Báo lỗi

Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 64: Kỳ ngộ trên xe bus (1)

Dương Minh không chú ý đến chính là người thiếu phụ mình gặp trong hiệu sách lúc nãy cũng lên xe. Chỉ là hai người không ai thấy ai mà thôi.

Người đẹp đi xe bus luôn làm cho mọi người chú ý. Huống hồ, có mấy thằng đàn ông dê xồm không có việc gì thường thích đi những xe bus đông người. Những tên dê xồm xe bus này chuyên tìm những người phụ nữ xinh đẹp đi một mình mà ra tay. Phụ nữ khi đối mặt với hành động sàm sỡ thường nhịn không nói. Mà càng như vậy càng cỗ vũ cho hành động của những kẻ đó. Cho dù mở miệng mắng bọn chúng, nhưng bọn chúng cũng sẽ nói bởi vì trên xe nhiều người nên khó có thể tránh khỏi tiếp xúc với nhau, hay các lý do khác để giải vây cho mình. Cho nên đương sự thường chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trần Mộng Nghiên mặc dù lên xe cùng Dương Minh, nhưng bởi vì nàng quá xinh đẹp nên có một thằng dê xồm nhịn không được muốn đến gần chiếm tiện nghi. Cho nên người này đang liều mạng chen về phía Dương Minh.

Chuyện như thế này Dương Minh đã thấy nhiều, tự nhiên có thể dễ dàng phát hiện ra ý đồ của thằng dê xồm đó. Chỗ mình và Trần Mộng Nghiên đứng không phải ở cửa, nếu như không có chuyện gì thì có ai lại chen về phía này chứ.

"Người kia hình như có ý đồ không tốt với bạn" Dương Minh nhỏ giọng nhắc nhở.

"Sao cậu lại biết?" Trần Mộng Nghiên thật ra không chú ý đến thằng dê xồm đó.

"Nhìn vẻ mặt của thằng đó là biết" Dương Minh nhíu mày nói: "Hai ta đổi chỗ đi, bạn đến đứng trước mình"

"Hiểu rõ như vậy, có phải chuyện này cậu thường hay làm hả?" Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.

"Chen cái gì mà chen. Chiếm tiện nghi của bà sao" Một cô nàng trang điểm rất đậm bị thằng dê xồm này chen một chút, có chút tức giận nói.

"Ai thèm chen cô. Chỉ là không cẩn thận mà thôi, nhìn bộ dạng của cô đi" Thằng này có chút khó chịu với cô nàng vừa nói. Hắn vốn muốn chiếm tiện nghi của Trần Mộng Nghiên. Nhưng bị cô ả này làm như vậy nên không tiện xuống tay. Nếu như cô ả xinh đẹp một chút còn được, nhưng cô nàng này vốn quá xấu, trang điểm vào không khác gì quỷ.

"Sao. Nhìn bộ dạng háo sắc của mày thì thấy cũng không phải người tốt" Cô nàng không buông tha, hùng hổ mắng.

Thằng này không muốn đấu võ mồm với cô ả, đành phải ngậm miệng lại giả vờ không nghe thấy. Lúc này hắn đã chen lấn đến sau lưng Dương Minh, đang định vươn tay về phía Trần Mộng Nghiên. Chỉ là ngại Dương Minh ở trước mặt nên không tiện xuống tay.

Dương Minh đang không biết làm thế nào dạy cho tên này một bài học, không nghĩ tới cô ả kia lại làm khó dễ hắn trước. Vì vậy Dương Minh vừa lúc có cơ hội giúp cô ta một phen.

Có quyết định, Dương Minh từ từ đưa tay về phía cô gái kia. Bởi vì trên xe nhiều người nếu chỉ bằng cảm giác rất khó phân biệt rõ vị trí. Nhưng Dương Minh thì khác. Dương Minh trực tiếp sử dụng thấu thị, rất dễ dàng tìm được vị trí của cô nàng kia. Sau đó dùng sức bóp mạnh lên mông cô ta một cái.

Hắc, thật mềm mại, nếu như không nhìn mặt, dáng người coi như đạt.

"A" Cô àng đột nhiên kêu lên một tiếng, trợn tròn mắt với thằng dê xồm vừa nãy, giang tay tát cho hắn một cái:

"Đồ lưu manh"

Thằng này bất thình lình bị tát cho một cái không khỏi ngẩn người, một lúc sau mới có phản ứng:

"Con mẹ nó con điếm sao dám đánh ông"

"Đánh mày? Bà mày còn muốn đem mày đến đồn cảnh sát" Cô nàng lớn tiếng kêu lên:

"Sao mày dám sờ mông bà"

"Sờ mông mày? Có lầm không? Mày nghĩ rằng ông mắt mù sao?" Thằng dê xồm lớn tiếng phản bác.

"Đừng nói nhiều, có gì thì đến đồn cảnh sát rồi nói. Bác tài, dừng xe"

Cô nàng không hề xấu hổ kêu lên.

Thằng dê xồm cũng cảm thấy lo sợ. Có lẽ hắn có hồ sơ về những chuyện này ở chỗ cảnh sát, nghe thấy cô nàng nói thế cũng cảm thấy chột dạ.

Lúc này, xe bus đã dừng lại, thằng dê xồm mắng một câu: "Đồ thần kinh" rồi vội vã xuống xe.

"Hừ. Đừng để cho bà gặp lại mày" cô nàng này như một con gà trống đắc thắng, đắc ý hừ một tiếng.

Mấy hành khách bên cạnh cô nàng không hẹn mà cùng lui lại một chút, sợ trêu chọc cô ta.

Chỉ có Dương Minh thấy thằng kia xuống xe, trên miệng lộ ra một tia mỉm cười:

"Thấy chưa, mình đã nói người này không phải người tốt mà"

"Coi như cậu đoán đúng. Nhưng mục tiêu của người đó không phải mình" Trần Mộng Nghiên nhỏ giọng nói.

"Bạn không thấy thằng đó đang chen đến đây sao. Nếu không phải mình chắn trước bạn, có lẽ hắn đã thành công" Dương Minh hạ giọng nói:

"Bạn cho rằng thằng đó không có mắt thật sao?" Vừa nói vừa dùng mắt nhìn cô bé trang điểm rất đậm kia.

"Cậu nói là..." Trần Mộng Nghiên hơi suy nghĩ, lại nhìn thấy nụ cười quỷ dị trên mặt Dương Minh, trong nháy mắt hiểu rõ mọi chuyện. Nghiêng nhìn Dương Minh một cái nói:"Cậu thật xấu"

"Cái gì mà xấu xa, mình đây phải gọi là túc trí đa mưu" Dương Minh chống chế.

"Thích hay không thích?" Trần Mộng Nghiên đột nhiên hỏi.

"Cảm giác cũng không tệ" Dương Minh thuận miệng đáp nhưng lời vừa ra khỏi miệng lại cảm thấy không ổn, vội vàng sửa lời nói:

"Mình lúc ấy chỉ muốn đuổi thằng dê xồm đó đi, căn bản không nghĩ nhiều được như vậy. Tình hình cấp bách, mình sao có thể nhớ được có cảm giác gì chứ?"

Trần Mộng Nghiên không để ý đến hắn, chỉ cau mày nhìn sang chỗ khác.

"Mộng Nghiên, bạn sao vậy?" Dương Minh thấy bộ dạng này của Trần Mộng Nghiên, tưởng rằng nàng đang tức mình nên hoảng hồn vội hỏi.

"Đừng nói, cậu nhìn bên kia kìa" Trần Mộng Nghiên cắt ngang lời Dương Minh, nhỏ giọng nói.

Dương Minh tò mò nhìn theo ánh mắt của Trần Mộng Nghiên, kết quả nhìn thấy một tên trộm đang dùng dao lam cắt ba lô của một hành khách đang ngủ gật.

Mà khi Dương Minh nhìn thấy bộ dạng của người hành khách kia, trong lòng không khỏi mừng rỡ. Đó không phải là người 'Bác gái' có xung đột với mình trong hiệu sách sao.

Đúng là thiện có thiện báo, ác có ác báo, không phải không báo, chỉ là thời điễm chưa tới. Hắc hắc, nhanh như vậy đã bị báo ứng.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT