Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 12: Anh ấy là chồng em (2)

Trầm Mặc Trần nghe được âm thanh, buông lỏng bàn tay đang nắm lấy quần áo của Đào Tử, ngẩng đầu nhìn thì ra là thầy giáo, vì thế đứng thẳng thân mình, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn thầy nói: “Em ấy là học sinh mới đến, thuộc năm nhất lớp hai, em đang đưa em ấy đến phòng học.”

“À.” Thầy Dương gật đầu, nhớ tới hôm nay quả thật có một em học sinh mới đến, vì thế kéo Đào Tử qua, hỏi: “Bạn học nhỏ, em là Tô Đào sao?”

Đào Tử ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt hòa ái của thầy Dương gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Ừm, thầy là thầy chủ nhiệm lớp của em, em kêu thầy là thầy Dương là được.”

“Dạ.” Đào Tử thanh thúy trả lời.

Trầm Mặc Trần nhìn cô một cái, xoay người đi về phía phòng học ở lầu trên của mình.

“Ai, ai, chồng ơi anh muốn đi đâu?” Đào Tử vội vàng lên tiếng hỏi.

Trầm Mặc Trần lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì sẫy chân, xoay người đầu đầy hắc tuyến nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ở trong trường học không được gọi anh là chồng!”

“Tại sao a?”

“không có tại sao gì hết.” nói xong, hắn liền không quay đầu đi lên lầu.

Chỉ để lại thầy Dương có chút thú vị nhìn chằm chằm Đào Tử.

“Được rồi, theo thầy vào lớp thôi, chồng của em chắc hẳn là học sinh năm hai.” Thầy Dương cười tủm tỉm nắm lấy tay Đào Tử, đi về phía phòng học, tinh tế nhớ lại bộ dáng vừa rồi của Trầm Mặc Trần một chút, chắc đó chính là nam sinh nhỏ mà côVương vẫn khen không dứt miệng.

“Em không thể học cùng một lớp với chồng em sao?” Đào Tử ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn, vẻ mặt tò mò nhìn thầy.

“không thể, khác năm không thể ở cùng một lầu.”

“Nhưng mà lúc em học ở nhà trẻ, đều là cùng một lớp với anh ấy a.” Trong lòng Đào Tử có một chút nho nhỏ buồn bực, vốn nghĩ tới đến tiểu học sẽ giống với nhà trẻ, có thể cùng một lớp với Trầm Mặc Trần, ngồi cùng một bàn, nhưng mà bây giờ nhìn ra, học tiểu học cũng không có gì tốt cả.

“À......” Thầy Dương cúi đầu còn nhìn khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn hết sức nghiêm túc của Đào Tử, kỳ quái nói: “Em vì sao gọi cậu ấy là chồng?”

anh ta nhớ rõ lúc trước cô Vương còn cùng anh ta oán giận, nói lớp của cô có một nam sinh nhỏ rất đẹp trai, thành tích đứng thứ nhất, chính là không thích nói chuyện với bạn học, đối với mọi người cũng có chút xa cách, vô cùng không thích học giờ thể dục, luôn nghĩ đủ loại biện pháp để xin phép nghỉ tiết thể dục, thật có chút bất đắc dĩ.

“Mọi người đều nói anh ấy là chồng em.” Đào Tử vươn bàn tay nhỏ bé mập mạp ra đếm: “Ba em, mẹ em, cha nuôi, mẹ nuôi, bà Tôn, bà Lí, ông Vương, còn có......”

“Đính hôn từ nhỏ?” Thầy Dương sờ sờ mái tóc mềm của cô, đánh gãy lời nói của cô.

“Cái gì là đính hôn từ nhỏ?”

“Đó là......”

Vừa lúc này hai người cũng đã đến phòng học của năm nhất lớp hai, thầy Dương nhìn Đào Tử, cười tủm tỉm nói: “Về sau sẽgiải thích cho em, hiện tại trước vào lớp học cùng thầy báo tên.”

“Dạ!” Đào Tử gật đầu, ngoan ngoãn đi theo thầy Dương vào phòng học.

“Xin chào các em học sinh!”

“Xin chào, thầy!” một đám bạn nhỏ ngồi ở trong phòng học đứng lên lớn tiếng nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT