Báo lỗi

Một Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em Chọn

Chương 9: Là Cậu Thay Đổi Cuộc Đời Tôi

Chương 9:

-”ừm”

Tôi quay đầu lại, nhìn về đằng sau mình lại bắt gặp ánh mắt lạc lõng ấy, đôi mắt gần như chứa nhiều sự cô độc cũng liền nhìn vào tôi, tôi lập tực né tránh, không biết là do mình hay vì lí do khác tôi lại không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt boss.

-”Boss xong việc rồi à?- chuyển chủ đề tôi liền hỏi

-…..

-”vậy…tôi có thể về không?”

Boss đứng dựa vào tường, hai cánh tay rắn chắc khoanh trước ngực tưởng chừng như rất mệt mỏi. Anh trả lời:

-”tối thứ bảy là sinh nhật con gái của chủ tịch Hồng bên công ty Lam Hồng?”

-”để tôi kiểm tra!”- đối với công việc tôi luôn nhanh nhẹn nhất thời

….

….

-”Phải, thưa Boss Phong! Chủ tịch Hồng đã mời Boss đến bữa tiệc này vào buổi tối tại khách sạn Ý ở phường Tây Ngọc, tôi đã sắp xếp lịch làm việc trong tuần này.”

-…..

Không thấy cậu ta trả lời tôi nói tiếp

-”Tôi cho rằng trong bữa tiệc này rất có thể là sự đánh giá công ty ta với công ty FPT, có lẽ sẽ liên quan tới việc ai là người thu mua được khu thương mại của ông ta”

Vừa nói xong, anh ta liền kinh ngạc, sau đó nhìn tôi chằm chằm cứ thể như là sinh vật ngoài hành tinh, rồi mới lên tiếng

-”tôi tưởng công việc của cô chỉ là báo địa điểm và thời gian”

Thôi xong, toi em rồi, tôi quên mất rằng công việc của mình rất nhàn hạ, không ngờ tại cái tật chuyên lo chuyện bao đồng mà hại cô hiện giờ.

-”A! a! Boss, boss tôi là chỉ muốn nêu ý kiến của mình.”- tôi biện hô

Lông mày cậu ta nheo lại, càng nheo lại lại càng cảm thấy rất quyến rũ, cậu không cần phải động tác nào cũng như ngôn tình chứ. Nhưng giờ không phải là lúc nghĩ chuyện đó, tôi cần giải quyết vấn đề này, bỗng

-”Hôm đó, cô sẽ đi với tôi”- boss nói

-”Tại sao?- tôi ngơ ngác hỏi

-”Dĩ nhiên là về công việc, cô hiện là thư ký thì nên có trách nhiệm với việc này”

Haizz

Tôi thở dài

may là cậu ta không tính toán chuyện lúc nãy

Píp – tiếng tin nhắn điện thoại, cô cầm lên, dòng tin nhắn hiện ra

An xong việc chưa? Giờ mình đi được không? Để tớ đón cậu

Người gửi: Lân

Là tin nhắn của Lân, Lân rất ít khi nói chuyện với tôi qua điện thoại nhưng lại thường xuyện nhắn tin, có lần tôi hỏi cậu ấy tại sao lại không nói chuyện trên điện thoại mà phải nhắn tin thì cậu ấy bảo rằng đó là một sở thích đặc biệt riêng của Lân.

Tôi ngước đôi mắt long lanh nhất lên nhìn Boss

-”Boss, tôi về nhé!”

-”Được”

——————————–

Ra khỏi công ty, ở phía xa kia Lân đang đứng vẫy tay với tôi. Nhìn thấy cậu ấy, tôi không biết nên vui hay buồn.

-”Xe cậu đâu?”- tôi hỏi

-”xe để nhà rồi, tiểu thư không phiền nếu đi bộ chứ cùng hạ nhân chứ”- Lân làm mặt nghiêm túc

-”Không được! Bổn tiểu thư đâu thể vác bộ như thế”

-”Được, vậy hạ nhân có thể cõng tiểu thư”- Lân

Vừa dứt câu mặt tôi đã ửng hồng, tuy biết là cậu ấy nói đùa nhưng giá đây là sự thật

-”Không chơi, An không chơi nữa”

-”Xe Lân đang để kia,mình đi”- Lân cười nói

……

Phía bên kia đường, chiếc BMW màu đen bóng bẩy làm nổi bật hoàn toàn, nhìn là biết không phải người bình thường có thể mua. Mà bên trong người có mái tóc vàng như ánh kim đang nhìn 2 người kia có vẻ không thoải mái cho lắm

Đột nhiên giọng nói của bác tài xế vang lên giữa bầu không khí u ám

-”Cậu chủ! Có thể đi chưa”

-”…..”

-”Cậu chủ!”

-”……”

-”Cậu, cậu ơi!”

-” hả?”- Phong Mạc Tử giật mình, vô thức đáp lại tiếng gọi của bác tài xế, dường như có điều gì đó làm cho cậu phải suy nghĩ thất thần như thế

-”Mình đi được chưa?”

-”……..ừm”- chần chừ hồi lâu, rốt cuộc Mạc Tử cũng lên tiếng

Chiếc xe dần dần biến mất trong làn khói đen. Trong xe, bác tài xế thật sự không hiểu, chỉ biết cậu có cuộc họp cần đi gấp, khi mới bước ra khỏi công ty vừa vào trong xe cậu lại nhìn thấy cặp nam nữ nào đó mà dừng lại rất lâu đến nỗi trễ cả cuộc họp.

Thời gian ngồi chờ cậu chủ, bác chỉ cảm thấy có luồng khí lạnh sau lưng cứ như là cậu đang tức giận điều gì, bác thực không hiểu. Lúc gọi cậu chủ, cậu lại thất thần hồi lâu.

Haiizz!

Thở dài, có lẽ cô gái lúc này có quan hệ với cậu, quả là tuổi trẻ.

——————————————

-”An! Cái này được chứ”- Lân

Tôi quay đầu nhìn lại cái mà Lân chọn, lắc đầu thở dài với cậu ấy. Tôi thầm nhủ có lẽ mắt cậu ấy có vấn đề rồi, nghĩ sao lại chọn bộ đồ có một không hai đó làm quà chứ. Sao mà lại có bộ đồ hở trên rách dưới thế kia, mặc vào tưởng con ve chai thì khổ.

-”Không được sao? Đây là tiệm thứ năm bọn mình đến rồi, con gái sao lại khó chọn đến vậy ”- Lân buồn rầu nói

-”Đương nhiên! Nếu cứ như vậy Lân sẽ chẳng tán được em nào đâu”- nhìn vào khuôn mặt Lân bỗng dưng tôi thấy mắc cười liền muốn trêu Lân một phen

-”Hả? Không phải chứ, Lân không muốn ế đâu”

-”Nhưng mà số trời đã định, không thay đổi được đâu”- tôi tiếp tục trêu

-”hừm….nếu vậy An rủ lòng nhân từ cứu cuộc đời Lân đi”- Lân nói nhẹ

-”là sao?”

-”hehe. Không có gì”-Lân cười

Đồ ngốc!- tôi nghĩ thầm

Nhìn xung quanh nơi này, thật sự là không có thứ đồ nào thích hợp để tặng cả. Tôi rối trí, nghĩ một lúc lâu thì này ra một ý tướng. tôi nhanh chóng gọi cậu ấy

-”Lân này! Chúng ta đến nơi này đi”

Nói xong chẳng kịp nghĩ gì cả, cầm tay cậu ấy lôi đi luôn không để Lân nói gì thêm tại lúc đó phấn khích quá.

Ấy thế mà, cái người xấu xa nào đó thấy bị nắm tay cũng mặc kệ không nói lại còn hơi mỉm cười, cho tới khi đến nơi tôi mới thấy mình bị hố nặng liền thả tay cậu ấy ra.

-”An, đây là nơi cậu muốn nói”

-”ừm, là tiệm thú cưng đó, chọn cho cô ấy một con thú cưng là thích hợp nhất”

Chúng tôi bước vào đó, không biết bao lâu sau một chú cún cực chất, cực cute được chúng tôi chọn bước ra khỏi nơi đó.

—-gâu gâu——

Trong phòng họp

-”giám đốc! Chúng ta nên kiểm tra rõ về vấn đề này, không thể tùy tiện quyết định”- người một

-”giám đốc! Chất lượng về sản phẩm này chưa được làm rõ, có lẽ phải kiểm lại”- người hai

-”giám đốc! phía công ty Lam gia muốn thu mua dự án mới, có cần bàn bạc”- người ba

……

……

Cảnh đêm ở thành phố thật sự tấp nập, nhưng lại rất đẹp. Phong Mạc Tử mệt mỏi dựa vào tường, ly rượu chứa chất lỏng màu hổ phách được cậu lắc qua lắc lại, cứ một lúc lại đưa lên môi bạc mỏng nhấp một ngụm nhỏ.

Hiện trong đầu cậu là sự rối loạn cùng mệt mỏi kết hợp, nhưng chỉ cần nghĩ đến bóng dáng hoạt bát nhanh nhẹn cậu lại nhếch môi cười

Trong kí ức của cậu, thời đi học thật sự chỉ là một trò chơi tẻ nhạt, không hơn không kém. Nhưng nơi đó có cậu ấy bước vào lại trở nên vui tươi đầy sức sống nhưng cũng chính vì bước vào mà làm thay đổi cuộc đời cậu.

An An! là cậu thay đổi cuộc đời của tôi, cậu phải đi với tôi tới cuối cùng. Ai cản trở, tôi liền ngũ mã phanh thây người đó.

—————–

love mọi người. thật xin lỗi vì đã trễ hẹn, đừng trách ta nhé T^T, cmt lên tinh thần cho ta đi.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT