Báo lỗi

Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 65: Kỳ ngộ trên xe bus (2)

"Không cười, không cười" Dương Minh vội vàng thu lại nụ cười, ra vẻ nghiêm túc nói:

"Ai bảo chị ta ngủ trên xe, chỉ có thể tự nhận mình đen đủi"

"Như vậy sao được. Dương Minh, hay là chúng ta nghĩ cách nhắc nhở chị kia một chút" Trần Mộng Nghiên có chút sốt ruột.

Chị? Dương Minh liếc nhìn 'Bác gái' đang ngồi kia. Nếu như là hành khách khác, Dương Minh có lẽ còn có thể giúp chị ta, nhưng bây giờ Dương Minh đang ước gì 'Bác gái' này bị người trộm.

Lúc này có rất nhiều người trên xe cũng chú ý đến hành vi của tên trộm kia. Chẳng những không ai mở miệng nhắc nhở, ngược lại còn ngoảnh đầu sang một bên.

Trong tay thằng trộm đó chính là dao. Mình cũng không phải cảnh sát, cũng không phải quân giải phóng, bắt trộm đương nhiên không phải chuyện liên quan đến mình.

"Được rồi, bạn xem nhữn người ở gần bọn họ đó. Mọi người đều coi đây là chuyện không liên quan đến mình. Chúng ta có thể giúp được gì chứ" Dương Minh thản nhiên nói.

"Dương Minh, cậu sao có thể nói thế được" Trần Mộng Nghiên có chút tức giận nói: "Đúng là bởi vì tất cả mọi người mặc kệ, nên kẻ trộm mới có thể ngông nghênh như vậy. Mình tin rằng chỉ cần có thể khẳng khái đứng ra, tên trộm đó nhất định sẽ chột dạ"

"Mộng Nghiên, thời đại này anh hùng không dễ làm. Bạn không thấy báo chí thường xuyên nói trên một chuyến xe bắt được một tên trộm, tang chứng vật chứng có đủ. Kết quả bởi vì người hành khách đó sợ bị tên trộm sau này sẽ trả thù nên kiên quyết không nhận đó là đồ của mình" Dương Minh nhỏ giọng nói: "Kết quả, dưới ánh mắt bất đắc dĩ của người ah hùng kia, tên trộm kiêu ngạo rời đi"

"Nhưng đó chỉ là số ít" Trần Mộng Nghiên rất chán ghét với bộ dạng lạnh lùng của Dương Minh: "Theo như cậu nói vậy xã hội này không cần giúp đỡ, không cần tình bạn sao? Cậu làm mình thất vọng quá"

Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên nói đến đỏ mặt. Dương Minh không nghĩ đến Trần Mộng Nghiên lại trọng nghĩa đến vậy. Nhưng để hắn đi giúp đỡ 'Bác gái' kia, Dương Minh thật sự không muốn.

Nhưng không muốn là không muốn, Trần Mộng Nghiên nói xong liền tự mình chen qua, vỗ vỗ lên người 'Bác gái' đó rồi nói: "Chị ơi, chị tỉnh lại đi"

Dương Minh chẳng biết làm sao đành phải theo Trần Mộng Nghiên chen đến đó.

Tên trộm thấy Trần Mộng Nghiên phá hỏng chuyện tốt của hắn không khỏi tức giận. Trừng mắt nhìn Trần Mộng Nghiên một cái, trầm giọng nói: "Con mẹ nó, đừng có xen vào chuyện của người khác. Cẩn thận ông đâm mày" Vừa noi1o vừa giơ giơ con dao trong tay lên.

Trần Mộng Nghiên lập tức hốt hoảng, không nghĩ gì nhiều mà la lên: "Bắt trộm. Mọi người bắt trộm"

Nhưng tiếng kêu của Trần Mộng Nghiên lại không được ai hưởng ứng. Những người đó ngược lại còn tránh ra xung quanh, ra vẻ không hề nghe thấy gì.

"Hắc, con tranh con, mày kêu nữa đi" Tên trộm thấy bộ dạng của mọi người, hua hua con dao trong tay, càng thêm kiêu ngạo nói: "Ông cho mày kêu. Ông giết mày" Nói xong tiến về phía Trần Mộng Nghiên.

"Cứu mạng... Dương Minh" Dù cho tinh thần trượng nghĩa của Trần Mộng Nghiên cao hơn nữa cũng chỉ là một cô bé mười bảy mười tám tuổi. Nhỉn thấy con dao đang đâm vè phía mình, Trần Mộng Nghiên sợ đến độ nhắm mắt lại, vô ý thức gọi tên Dương Minh.

Dương Minh thực ra đã sớm nhìn thấy tên trộm muốn lấy dao đâm Trần Mộng Nghiêm. Cho dù Trần Mộng Nghiên không gọi, hắn cũng sẽ ra tay. Làm người con gái mình thích bị thương tổn trước mặt mình, chuyện như vậy Dương Minh dù có nghĩ cũng không bao giờ nghĩ đến.

Nhưng nghe thấy Trần Mộng Nghiên vào lúc nguy hiểm có thể gọi tên mình, Dương Minh vẫn rất cao hứng. Xem ra trong lòng Trần Mộng Nghiên đã coi mình là người có thể bảo vệ nàng.

"Tuyệt đối không được đâm trúng con nhỏ. Mình chỉ dọa nó mà thôi. Ai bảo nó nhiều chuyện như vậy"

Không ngờ đến lại nghe được tiếng lòng của tên trộm. Dương Minh sửng sốt, chuyện gì vậy? Lại xuất hiện tình huống này? Nhưng tình hình bây giờ khiến Dương Minh không thể lập tức nghĩ lại, cũng không có cách nào tập trung tinh thần cẩn thận nghiên cứu đã xảy ra chuyện gì.

Thấy con dao sắp đâm vào vai Trần Mộng Nghiên, DƯơng Minh vội vàng giơ tay ra chộp lấy. Bởi vì hắn sợ lúc hai người giãy dụa làm Trần Mộng Nghiên bị thương cho nên cắn răng một cái, dùng tay chụp lấy con dao.

TỪng giọt máu chảy ra từ kẽ tay của Dương Minh, tên trộm hoảng hồn, không nghĩ tới có người từ phía sau nắm lấy con dao của hắn.

"Mày làm gì" Tên trộm dùng sức rút dao ra nhưng phát hiện không làm gì được nên có chút chột dạo hỏi.

"Làm gì? Đương nhiên là đập chết mày" Tay còn lại của Dương Minh đánh vào mắt trái tên trộm.

Tên trộm còn chưa kịp có phản ứng đã cảm nhận được mình như đứng trong vũ trụ, trước mặt khắp nơi đều là những vì sao chợt lóe rồi biến mất.

"A..." Tên trộm vừa mới tru một tiếng, nắm đấm của Dương Minh đã đấm vào quai hàm hắn, làm cho hắn không thể nào phát ra bất cứ âm thanh nào.

Tên trộm đau đớn, lập tức buông con dao trong tay ra. Một tay che mắt, một tay nắm lấy quai hàm, sợ hãi kêu lên: "Anh, đừng đánh em, em sai rồi, anh"

"Ai là anh của mày" Dương Minh hừ lạnh nói.

"Chú. Cháu sai, chú đừng đánh cháu" Tên trộm tưởng rằng Dương Minh nghe thấy mình gọi hắn là anh còn chưa đúng, nên vội vàng đổi giọng.

Dương Minh không để ý đến hắn gọi thế nào, trừng mắt nhìn hắn nói: "Đứng im tại đó, không bảo mày nói thì đừng có chõ miệng vào"

"Dương Minh, tay cậu" Chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, chờ khi tên trộm bị thu phục, Trần Mộng Nghiên mới lấy lại tinh thần sau cơn hoảng loạn. Thấy tay Dương Minh vẫn đang chảy máu, trong lòng không khỏi đau xót.

"Không sao đâu. Vết thương nhẹ mà thôi. Bạn không sao chứ?" Dương Minh ra vẻ không có vấn đề gì, nhưng hắn vẫn khẽ nhíu mày nhăn mặt. Mặc dù không chạm vào gân cốt nhưng bị cắt như vậy vẫn rất đau.

"Mình không sao" Trần Mộng Nghiên có chút chột dạ gật đầu. Nhưng trong lòng lại đang tự trách mình, vừa nãy không phải mình quá lỗ mãng sao? Nếu không phải bởi vì mình, Dương Minh đã không bị thương.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT