Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 101

"Chủ biên ngài nói đi đâu thế, tuy nói trước mắt cũng có mấy tòa báo tìm tôi bàn bản thảo, nhưng tôi cũng không đồng ý, tôi sẽ chuyên tâm viết xong bản này trước, ngài cứ yên tâm đi." Đinh Lạc Lạc thành tâm thành ý.

"Còn có một chuyện, chính là Tiểu Đinh Hương kia cô biết chưa, chính là Tiểu Đinh Hương “Nhân Chi Sơ, tính bổn sắc” kia, gần đây rất nhiều độc giả bất mãn với cô ta, nói văn chương của cô ta không hề có nội hàm, cực kỳ thấp hèn, cho nên tôi quyết định hủy bỏ kỳ tiếp theo của cô ta." Chủ biên Diêu lòng đầy căm phẫn.

"À? Ngài phải cân nhắc thật kỹ, đây là một đả kích khổng lồ với tác giả đấy." Đinh Lạc Lạc ngắt lời chủ biên Diêu: "Hoặc là ngài có thể nói với cô ấy, phải dùng cảm giác thật để sáng tác, tôi chính là bởi vì có cuộc sống, có cảm xúc, mới có thể lấy được thành tích nhỏ này."

"Không phải đâu Lạc Lạc, chuyện này đã quyết định rồi, hủy bỏ, kiên quyết hủy bỏ. Mà hủy bỏ, dĩ nhiên là trống ra một khoảng trang báo, cô suy nghĩ một chút, cô có thể mở thêm một bài viết mới hay không?" Rốt cuộc chủ biên Diêu cũng nói ra mục đích chính.

"À?" Đinh Lạc Lạc không kịp ứng phó: "Mới? Nhưng mà, tôi còn chưa có suy nghĩ, sợ rằng trong chốc lát không thể viết kịp."

"Đừng sợ đừng sợ, hôm nay cô trở về thì suy nghĩ, mai tới nộp bản thảo cho tôi, cuối tuần thì chính thức mở văn. Tốt lắm, chuyện cứ quyết định như vậy. Cái đó Lạc Lạc à, tôi còn có buổi họp, cô xem, nếu là không có chuyện gì nữa thì cô hãy đi về trước đi, nắm chặt thời gian mà sáng tác."

Cho nên vào lúc này, Đinh Lạc Lạc nắm tay Nguyên Vi, giống như nắm cây cỏ cứu mạng: "Giúp tớ một chút đi, nói cho tớ biết, cậu làm như thế nào để có được năng suất cao như thế?"

"Thiên phú, cộng thêm chăm chỉ." Nguyên Vi hả hê lâng lâng, rồi sau đó, cô đảo tròn mắt: "Chẳng qua tớ ngược lại có thể cung cấp cho cậu tư liệu sống, cái loại giọng văn ngây thơ, lãng mạn, bi tình, vĩnh hằng, vừa vặn thích hợp với văn phong của cậu, tránh khỏi bị giày xéo dưới ngòi bút của tớ."

"Cậu nói đi." Đinh Lạc Lạc liên tục không ngừng móc ra giấy bút.

"Chính là chuyện xưa của cha mẹ chồng tương lai của tớ, một đoạn yêu đương thầy trò không dính một hạt bụi lại thiên lý bất dung. Chuyện xưa nửa đoạn trước cậu biết không, mẹ chồng tớ ôm Âu Dương nhà tớ đi xa tha hương, giống như biến mất khỏi thế gian, mà ba chồng tớ trong lúc cực kỳ tuyệt vọng đã nghe theo đề nghị trong nhà và nhà trường, vội vàng cưới một người phụ nữ môn đăng hộ đối, làm cho câu chuyện thầy trò yêu nhau xôn xao biến thành một câu chuyện giả tạo do người khác bịa đặt phỉ báng, sau đó tự sụp đổ. Mà rung động đến tâm can nhất còn là nửa đoạn (lqd) sau của chuyện xưa, mẹ chồng tớ từ đầu đến cuối cũng không buông tha ba chồng tớ, ông ấy kết hôn sinh con, ông ấy thăng chức, gia đình của ông ấy mỹ mãn, sự nghiệp thuận buồm xuôi gió, tất cả bà ấy đều rõ như lòng bàn tay. Bà ấy vừa đi khắp



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT