Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 94

Nguyên Vi đã ở "Thiên Viên" được mấy ngày rồi, chẳng những hết ăn lại nằm, hơn nữa còn nghiễm nhiên tự cho mình là thân phận của một nhà vua. Tả Sâm vẫn như cũ phụ trách mua thức ăn, Đinh Lạc Lạc vẫn như cũ phụ trách nấu ăn, mà Nguyên Vi lại phụ trách gọi thức ăn, hôm nay là dấm đường thịt, ngày mai lại là cá chần nước sôi, đa dạng chồng chất. Tả Sâm ban ngày thì ở công ty chịu đựng tức giận với Tả Ấp, buổi tối trở về "Thiên Viên" thì chịu đựng tức giận với Nguyên Vi, cho nên vò đầu bứt tai đã là chuyện thường xảy ra. Nhất là buổi tối mỗi ngày, anh vừa rửa chén xong, thậm chí ngay cả tay còn không kịp lau, Nguyên Vi đã âm dương quái khí nói: "Đến thời gian văn nhân nhã sĩ chúng tôi sáng tác rồi, người rảnh rỗi xin đừng quấy rầy nữa."

Đinh Lạc Lạc liên tục trấn an Tả Sâm: "Anh cố gắng tha thứ đi, cậu ấy là người ngoài cứng trong mềm, lúc này, trong lòng của cậu ấy đang chảy máu đấy."

"Tại sao kẻ cơ bắp đâm cô ta một đao, cô ta lại trả thù lên trên người anh?" Tả Sâm túm Đinh Lạc Lạc vào trong tủ âm tường: "Đi, đi với anh sang bên kia, anh có chuyện muốn nói với em."

"Lạc Đà, tác phẩm mới của tớ đã được tám vạn chữ rồi đấy." Nguyên Vi cố làm ra vẻ nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, mười ngón tay gõ loạn xạ trên bàn phím: "Ai, tiếc là cậu không làm việc đàng hoàng, khó trách kỳ vọng của tớ với cậu chỉ có thể phủ bụi thôi."

Tả Sâm tiến lên phía trước nhét Đinh Lạc Lạc vào tủ âm tường, rồi sau đó nháy mắt với Nguyên Vi: "Tôi dẫn cô ấy đi, là vì không để cho cô ấy làm trễ nải chuyện tốt của cô. Hôm nào cô còn phải cám ơn tôi lần nữa đấy." Dứt lời, Tả Sâm cũng biến mất ở trong tủ âm tường.

Đang lúc Nguyên Vi hoang mang phân tích lời nói của Tả Sâm thì Trịnh Âu Dương tới. Sau khi Nguyên Vi (Di,Da,L,Qy,Do) nhìn qua mắt mèo thấy người đến là Trịnh Âu Dương thì vỗ bành bạch hai ba lần liền vào mặt của mình, sau đó cô mới mở cửa, đanh mặt nói: "Sao anh lại tới đây? Nơi này không hoan nghênh anh."

"Họ Tả kia gọi điện thoại cho anh, nói mấy ngày nay, em đều ở chỗ này lấy nước mắt rửa mặt." Trịnh Âu Dương đứng ở cửa, ngay cả ý tứ đi vào bên trong cũng không có.

Nguyên Vi thấy thế chỉ đành phải vội vàng xuống nước, vì vậy hai chân đạp một bước đã nhảy tót lên trên người Trịnh Âu Dương, hai tay câu cổ của anh, hai chân vòng hông của anh, mà lại còn giả mù sa mưa thút tha thút thít nói: "Ưmh, ưmh, em, em thật là khổ sở." Về phần tại sao lại khổ sở, Nguyên Vi không nói. Cho đến bây giờ, cô đã không hy vọng xa vời Trịnh Âu Dương có thể chịu đòn nhận tội với cô nữa, chỉ cần anh không so đo cô "Vượt quyền", chỉ cần anh có thể dẫn cô trở về, hai người có thể khôi phục hòa bình năm xưa thì cô đã A Di



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT