Báo lỗi

Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 338: Do dự, hối hận

“Coi như vậy vậy, chị gặp cô ấy rồi à?” Dương Minh gật đầu. Hắn hiển nhiên sẽ không nói đã phái Trương Tân đi theo dõi, chuyện quá xấu xa.

“Ừ, hai hôm trước đã gặp, sau đó chị vẫn muốn tìm em nói chuyện” Triệu Oánh thản nhiên ừm một tiếng: “Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi đi. Giữa mùa đông không thể đứng ở đây được chứ? Lạnh lắm”

“Hắc hắc, cũng đúng, hay là chúng ta tìm quán cafe nào đó ngồi vậy” Dương Minh đề nghị.

“Được đó, chẳng qua em dẫn đường. Chị dù sao cũng là người mới, không quen nơi này” Triệu Oánh như một đứa bé kiễng kiễng chân nhìn xung quanh nói.

“Đi, em biết một quán, sinh viên hay đến đó” Dương Minh vừa cười vừa nói.

Tối mùa đông rất lạnh, thời tiết phương Bắc đã xuống dưới âm hai mươi độ, một cơn gió lạnh thổi qua làm Triệu Oánh run lên.

“Lạnh lắm à?” Dương Minh nhìn áo lông trên người Triệu Oánh, có chút kỳ quái hỏi: “Chị mặc nhiều áo lắm mà”

“Nhưng bên trong không mặc áo lông. Lúc em bảo chị ra, chị đang nằm trên giường chuẩn bị ngủ. Áo lông đã mang xuống quán giặt khô dưới ký túc, cho nên chỉ mặc một chiếc áo lông mà thôi” Triệu Oánh cười khổ nói.

“Sao chị không nói sớm” Dương Minh thấy Triệu Oánh rét run lên, vội vàng cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người Triệu Oánh. Dương Minh vốn rất cao lớn, áo khoác ngoài lại rất rộng. Nên chiếc áo này đã gần như bao hết người nàng.

“Vậy em thì sao?” Triệu Oánh thấy Dương Minh chỉ mặc chiếc áo len bên trong, có chút lo lắng hỏi.

“Em? Không sao đâu, em như một ngọn lửa giữa mùa đông” Dương Minh cười hắc hắc nói. Không ngờ một cơn gió lạnh thổi qua, Dương Minh mặc dù rất cao to cũng không khỏi rùng mình một cái.

“Ba hoa, còn ngọn lửa nào nữa không, thổi tắt rồi hả?” Triệu Oánh nhìn Dương Minh như vậy, có chút buồn cười: “Hay là mau mặc lại áo đi”

“Không cân, em kháng lạnh rất tốt, không sao đâu” Dương Minh lắc đầu nói: “Đi, Trương Tân có xe, chúng ta đi xe của Trương Tân, ở ngay đằng trước, đi hai bước là tới”

“Được” Triệu Oánh gật đầu, bước nhanh đi cùng Dương Minh về phía trước. Chẳng qua thời tiết đúng là rất lạnh. Cho dù khoác áo của Dương Minh, Triệu Oánh vẫn cảm thấy lạnh, nhưng trong lòng nàng đang rất ấm. Đúng vậy cảm giác này đã lâu không có. Dương Minh quan tâm che chở nàng, làm cho tình cảm mà Triệu Oánh vẫn chôn kín trong lòng có dịp bộc phát, không thể vãn hồi.

Triệu Oánh biết mình nếu thể hiện trước một chút, Dương Minh nhất định sẽ đáp lại mình, đây là trực giác nhạy cảm của phụ nữ. Hắn rất quan tâm mình.

Chỉ riêng việc hắn luôn nghĩ đến việc mình đi ra phố với Kim Cương, có thể thấy trong tim Dương Minh có mình. Nhưng Triệu Oánh lại nghĩ cho dù Dương Minh đáp lại thì sao chứ?

Bây giờ bên cạnh Dương Minh không thiếu các cô gái. Hắn còn coi trọng mình như trước kia không? Hơn nữa Trần Mộng Nghiên sẽ nghĩ như thế nào? Tranh giành bạn trai với học sinh của mình. Nếu như đó là Triệu Oánh một năm trước, nghe thấy chuyện này nhất định cười nhạt, thậm chí cười đến rụng răng, đó là chuyện quá nực cười. Giáo viên thích học sinh? Trong tiểu thuyết mới có.

Chẳng qua chuyện này thực sự đã xảy ra trên người mình. Triệu Oánh cảm thấy rất đau khổ, mình quá thất bại. Thất bại đầu tiên đó là không nên yêu Dương Minh. Nhưng chuyện này cũng không phải do mình quyết được, tình yêu luôn là như vậy.

Tình yêu là tình cảm thần bí nhất, rất nhiều chuyên gia nghiên cứu tình yêu nhưng không có kết quả rõ ràng gì. Một người yêu một người, đó chính là chuyện rất kỳ lạ.

Cho nên Triệu Oánh đã yêu Dương Minh, điều này không có cách nào thay đổi. Nhưng Triệu Oánh cảm thấy điểm thất bại nhất của mình chính là cơ hội đã ở ngay trước mặt mình, nhưng mình lại bỏ qua.

Đêm đó, giây phút đó, mình và Dương Minh đã có tình cảm. Nếu như mình không phải do dự và mâu thuẫn, nếu lúc đó mình bắt đầu, mình sẽ trở thành người phụ nữ của hắn.

Nhưng không có thuốc hối hận, Triệu Oánh lắc đầu. Ngẩng đầu thấy Dương Minh đã lái xe ra, dừng xe cách đó không xa.

“Lên xe đi chị Oánh” Dương Minh mở cửa xe giúp Triệu Oánh. Đợi Triệu Oánh ngồi, hắn mới về ghế dành cho lái xe.

“Đây là xe Trương Tân mua?” Triệu Oánh nhìn trong xe, sau đó hỏi.

“Đúng vậy, em và hắn cùng nhau mua, xe này cũng được” Dương Minh nói: “Trong các xe nội địa, coi như cũng được”

“Không nhìn ra Trương Tân có tiền như vậy” Triệu Oánh cười nói.

“Cũng được, chẳng qua thằng đó bây giờ không có nhiều tiền như em” Trước mặt cô gái mình thích, Dương Minh không tự giác muốn khoe khoang một chút.

“Em? Em trúng số à?” Triệu Oánh sửng sốt hỏi.

“Em nói chị Oánh, chị đừng xem thường em như vậy chứ? Trừ trúng số, em chẳng lẽ không biết kiếm tiền sao?” Dương Minh dở khóc dở cười. Chẳng qua cũng may Triệu Oánh cũng không nghi ngờ hắn có tiền hay không, mà trực tiếp đoán lai lịch của số tiền đó.

“Không phải, điều kiện nhà Trương Tân rất tốt, cái này chị biết” Triệu Oánh giải thích: “Chị nhớ nhà em cũng không giàu có mà?”

”Cái này không sai, chẳng qua sau khi vào đại học, em cũng buôn bán được không ít tiền, ít nhất... nuôi chị cũng không thành vấn đề” Dương Minh cười nói.

“A?” Triệu Oánh đỏ mặt. “Hắn muốn nuôi mình? Có ý gì?”

Thấy Triệu Oánh như vậy, Dương Minh biết lời mình có nhiều nghĩa, liền cười nói: “Ý của em là, em trai nuôi chị gái, là như vậy đó....”

“A.... chị biết....” Mặt Triệu Oánh càng đỏ hơn. Thời gian gần đây chị em yêu nhau không phải không có, hơn nữa càng lúc càng nhiều. Cho nên lời này của Dương Minh càng nói càng đen.

Cũng may quán cafe mà Dương Minh nói rất nhanh đã tới. Dương Minh đỗ xe, sau đó nói với Triệu Oánh: “Ở đây”

“Quán cafe sáu sinh viên đại học....” Đây là một điều thú vị ở gần đại học công nghiệp Tùng Giang. Sinh viên học trong trường hầu hết đều đã đến đây, khách khá đông, rất nhiều đôi yêu nhau cũng bắt đầu từ đây. Đương nhiên nguyên nhân lớn nhất chính là giá cả, giá khá rẻ. Còn có những chiếc ghế tình nhân ấm áp, không thể nghi ngờ làm quán có rất nhiều khách.

“Nơi này tại sao lại gọi là quán cafe sáu sinh viên đại học? Tên này thật kỳ quái?” Triệu Oánh chỉ vào tên quán hỏi.

“Ha ha, lúc đầu em cũng thấy kỳ quái, sau đó có người giải thích với em, nơi này sở dĩ gọi như vậy là bởi vì do sáu sinh viên tốt nghiệp đại học chúng ta lập lên” Dương Minh cười giải thích: “Sáu sinh viên này ở chung một phòng, sau khi tốt nghiệp không tìm được công việc phù hợp, cho nên mấy người bàn với nhau mở một quán cafe. Sáu người vừa làm chủ quán, vừa làm nhân viên phục vụ, cứ như vậy mà kinh doanh. Bởi vì bọn họ cũng từng là sinh viên biết sinh viên bây giờ thích gì, còn hiểu rõ khả năng tiêu sài của sinh viên, cho nên đã định hướng quán này rất chính xác, kinh doanh rất tốt, từ lúc mở đến giờ cũng được bốn, năm năm”

“Thì ra là như vậy, còn có chuyện thú vị như thế” Triệu Oánh nghe xong cảm thán: “Sáu sinh viên này đúng là có đầu óc kinh doanh”

“Đúng vậy, thực ra làm nghề nào cũng giống nhau, chỉ cần nắm bắt được khoảng trống của nghề đó, nhất định có thể thành công” Dương Minh cũng gật đầu nghĩ đến mình. Giống hắn bây giờ này, cũng không phải định nắm bắt khoảng trống của nghề châu báu sao?

Cùng Triệu Oánh vào quán cafe, tiếp đón bọn họ chính là một trong sáu sinh viên đứng ra mở quán: “Hai người muốn ngồi đâu?”

“Còn có ghế tình nhân không?” Dương Minh hỏi.

“Có, tôi dẫn hai người” Chủ quán nói.

Chủ quán dẫn Dương Minh và Triệu Oánh đến một chiếc ghế tình nhân. Chiếc ghế này được thiết kế rất thú vị. Chiếc ghế có thể cho hai người ngồi, phía trước có một chiếc bàn nhỏ, đối diện không có bất cứ thứ gì. Cứ như vậy vừa tiết kiệm không gian, có thể làm cho quán cafe chứa được nhiều khách hơn.

Hơn nữa bên cạnh mỗi chiếc ghế đều dùng vải đen che khuất, như vậy các đôi yêu nhau có thân mật một chút cũng không sợ người khác nhìn thấy. Dương Minh cũng chưa từng đến đây, chỉ nghe Trương Tân nói mà thôi.

Không khí ở ghế rất tốt, ánh đèn lấp lánh làm cho trời mùa đông đầy cảm giác ấm áp.

“Hai người muốn uống gì?” Chủ quán hỏi.

“Có đồ gì? Đây là lần đầu tiên chúng tôi tới đây” Dương Minh nói với chủ quán.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT