Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 2: Đôi oan gia nhỏ (2)

Trầm Mặc Trần vẻ mặt tò mò nhìn về phía căn phòng có tiếng khóc vang lên, suy nghĩ một chút, đôi chân nhỏ bước từng bước, vui vẻ chạy lại.

Đào Tử vừa mới tỉnh ngủ, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại hơi hơi ửng hồng, đôi môi anh đào nhỏ nhắn đangoa oa khóc lớn, trên đôi lông mi vừa mới mọc ra óng ánh những giọt nước mắt.

Trầm Mặc Trần đứng ở bên cạnh chiếc nôi, cau mày nhìn đứa bé có nhiều nếp nhăn đang oa oa khóc, bộ dáng này xấu muốn chết, thực nhàm chán.

Ai ngờ, Trầm Mặc Trần vừa bước tới bên cạnh chiếc nôi, tiếng khóc của Đào Tử lại đột nhiên ngừng lại, mở to đôi mắt vẫn chưa hoàn toàn mở ra, theo khóe mắt nhìn thấy hắn, sau đó cái miệng bất thình lình há ra,“Khanh khách” cười.

Cười lên, còn xấu hơn khóc.

Trầm Mặc Trần trong lòng lặng lẽ nói thầm, vươn tay dùng sức nhéo một cái lên khuôn mặt trắng trẻo non nớt của Đào Tử, muốn chọc cho cô khóc, ai biết được hắn càng nhéo, Đào Tử càng vui vẻ, tiếng cười “khanh khách” cứ thế vang lên khôngngừng.

đi theo phía sau Trầm Mặc Trần là mẹ Đào Tử, ba Đào Tử và Nguyệt Vi, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt.

Mẹ Đào Tử đi đến trước chiếc nôi, đem Đào Tử bế lên, đang định mở miệng nói chuyện.

Tầm mắt bị ngăn trở, Đào Tử nhìn không thấy Trầm Mặc Trần lại đột nhiên “Oa” lên một tiếng, khóc đến tê tâm liệt phế.

Mẹ Đào Tử nhanh chóng ra hiệu cho ba Đào Tử đi pha sữa bột, ai ngờ, cho dù sữa bột đã được đem đến, Đào Tử vẫn như cũ thương tâm khóc không ngừng, một chút dấu hiệu ngừng lại cũng không có.

Nguyệt Vi lôi kéo Trầm Mặc Trần đang đứng ở một bên, buồn bực nói: “Mới vừa rồi còn tốt, như thế nào đột nhiên lại khóc lên?”

Quay đầu nhìn thoáng qua con của mình nói: “Nếu không làm cho Trần Trần chơi đùa với bé một chút?”

Trầm Mặc Trần lắc lắc cái đầu, hắn mới không cần chơi đùa với đứa bé có bộ dạng xấu xí như vậy.

Mẹ Đào Tử có lẽ đối với việc Đào Tử đang gào khóc không có biện pháp gì, một tay giơ lên bình sữa, một tay ôm Đào Tử ngồi xổm xuống ở bên cạnh Trầm Mặc Trần, nhỏ giọng nhẹ nhàng dỗ dành Đào Tử: “Đào Tử bảo bối ngoan ngoan, hôm nay có anh trai nhỏ đến chơi với con, con phải ngoan một chút, anh trai nhỏ mới không chê cười con.”

Đào Tử híp mắt rốt cục lại nhìn thấy Trầm Mặc Trần, lập tức liền ngừng khóc, lại cười đối với Trầm Mặc Trần “khanh khách” lên, từ chiếc mũi nhỏ lộ ra một cái bong bóng lớn.

Việc này......

Mấy người lớn đứng ở đó ngơ ngác nhìn nhau.

Vẫn là Nguyệt Vi phản ứng lanh lẹ, ngay tức khắc cười ha ha nói: “Chị xem, hôm nay tôi đến đưa sính lễ là đúng, Đào Tử nhà chị nhìn ra thật sự vừa lòng ông chồng nhỏ của bé.”

Trầm Mặc Trần cau mày nhìn Nguyệt Vi nghi hoặc nói: “Mẹ, ông chồng nhỏ là gì?”

“À, nghĩa là anh trai nhỏ.”

“A.”

Cuối cùng tuy rằng mẹ Đào Tử đã hết lời từ chối, Nguyệt Vi vẫn kiên trì đưa quà tết cho bọn họ, trước khi đi còn cười tủm tỉm nhìn Đào Tử nói: “Đào Tử, bây giờ mẹ nuôi dẫn chồng con về nhà, ngày mai trở lại chơi với con nha.”

Đào Tử bị ôm ở trong lòng giống như biết được Trầm Mặc Trần phải đi, lại “Oa” một tiếng khóc lên.

Nguyệt Vi rất vui vẻ, vỗ vỗ tay của mẹ Đào Tử nói: “Đây là duyên phận a, chị xem hai đứa bé nhìn thật xứng!”

Trầm Mặc Trần ngẩng đầu nhìn đứa bé vẫn oa oa khóc lớn không ngừng, trong đầu thầm nói một câu,“thật ầm ĩ......”

Ngày hôm sau, Nguyệt Vi giữ đúng lời nói dẫn theo Trầm Mặc Trần đến chơi với Đào Tử, theo lời của bà nói muốn cho hai đứa trẻ bồi dưỡng cảm tình.

nói cũng thật kỳ lạ, chỉ cần có Trầm Mặc Trần, Đào Tử đều im lặng, không khóc cũng không nháo còn cười “khanh khách”không ngừng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT