Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 4: Đôi oan gia nhỏ (4)

Ba của Trầm Mặc Trần tuy rằng còn trẻ, nhưng đã là giáo sư đại học, khoa nghiên cứu là lịch sử Trung Quốc, tuy rằng nghiên cứu lịch sử, nhưng tư tưởng của ông một chút cũng không cổ hủ, thậm chí còn có những suy nghĩ mà người thời đại cũkhông có, tư tưởng rất tiến bộ.

Nếu không, lúc trước Nguyệt Vi nói với ông về việc đến nhà Đào Tử đưa sính lễ, ông cũng sẽ không vỗ đùi đồng ý.

Theo lời của ông, đây vừa là việc kế thừa truyền thống, vừa là hành động làm người khác kinh sợ.

Kế thừa truyền thống chính là chỉ việc đính hôn cho hai đứa nhỏ, ông cũng không phải người đầu tiên trong lịch sử, cũngkhông phải là người cuối cùng.

Hành động làm người khác kinh sợ ý chỉ, ông cảm thấy trẻ em nếu muốn yêu sớm, vậy thì phải sớm một chút, đợi đến lúc mười tuổi, kia còn có thể gọi là yêu sớm sao, những vị hoàng đế trong lịch sử lúc tám tuổi đã cưới vợ.

Như thế, dưới sự ủng hộ của ba Trầm Mặc Trần, Trầm Mặc Trần ở trong tình huống không hay không biết, đã bị bán. Đương nhiên, còn có một người bị bán khác là Tô Đào.

Đợi cho đến lúc Trầm Mặc Trần bốn tuổi, Đào Tử đã được hai tuổi, đã trưởng thành thành một đứa bé gái biết đi biết nói, mỗi ngày đi theo ở phía sau Trầm Mặc Trần, tiếng nói ngọng ngịu kêu hắn: “Chồng...... Chồng......”

“Chồng ơi anh đợi em với......”

“Chồng ơi anh có ăn cái này không?”

“Chồng ơi em đói bụng......”

Trầm Mặc Trần trừng mắt nhìn Đào Tử với đôi mắt đen láy to tròn, khuôn mặt tròn trĩnh, đang dính chặt ở trên người của mình lấy ta đẩy ra một chút tạo khoảng cách, cất tiếng nói trẻ con lên hỏi: “Em có biết từ chồng là có ý gì sao, em có biết chồng là dùng để làm gì không?”

Đào Tử cắn ngón tay cái, một đôi mắt mộng nước đảo qua đảo lại, nhớ đến hình ảnh tình chàng ý thiếp ngày hôm qua của ba mẹ mình khi ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, lập tức vẻ mặt còn vô cùng nghiêm túc nói: “Em biết, chồng chính là dùng để hôn!!”

Vừa mới dứt lời, liền bổ nhào về phía trước của Trầm Mặc Trần, không nói lời nào nâng mặt của hắn lên, ở trên khuôn mặt trắng nõn của hắn hôn một cái, một tiếng “bẹp”, còn rất vang.

Khuôn mặt của Trầm Mặc Trần đen lên, đứng ở tại chỗ sững người một hồi lâu, rốt cục không nói được một lời nào xoay đi về phía nhà của mình.

“Chồng ơi, anh muốn đi đâu?”

Trả lời cô là một tiếng “Rầm” đóng cửa vang dội.

Đào Tử đứng ở tại chỗ, cắn ngón tay, nghiêng đầu, nhớ kỹ một chút, chính mình vừa rồi có phải hay không đã làm sai? Ba và mẹ đều hôn môi, cô lại hôn má, có lẽ vì chuyện này mà Trầm Mặc Trần không vui.

Sau khi có kết luận, Đào Tử vỗ vỗ hai tay, vui vẻ về nhà, được rồi, chỉ có thể đợi cho đến lúc gặp lại Trầm Mặc Trần, lại hônmột lần nữa là được.

Chính là, Đào Tử đợi rất nhiều ngày, đều không có nhìn thấy Trầm Mặc Trần, tò mò, liền thừa dịp trước khi Nguyệt Vi đi làm, giữ chặt váy của bà hỏi: “Mẹ nuôi ơi, chồng đâu rồi?”

Nguyệt Vi cúi đầu nhìn Đào Tử, vẻ mặt cười tủm tỉm trả lời: “Trần Trần đi nhà trẻ, vừa mới khai giảng, nhà trẻ là nơi học cách thích ứng với cuộc sống xã hội, phải ở đó một ngày.”

Nhà trẻ? Đó là dùng để làm gì?

Đào Tử buông tay, chậm rãi đi về nhà, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không thể hiểu, cho nên cũng không tiếp tục suy nghĩ nữa, dù sao nơi nào có chồng, cô cũng phải đi.

Buổi tối mẹ Đào Tử tan tầm về nhà, liền nhìn Đào Tử nghiêm trang ngồi ở trên chiếc ghế đẩu nhỏ, ở trong sân chờ bà, khi nhìn đến thân ảnh của bà, khuôn mặt bỗng bừng sáng lên.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT