Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 5: Đôi oan gia nhỏ (5)

“Đào Tử, con ngồi ở trong sân làm gì vậy?” Mẹ Đào Tử để xe dựa vào tường sân, sau đó đi về phía cô nắm lấy bàn tay bénhỏ trắng noãn, dắt đi vào nhà.

“Mẹ, con cũng muốn đi nhà trẻ.” Đào Tử nâng khuôn mặt tròn trịa mềm mềm lên, nghiêm túc nhìn bà.

“Con?” Mẹ Đào Tử không khỏi bật cười, “Con chỉ mới hai tuổi, quá nhỏ, nhà trẻ sẽ không nhận con.”

“Mặc kệ, con muốn đi.”

“Vì sao?”

“Bởi vì chồng cũng đi, con muốn cùng một chỗ với chồng.” Đôi mắt to tròn mộng nước của Đào Tử léo lên vẻ kiên định, vẻ mặt mẹ không thể không đồng ý nhìn mẹ của mình.

Mẹ Đào Tử lại một lần có cảm giác con gái lớn không giữ được.

Buổi tối lúc ăn cơm, mẹ Đào Tử bàn bạc với ba Đào Tử, vẫn cảm thấy tuổi của Đào Tử quá nhỏ, nếu đi nhà trẻ sẽ không thể tự chăm sóc cho mình được, chờ thêm một năm nữa rồi hẵn nói.

Nhưng là Đào Tử chết sống không chịu, thấy bọn họ không đồng ý, lại bắt đầu “Oa oa” khóc to lên.

Lần này khóc, quả thực là kinh thiên động địa quỷ thần khiếp sợ.

Làm cho hàng xóm xung quanh đều chạy đến vây xem, còn tưởng rằng hai vợ chồng bọn họ ngược đãi Đào Tử.

Vợ chồng Nguyệt Vi nghe thấy tiếng khóc, cũng mau chóng chạy đến nhà Đào Tử, vốn định khuyên ngăn, không nghĩ đến khi nghe xong nguyên nhân lại không thể không cười khổ.

Giáo sư Trầm sờ sờ đầu, suy tư nửa ngày, rốt cục cũng đưa ra một phương án giải quyết: “Hiệu trưởng nhà trẻ đó tôi có quen, chờ ngày mai đi làm, đến hỏi thử, xem có thể hay không dựa vào quan hệ, nghĩ biện pháp cho Đào Tử đến học.”

Được sự bảo đảm của giáo sư Trầm, Đào Tử rốt cục ngừng khóc, với tay lấy khăn mặt lau nước mắt, đi đến bàn cơm bưng chén cơm lên đang chuẩn bị ăn cơm chiều, đột nhiên lại ngẩng đầu nhìn ông hỏi: “Cha nuôi, không cho cha lừa gạt trẻ con a.”

Giáo sư Trầm dở khóc dở cười, liên tục thề: “Lừa ai cũng không dám lừa con dâu tương lai.”

Ngày hôm sau, lúc giáo sư Trầm đi làm, Đào Tử cố ý dậy thật sớm, ra sân, đứng ở trước cửa nhà của Trầm Mặc Trần, vẻ mặt mong đợi nhìn giáo sư Trầm dắt chiếc xe đạp ra ngoài, cũng không nói một câu nào.

Giáo sư Trầm bị cô nhìn chằm chằm như vậy thật không có biện pháp, chỉ còn cách xoay người ngồi xổm xuống trước mặt côcam đoan nói: “Cha nuôi nhất định sẽ đem hết khả năng của mình để con được đi nhà trẻ.”

Được sự bảo đảm của ông, Đào Tử vô cùng vui vẻ tránh qua một bên, không đứng cản đường nữa.

không cần nói, hiệu trưởng nhà trẻ đó vốn không đồng ý, dù sao đứa nhỏ hai tuổi còn quá nhỏ, muốn đến nhà trẻ của bọn họ, thấp nhất cũng phải ba tuổi, nhưng là giáo sư Trầm lại dựa vào cái lưỡi dài ba tấc không xương của mình, dùng hết logic, cuối cùng lấy danh nghĩa là con dâu của mình đến áp chế hiệu trưởng,lúc này hiệu trưởng mới miễn cưỡng đồng ý cho Đào Tử vào lớp nhỏ nhất.

Lúc đó, Trầm Mặc Trần đang ở trong lớp hết sức chuyên chú cầm bút vẽ vẽ, hắn không thích cùng những đứa trẻ khác nóichuyện, cũng không thích ca hát nhảy múa với cô giáo, không thích nói chuyện, không thích cười, làm cho cô giáo hoài nghi đứa trẻ này có phải bị chứng tự bế hay không.

Nhưng mà, may mắn, khi Đào Tử đến, cuối cùng làm cho cô giáo của Trầm Mặc Trần cảm thấy, đứa nhỏ này vẫn là một đứa trẻ bình thương cũng có vui có buồn.

Ngày đầu tiên Đào Tử đến nhà trẻ, liền trực tiếp chạy đến lớp học của Trầm Mặc Trần.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT