Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 102

Tả Ấp hối hận, mặc dù ngoài miệng ông không nói, trong lòng lại thật sự hối hận, đều do con chó con chết bầm kia của mình, còn có con nhóc Đinh Lạc Lạc nữa, hai người liên thủ ép ông nhất thời bị quỷ ám nhận bừa Trần Môi, anh danh một đời bị hủy hết. Đừng tưởng ông không biết, trong công ty buôn chuyện có bao nhiêu khó nghe, nói ông can thiệp hôn nhân tự do của con trai không thành, cùng đường mạt lộ, chó cùng giứt dậu vẫn tính là dễ nghe, về phần khó nghe, là nói ông tranh giành phụ nữ với con trai, nhận làm con gái nuôi chẳng qua là ngụy trang. Tả Ấp ho khan nửa ngày cũng không khạc ra được một tia máu, thật nực cười, Tả Ấp ông nếu quả thật chọn trúng người nào, còn phải ngụy trang? Dù sao phong lưu đến nông nỗi mất hết nhân tính cũng không phải là chuyện một ngày hay hai ngày rồi. Nhưng nói đi nói lại, thân thể của mình (l^q^d) không khỏi cũng quá cường tráng đi, cho dù tức thế nào cũng không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Rốt cuộc Trần Môi có chỗ nào tốt, Tả Ấp cũng không nói ra được, coi như cô ta tốt, cũng chung quy không tốt đến mức đời này của con trai nhất định phải là cô ta chứ? Tả Ấp phân tích chừng mấy ngày, xem ra đời này con trai chủ động muốn cùng Đinh Lạc Lạc dắt tay rồi. Thật ra thì, Đinh Lạc Lạc này cũng không coi là quá kém, mặt mày thanh tú, mặc dù thân thể yếu nhưng ý chí phẩm chất lại kiên định, hơn nữa còn là một người làm công tác văn hoá. Nhà họ Tả bọn họ một thân mùi tiền, đang cần người làm công tác văn hoá. Con nhóc này còn có hỏa nhãn kim tinh, nói chuyện cũng đạo lý rõ ràng, mới gặp hai ba lần đã chẩn đoán ra "bệnh cũ" tự kỷ mấy chục năm của ông. Ông chưa bao giờ nghĩ tới, có lẽ vợ từng trải qua không hạnh phúc, vì vậy vợ không từ mà biệt là để được thoát khỏi nhà tù của ông. Đến hôm nay, ông mới nghĩ, có lẽ, vợ con hạnh phúc chỉ là ý nghĩ chủ quan phiến diện của mình mà thôi, như vậy, tất cả đều hợp tình hợp lý rồi. Dù sao, bà ấy nói bà ấy đi tìm hạnh phúc, không phải sao? Có lẽ, đối với bà ấy mà nói, cẩm y ngọc thực cùng mình ôm đồm nhiều việc cũng không đồng nghĩa với "hạnh phúc", mặc dù, đó là chỗ sau này những người phụ nữ khác thèm chảy nước miếng .

Tả Sâm mặc dù không hiểu, nhưng Tả Ấp tự mình hiểu, con trai càng gây lộn, ông lại càng muốn áp bức, giống như là một cuộc đua, so sánh mình và Đinh Lạc Lạc, rốt cuộc là bên nào nặng bên nào nhẹ. Nói một cách thẳng thừng, chính là tranh giành người tình thôi. Tả Ấp thở ra một hơi dài, lấy tình huống trước mắt suy đoán, 89% là lão cha này "nhẹ" rồi, vậy không bằng trước lúc thua càng thảm thiết thì bắt tay giảng hòa với con dâu tương lai, về sau tuổi già sức yếu cũng có người nuôi.

Tả Ấp do dự liên tục, hay là hẹn Trần Môi ra, dù sao con gái nuôi này không phải nhận suông, quân đồng minh không thể tham gia suông, đến bây giờ, quay chụp quảng cáo vẫn không thành công, chiếc ghế con dâu nhà họ Tả cũng vô vọng rồi, vậy ít nhiều gì ông cũng phải bồi thường cho cô ta.

"Môi Môi, con là cô gái tốt." Tả Ấp lựa chọn chiến lược trước giương sau ức.

Mà Trần Môi vừa nghe đã biết chuyện lớn không thành: "Cha nuôi, ngài có lời gì xin nói thẳng ra đi." Lúc này, Trần Môi diễn cảnh cha nuôi con gái rung động đến tâm can.

"Cái đó, con chó con kia của ta đấy, ta thật sự không thể cứng rắn với nó được. Ta chỉ có một đứa con trai bảo bối thôi, nó ấy à,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT