Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 1: Đôi oan gia nhỏ

Đào Tử sinh ra vào một mùa đông khắc nghiệt, mẹ Đào Tử nằm ở trên giường bệnh yếu ớt nhìn ba Đào Tử, rưng rưng nước mắt nói: “ Ba đứa nhỏ, em muốn ăn đào......”

một câu nói là cho người đàn ông cao một mét tám gấp đến độ vò đầu bứt tóc, “Mẹ đứa nhỏ, mùa đông năm nay rất lớn, anhđi đâu mua đào cho em a? không bằng em ăn táo đi anh có thể nhờ bác anh ở dưới quê mang một ít lên đây cho em.”

Mẹ Đào Tử bất đắc dĩ thở dài một tiếng, ánh mắt chờ mong nhìn chằm chằm đứa trẻ mới được sinh ra không lâu, vẫn còn nhiều nếp nhăn, suy nghĩ nửa ngày, dứt khoát kiên quyết nói: “Nếu không con gái em liền gọi là Đào Tử đi.”

Mẹ Đào Tử vừa dứt lời, ba Đào Tử vài ngày nay vẫn không có ngủ đột nhiên tỉnh táo hẳn ra, nhìn bộ dáng giống như sói đói của vợ mình đang nhìn chằm chằm con gái, bỗng cảm thấy sợ hãi bà thừa dịp mình không chú ý, vụng trộm đem con gái trở thành quả đào một ngụm cắn.

Vì thế, Đào Tử dưới sự bảo vệ của ba Đào Tử đang kinh hồn bạt vía, trên người an toàn không có bất cứ dấu răng nào.

Đào Tử tên thật gọi là Tô Đào, sau khi lớn lên cô không chỉ một lần cảm thấy may mắn, may mắn mẹ mình không có gả cho người họ Hoàng hoặc là họ Dương, bằng không cô sẽ kêu là Hoàng Đào (quả mơ) hoặc là Dương Đào (trái khế), đương nhiêncô lại càng cảm thấy may mắn là lúc ấy mẹ của mình không có nói muốn ăn sầu riêng, bằng không phỏng chừng tên hiện tại của cô sẽ là Tô Lưu Liên (Tô Sầu Riêng).

Quả thật bộ dáng của Đào Tử cũng giống như tên của cô, một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trắng mềm mềm, đôi môi nhỏ bé hồng hồng, làm cho ai ai cũng yêu mến, khi mẹ Đào Tử ôm cô xuất viện về nhà, gặp được hàng xóm láng giềng, không có aikhông khen ngợi bộ dáng xinh xắn của cô, mọi người còn nói đùa về sau kêu con trai của mình đến lấy cô làm vợ.

Mẹ Đào Tử biết bọn họ là đang nói giỡn, cho nên cũng theo đó cười cười, vui tươi hớn hở nói: “Được, vậy ở lễ mừng năm mới tới nhà chúng tôi đưa sính lễ đi.”

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.

Đến đêm ba mươi, thế nhưng lại có người mang theo quà tết lôi kéo con, đến nhà Đào Tử đưa sính lễ.

Người này chính là mẹ của Trầm Mặc Trần - Nguyệt Vi.

Lúc đó Trầm Mặc Trần vừa tròn hai tuổi, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn, đôi mắt to long lanh, diện mạo lúc đó đã có mang theo vài phần kiêu ngạo, ở tiểu khu của bọn họ là tiểu soái ca nổi tiếng, không ít hàng xóm láng giềng muốn lừa gạthắn về nhà làm con rể, chẳng qua là tính tình của tiểu tử kia không được tốt lắm, dáng vẻ xa cách đối với những người lớn thích trêu ghẹo hắn, khiến cho người khác cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Chính là khi thấy hai người bọn họ đến nhà mình đưa sinh lễ, cũng làm cho mẹ Đào Tử giật mình.

Trong nhà có bảy bác gái tám dì ngay cả ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại của Đào Tử năm nay đều ở nhà cô mừng năm mới, nghe nói có người đến đưa sính lễ, nhanh chân nhiệt tình đem người đón vào.

Trầm Mặc Trần giơ cao chiếc cằm nhỏ, mười phần kiêu ngạo đi theo phía sau Nguyệt Vi cùng nhau tiến vào nhà Đào Tử, tuy rằng hắn còn không biết chính mình cuối cùng đến đây là để làm gì.

“Mẹ Trần Trần, cô thật là quá khách khí, tôi lúc đó chẳng qua là thuận miệng nói đùa.” Mẹ Đào Tử lôi kéo Nguyệt Vi đi vào nhà,vội vàng bưng trà rót nước, có chút xấu hổ bất an nhìn bà.

Nguyệt Vi cầm chén trà nóng hổi, vẻ mặt đầy ý cười nói: “Tôi a, vẫn luôn muốn có một đứa con gái, Đào Tử nhà chị bộ dáng đáng yêu như vậy, dứt khoát phải trở thành vợ của Trần Trần nhà tôi, đây cũng không phải là nói đùa.”

“Ách......” Mẹ Đào Tử quay đầu nhìn ba Đào Tử, lại phát hiện ba Đào Tử đúng lúc đó vẻ mặt đầy nghi vấn nhìn bà.

“Oa!!!” Tiếng khóc vang dội của Đào Tử từ trong phòng truyền ra, đoán chừng là vừa tỉnh ngủ muốn tìm sữa uống.


  • Chương sau  


COMMENT