Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 88

Rốt cuộc Hách Tuấn cũng không chịu nổi mệt nhọc vì Vân Na oanh tạc, trong lòng không phục đẩy cha Hách Thế Uyên ra ngoài cửa phòng. Đầu tiên Vân Na nói thế này: "Ngộ nhỡ những lời bọn họ nói là sự thật thì sao? Cha cũng từng có thời trẻ, cha cũng từng nông nổi, không thể nói là thầy giáo làm gương sáng cho người khác tức là không có thất tình lục dục." Hách Tuấn lùi một bước phản bác: "Coi như cha đã từng nông nổi, cũng không có nghĩa là sẽ theo một người dã man không có học thức như thế."

"Chúng ta nói chuyện phải công bằng, tại sao bà ấy lại không có học thức? Bà ấy là một học sinh trung học mà lại bị lớn bụng, chẳng lẽ còn có thể tiếp tục đi học hay sao? Coi như bà ấy không có học thức, cha cũng cần phải có một phần trách nhiệm." Vân Na tựa vào trên sô pha, gác chân lên trên bàn trà, bưng cái mâm ăn từng miếng táo Hách Tuấn đã cắt gọn: "Hơn nữa, anh không thể bởi vì bà ấy dũng mãnh thì lập tức kết luận bà ấy không có học thức, mẹ cũng dũng mãnh không kém hơn bà ấy đâu…"

"Thân ái, em khuỷu tay hướng ra ngoài à." Hách Tuấn nhất thời hâm mộ phụ nữ, nhất là phụ nữ mang thai. Tên nhóc trong bụng họ kia nhiều nhất mới vừa được tám chín cân, nhưng lại lợi thế hơn hẳn ngàn cân. Hách Tuấn nói gì cũng không dám chọc vào Vân Na, coi như vào lúc này trong cơn giận dữ, lời anh ta nói ra vẫn phải như gió xuân quất vào mặt.

"Tại sao lại bảo là rẽ ra ngoài? Trong mắt em, bọn họ và chúng ta chính là người một nhà." Vân Na đung đưa chân: "Trời ạ, em không phải đang nằm mơ chứ? Em thế nhưng là người một nhà với Nguyên Vi. Em muốn gọi điện thoại nói cho Tiểu Mễ, cậu ấy nhất định phải thất kinh."

Hách Tuấn bổ nhào lên phía trước đè điện thoại lại: "Thân ái, em đừng nói gió thì có mưa. Hôm nay trong xã hội này kẻ lừa đảo càng ngày càng nhiều, không thể không có tâm phòng bị người."

"Vậy thì tốt." Vân Na lấy lui làm tiến: "Chúng ta cũng tạm thời coi bọn họ là kẻ lừa đảo. Chúng ta đi hỏi cha một chút, nếu như cha phủ nhận, vậy chúng ta lập tức báo án, chấm dứt hậu hoạn."

"Anh muốn thương lượng với mẹ một chút trước."

"Vạn lần không được, tính khí của mẹ anh còn không biết sao? Vào lúc này mẹ đang phải đối mặt với hai lần đả kích từ trên tinh thần và trên thân thể, bị tức giận che mờ mắt. Anh ngàn vạn lần không thể để cho mẹ bị kích thích nữa, trước lúc phân biệt được thị phi phải trái, ngàn vạn lần đừng để cho mẹ nháo lên tòa án, tránh cho chuyện xấu trong nhà truyền ra ngoài."

Cho nên, rốt cuộc Hách Tuấn nhân cơ hội mẹ anh ta Lâm Tú Mỹ đi bệnh viện kiểm tra lại, đẩy Hách Thế Uyên ra cửa phòng, cũng điều y tá đang ngủ gà ngủ gật ở một bên đi. Hách Thế Uyên nằm nghiêng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT