một cái, đi về phía trước.

Đột nhiên!

Cảm giác chóng mặt!

Ngũ Y Y khẩn trương đứng lại, không dám đi về phía trước nữa.

Chóng mặt vẫn là chóng mặt.

Ngũ Y Y nhanh chóng bám lấy cây cột bên cạnh, thân thể tựa vào đó, điều chỉnh lại một chút.

Có thể là quá mệt mỏi, đại não không cung cấp đủ máu.

Đoán chừng nghỉ ngơi một chút là không có việc gì thôi.

Đôi khi dì cả của cô tới cũng sẽ có vài phút choáng váng ngắn ngủi như thế, chỉ cần đứng lại một chút là có thể tỉnh lại.

Ngũ Y Y đứng ở đó, nhắm mắt lại, hít sâu.

Mở to mắt, trời đất vẫn quay cuồng, cô nâng trán vội vàng nhắm hai mắt lại.

Tại sao lần này lại chóng mặt lâu như vậy?

Trong óc ong ong vang lên, huyệt Thái Dương như thình thịch nhảy loạn.

Ngũ Y Y cảm thấy hít thở cũng khó khăn, chân tay vô lực.

Không tốt! Chắc không phải là bệnh cấp tính gì đó chứ?

Ngũ Y Y muốn mở túi xách ra cầm điện thoại gọi cho Hàn Giang Đình đến giúp, vừa mới khom lưng, trời đất liền tối sầm, sau đó cô không biết cái gì nữa.

"A! Ở đây có người té xỉu rồi!" Một cô gái hoảng sợ kêu lên.

Một chiếc ô tô đúng lúc dừng lại bên cạnh, sau đó một người đàn ông đẹp trai lạnh lùng đi xuống, hắn gật gật đầu nói: "Không sao đâu, đây là em gái tôi."

Sau đó, Thạnh Ưng ôm lấy Ngũ Y Y, đặt ở ghế sau xe ô tô.

Lời nói của Hoắc Phi Đoạt sắc bén mà chính xác, tất cả mọi người đều nghe rất cẩn thận.

Một tràng vỗ tay, hắn kết thúc cuộc nói chuyện, đi xuống.

"Lão Đại nói thật sự quá tốt! Có chiều sâu! Có ảnh hưởng!"

Cố Tại Viễn nịnh bợ Hoắc Phi Đoạt, giơ ngón tay cái lên với hắn.

Hoắc Phi Đoạt liếc nhìn Cố Tại Viễn một cái, trực tiếp móc điện thoại di động ra, đổi im lặng thành tiếng vang.

"Tối hôm nay tôi không trở về biệt thự, tôi nói với Phúc Hi là tôi đi công tác cùng cậu hai ngày, thứ hai mới về. Đến lúc đó cậu đừng có phá."

Cố Tại Viễn há to miệng: "A, lão đại, anh cùng Ngũ Y Y đi ngọt ngào cuối tuần sao?"



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT