Báo lỗi

Nghiêng Người Gặp Định Mệnh

Chương 96

"Sâm." Sau một tiếng "Mời vào" của Tả Sâm, Trần Môi chẳng những người tiến vào, hơn nữa còn kèm theo một tiếng gọi ### thực cốt như thế, cho đến khi bóng dáng của Đinh Lạc Lạc lọt vào mi mắt của cô ta, cô ta mới giả bộ không ngờ, vội vã im tiếng.

"Sao em lại tới đây?" Câu hỏi này của Tả Sâm phải dùng hết hơi sức, trong lòng run sợ. Quá khứ và hiện tại cuối cùng là không thể một đao cắt đứt, cho nên nếu trước kia Tả Sâm từng cùng Trần Môi cùng khuấy một hồ nước đục, như vậy hiện tại anh sẽ nếu phủi sạch được sẽ lập tức phủi sạch không do dự.

“Em, em là tới nói với anh một tiếng, chủ tịch ông ấy cho em một cơ hội quay quảng cáo, em đón nhận, bởi vì cơ hội này với em mà nói quá mê người." Trần Môi trả lời rất thẳng thắn: "Em hi vọng anh không để ý."

"À, tùy em vậy." Tả Sâm như trút được gánh nặng. Việc lớn trước mặt, anh mới không ngại do ai tới đại diện phát ngôn cho công ty, trước mắt trừ Đinh Lạc Lạc ra, những người phụ nữ còn lại đều ngang hàng, hai con mắt một cái miệng, lớn một chút hoặc nhỏ một chút cũng không có gì khác nhau. “Cái này, Đinh Lạc Lạc, bọn anh sắp kết hôn rồi." Tả Sâm một phen kéo Đinh Lạc Lạc đến trước người.

Đang mất hồn mất vía nhìn trộm Trần Môi, Đinh Lạc Lạc bị Tả Sâm kéo một cái như vậy, lảo đảo tới, vừa đúng lúc cho Trần Môi một cái bái lạy: "A, xin chào, xin chỉ giáo nhiều hơn."

"Ha ha, xin chào, nhưng là, tôi có thể chỉ giáo cô cái gì chứ ?" Tuy nói hai chữ "Kết hôn" của Tả Sâm giống như đánh cho Trần Môi một đòn cảnh cáo, nhưng dù sao cô ta cũng là đã có chuẩn bị mà đến: "Chuyện tôi và anh ấy từng làm, các người vậy cũng đã làm rồi, hơn nữa, cô làm còn tốt hơn tôi nha." Giọng điệu Trần Môi như gió xuân quất vào mặt, mà hàm ý lại thật giống như gió cuốn cát đá tràn đầy trời đất.

"Chúc mừng nhé, phải nhớ phát bánh kẹo cưới cho em đấy." Trần Môi đúng lúc lấy lòng Tả Sâm: "Em đi trước, cũng sắp đến giờ quay phim rồi."

“Nga.” Trần Môi như gió xuân thướt tha đi xa, vừa ra đến trước cửa đã cho Đinh Lạc Lạc khô khan một cái chớp mắt sinh động: "Ngàn vạn lần phải nhớ, tôi ở phe các người nha."

Đợi Trần Môi rời đi, Tả Sâm buột miệng cười: "Thì ra là lão đầu kia là một mình chiến đấu hăng hái."

Đinh Lạc Lạc thở ra một hơi thật dài: "Thật sao?"

"Thế nào?" Tả Sâm bóp vai Đinh Lạc Lạc: "Còn chưa khai chiến, em đã đề cao chí khí người khác, hạ thấp uy phong của mình rồi à?"

"Em không phải tới khai chiến với ba anh." Đinh Lạc Lạc lần nữa nhìn về phía cửa: "Hơn nữa, anh không cho rằng, Trần tiểu thư cô ấy đối với anh chưa dứt tơ tình sao?"

"Phụ nữ chưa dứt tình với anh cũng không phải chỉ có một mình cô ấy." Tả Sâm cười làm lành: "Chỉ là vậy cũng không liên quan tới chúng ta. Hãy vui vẻ lên, Lạc Lạc, đừng nghi thần nghi quỷ." Tả Sâm kết thúc đề tài này.

***

Mảnh đất Đông Giao đang bước vào giai đoạn cạnh tranh vô cùng gay gắt, Chu Kiều càng lúc càng không thể ngồi yên. Sally mới bưng hai ly cà phê tới phòng làm việc của Tả Sâm, Chu Kiều cũng đã theo tới đó. Tả Sâm chỉ đành phải giao Đinh Lạc Lạc cho Sally, để cho cô ấy dẫn cô đi thăm chung quanh một vòng, sau đó đưa cà phê mời Chu Kiều. Chu Kiều và Đinh Lạc Lạc lướt qua nhau thì



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT