Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 90

"Em không ly hôn, ly hôn, em hoàn toàn không có cách nào tiếp tục cuộc sống." Giang Tiêu có sao nói vậy với Viên Kiệt. Từ lúc hai mươi tuổi gả cho Viên Kiệt, Giang Tiêu đã không cho rằng đời này mình còn có cuộc sống riêng, hoặc là cơ hội cùng giường chung gối vớ người đàn ông khác nữa, dù là lúc cùng Lương Hữu Tề kéo tay, hôn môi, hình như cô ấy cũng chưa từng nghiêm túc cân nhắc chuyện cùng Viên Kiệt mỗi người đi một ngả. Viên Kiệt giống như đã sớm biến thành một phần thân thể của cô ấy, hoặc là một loại vật phẩm không thể thiếu trong bóp da như ví tiền hay là chìa khóa, hoàn toàn không thể tách rời cô ấy được.

"Mỗi tháng anh sẽ cho em sinh hoạt phí, cho đến khi em tìm được công việc phù hợp, có đầy đủ thu nhập." Viên Kiệt ngồi đối diện Giang Tiêu, ở giữa cách một khay trà. Trước đây, anh ta luôn ngồi bên người Giang Tiêu, để cho cô ấy tựa sát vào mình uống trà đọc sách, nghe cô ấy xoi mói tác phẩm của Nguyên Vi và Đinh Lạc Lạc, nhưng hôm nay, anh ta cần phải phân cách rõ ràng với cô ấy.

"Anh biết, vấn đề em nói không phải là tiền." Mặc dù hình tượng của Giang Tiêu không hung mãnh như Nguyên Vi, nhưng lòng kiên nhẫn cũng có thể so với Đinh Lạc Lạc: "Anh không phải nói nữa, hôn, em sẽ không ly. Nếu như anh không muốn gặp em, có thể tạm thời dọn ra ngoài ở trước, anh chỉ cần nhớ, em vĩnh viễn ở chỗ này chờ anh." Nhà của Giang Tiêu và Viên Kiệt, dĩ nhiên là một tay Viên Kiệt đặt mua, nhưng Giang Tiêu chính là dám hùng hồn như thế, đường hoàng “Đuổi” Viên kiệt ra ngoài, dù sao, cô ấy đã ôm chủ ý, đời này cô ấy chính là người của Viên Kiệt.

***

Giang Tiêu còn chưa được biết tin tức Đinh Lạc Lạc và Nguyên Vi lần nữa đổi phòng, cho nên vốn là cô ấy là muốn đi tìm Đinh Lạc Lạc, kết quả mở cửa cho cô ấy lại là Nguyên Vi. Nguyên Vi không vui: "Gương mặt kinh ngạc cộng thêm thất vọng của cậu kia là có ý gì? Tớ không bằng con Lạc Đà kia hả? Chẳng lẽ hai người các cậu là tập đoàn nhỏ, gạt tớ ra bên ngoài?"

"Nói nhăng nói cuội gì đấy? Chẳng qua là tớ cần hốt thuốc đúng bệnh." Giang Tiêu sống ở đâu thì yên ở đấy, ngồi ở trên ghế xoay của Nguyên Vi, chân vừa đạp, xoay ba vòng.

"Hốt thuốc gì? Cậu bị bệnh?" Nguyên Vi đặt tay lên trán Giang Tiêu.

"Tâm bệnh." Giang Tiêu ôm ngực: "Viên Kiệt muốn ly hôn với tớ, tớ không đồng ý. Tớ có ý định đánh lâu dài với anh ấy, cho nên tớ cũng cần Đinh Lạc Lạc cho tớ ủng hộ, tớ muốn cùng chung hoạn nạn với cậu ấy, dù sao trước mắt cậu ấy trôi qua cũng không được như ý. Về phần Nguyên Vi



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT