Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 14: Anh ấy là chồng em (4)

cô Vương nhìn thoáng qua đáp án, gật gật đầu, nghiêm túc nói: “đi xuống đi, về sau trong giờ học không được nói chuyện.”

Hồ Ngọc Thành xám xịt trở về chỗ ngồi.

Rốt cục đến giờ tan học, lúc Trầm Mặc Trần thu dọn sách vở thật tốt chuẩn bị về nhà, chợt nghe có người gọi hắn: “Trầm Mặc Trần, bên ngoài có một nữ sinh tìm cậu.”

hắn vẫn như cũ không chút hoang mang đeo cặp sách lên vai, đẩy ghế dựa vào dưới gầm bàn, sau đó mới ra khỏi phòng học.

Quả nhiên là Đào Tử đang ở bên ngoài chờ hắn.

“Chồng ơi, chúng ta về nhà thôi.” Đào Tử cười hì hì chạy tới, kéo cánh tay của hắn chuẩn bị chạy về phía cầu thang.

“không phải đã nói với em trong trường không được gọi anh nhu vậy sao?” Lông mày của Trầm Mặc Trần gắt gao nhăn lại, tuy rằng vẫn là một đứa trẻ, nhưng cũng đã có bộ dáng của một tiểu đại nhân.

Đào Tử thè lưỡi, chung quanh nhìn nhìn, nhỏ giọng nói: “Lại không ai, có sao đâu, hơn nữa anh vốn là chồng của em mà.”

trên cơ bản vấn đề đến đây, liền bế tắc.

Trầm Mặc Trần vô luận như thế nào đều thoát không khỏi thân phận là chồng của cô, bởi vì cô sẽ đếm ngón tay từ từ liệt kê những người đồng ý hắn là chồng của cô, sau đó còn mạnh mẽ lôi kéo tay hắn, từng bước từng bước đến xung quanh hỏi, cho đến khi hỏi hết những người hàng xóm quen biết, mới bằng lòng bỏ qua.

Trầm Mặc Trần vô cùng buồn bực suy nghĩ, vì cái gì rõ ràng hắn là người trong cuộc, nhưng hắn lại không có một chút quyền lựa chọn nào.

“Trầm Mặc Trần!” một giọng nói trẻ con thanh thúy truyền từ phía sau vọng lại.

Hai người bọn họ đồng thời xoay người lại nhìn, chỉ thấy Hồ Ngọc Thành đeo cặp sách trên lưng hồng hộc chạy về phía bọn họ.

“Mình hôm nay đi cùng với hai người, mình muốn đi qua nhà bà nội.” hắn nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Trầm Mặc Trần, lập tức giải thích nói.

“À.” Trầm Mặc Trần thản nhiên gật đầu.

Vốn nhà của Hồ Ngọc Thành trái hướng với nhà của bọn họ, chẳng qua thật đúng lúc nhà bà nội của Hồ Ngọc Thành lại ở cùng một khu vực, chỉ cách một con đường, như vậy là có thể tiện đường đi chung.

Hồ Ngọc Thành vẻ mặt cười hì hì đi ở bên cạnh Đào Tử, vô cùng hữu hảo hỏi: “Bạn học này, em là học sinh mới tới sao?”

Đào Tử liếc mắt đánh giá Hồ Ngọc Thành một cái, phát hiện hắn chính là nam sinh lúc sáng nói mình ngồi vào chỗ ngồi củahắn, vì thế gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Đúng vậy, em là Tô Đào học sinh lớp hai năm nhất.”

“À à, anh là bạn ngồi cùng bàn với Trầm Mặc Trần, anh tên là Hồ Ngọc Thành.”

“À.” Đào Tử nhìn hắn gật gật đầu, tỏ vẻ mình đã hiểu, liền tiếp tục kéo cánh tay của Trầm Mặc Trần hỏi: “Chồng ơi, hôm nay chúng ta ăn cái gì?”

Trầm Mặc Trần quay đầu, nhìn đôi mắt sáng long lanh của Đào Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn phấn nộn, đôi môi nhỏnhắn hồng nhuận, mái tóc đuôi ngựa lắc lư theo từng bước của cô, nhíu mày nói: “Bài tập hôm nay em đã làm xong?”

“Vẫn chưa.”

“Ba nói chưa làm xong bài tập thì không thể ăn cơm.”

“A?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đào Tử lập tức lộ ra vẻ suy sụp.

Vẻ mặt của Hồ Ngọc Thành bi thương nhìn Trầm Mặc Trần, ánh mắt oán niệm kia không có lúc nào không truyền đến: Cậu chẳng phải đã nói cậu không phải là chồng của em ấy sao.......?

Trầm Mặc Trần nhìn lướt qua Hồ Ngọc Thành, lại nhìn thoáng qua Đào Tử ở bên người, thuận miệng nói: “Mình không có thừa nhận.”

“Hửm? Thừa nhận cái gì?” Đào Tử gãi gãi đầu, nghĩ không ra vì sao hắn lại đột nhiên nói ra một câu như vậy.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT