Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 83

"Lần này là em thật sự ghen tỵ, nhưng coi như em ghen tỵ thì đối với anh ta cũng không đáng giá một đồng."

"Đúng, cho nên tôi thật sự không thể đi theo cậu, tôi không thể đối xử không công bằng."

"Ha ha," Lương Hữu Tề ngã ngồi trên mặt đất: "Anh ta là dũng mạnh phi thường bơi từ thuyền đến trên bờ, mà anh chỉ là chân đạp một con Vịt Donald, từ trên bờ đạp đến bên cạnh em, quá buồn cười, ha ha. Nếu anh là em, anh cũng vậy sẽ chọn anh ta."

Nước mắt Giang Tiêu rơi rào rào, cô ấy mím chặt môi, cắn đến không còn chút huyết sắc, cô ấy còn ghì chặt đôi tay ở sau lưng, cưỡng chế ý nghĩ muốn vuốt ve đầu Lương Hữu Tề, muốn an ủi kích động của cậu ta. Cô ấy không có lời nào để nói, cũng không thể nói "Chúng ta vẫn còn hi vọng", bởi vì kia xác thực là lời nói dối, cũng không thể nói "Cậu chính là vật điều hòa cuộc sống của tôi ", tuy nói, kia ít nhiều cũng là sự thật.

Hồ Viên Kiệt giống như là nhu yếu phẩm của Giang Tiêu, có nhu yếu phẩm, Lương Hữu Tề có thể cho cuộc sống Giang Tiêu thêm gấm thêm hoa, mà một khi vật nhất định phải có đã tiêu hao hết, coi như đến Paris rực rỡ, Giang Tiêu cũng có thể thấy tương lai hết đạn cạn lương, đói khổ lạnh lẽo thoi thóp một hơi của mình.

Viên Kiệt rời đi, tim của anh ta rời Giang Tiêu đi, đi theo một người phụ nữ khác. Thậm chí Giang Tiêu hoài nghi, thân thể nhỏ bé của cô ấy có thể điều khiển muôi bát ở trước bếp lò hay không. Giang Tiêu làm cơm cho Viên kiệt 4~5 năm, món ăn nhiều vô số, đủ để thành một bộ thực đơn rồi, mấy ngày nay, Giang Tiêu một mực suy tư, mà kết quả suy nghĩ lại là: coi như cô ấy không cam lòng, cô ấy cũng không có tư cách đi trách tội Viên Kiệt, dù sao, kết quả hôm nay cô ấy gặp được cũng không phải bởi vì Viên Kiệt chê cô ấy nấu cơm thành phụ nữ luống tuổi có chồng mà di tình biệt luyến, mà bởi vì chính cô ấy bất trung trước, tự làm tự chịu. Lại bỏ Viên Kiệt qua một bên không nói, Giang Tiêu ngược lại cho là, Lương Hữu Tề có đủ tư cách trách tội cô ấy.

"Cậu đánh tôi đi, hung hăng đánh tôi một trận đi." Giang Tiêu nhắm mắt lại, chỉ còn lại lông mi lo lắng rung động: "Hữu Tề, là tôi quấy rầy cuộc sống của cậu, là tôi lợi dụng cậu, là tôi lừa gạt cậu. Tôi thập ác bất xá, trừng phạt đúng tội."

"Hừ," Lương Hữu Tề tự giễu nói: "Là anh tự tìm."

Tình yêu, xác thực chính là một cuộc tự tìm phiền toái. Khi Viên Kiệt áy náy xin tội Giang Tiêu thì Giang Tiêu không trách anh ta, mà khi Giang Tiêu đưa mặt để Lương Hữu Tề trút giận thì Lương Hữu Tề cũng không thể tức giận được.

***

Nguyên Vi giơ bao lớn bao nhỏ thuốc bổ lên, đi theo Trịnh Âu Dương cùng tới thăm Trịnh Nghi. Trịnh Nghi ở trong một khu ký túc xá dành cho học sinh, nhà trọ không


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT