Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 7: Đôi oan gia nhỏ (7)

Nếu các bé gái trong lớp biết những câu mà Trầm Mặc Trần nói với Đào Tử, nhiều nhất chính là: “Ăn ớt xanh giùm anh đi.” Hoặc là “Ăn cà rốt giùm anh đi.” Nếu biết, phỏng chừng cũng sẽ không tức giận đến như vậy.

Đúng vậy, các bé gái trong lớp học của Trầm Mặc Trần, phẫn nộ rồi.

Cho nên nói, người phụ nữ vô luận bao nhiêu tuổi, ghen đúng là thiên tính.

Cho nên thừa dịp Trầm Mặc Trần đi WC, một nhóm bé gái vây quanh Đào Tử, mỗi người đều cao hơn Đào Tử gần một cái đầu, trên mặt các bé đều hiện lên vẻ căm tức, nhìn Đào Tử nói: “Mày cách Trầm Mặc Trần xa một chút!”

“Tại sao?” Đào Tử ngang ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu nhìn bọn họ.

“Mày là cái gì mà suốt ngày cứ quấn quít lấy cậu ấy.”

“anh ấy là chồng của em......” Đào Tử kiêu ngạo mà ngẩng đầu, liếc mắt nhìn các bé gái ở xung quanh một cái, sau đó lạikhông để ý đến bọn họ nữa, tiếp tục cầm màu nước của Trầm Mặc Trần vẽ vẽ lên giấy.

“Mày biết chồng là cái gì sao?” một đám bạn nhỏ với tiếng nói trẻ con, tụ tập cùng một chỗ thảo luận vấn đề này.

“Em đương nhiên là biết, chính là không nói cho các chị.” không thể không nói, bạn nhỏ Đào Tử từ lúc còn nhỏ, đã thể hiệnkhí thế của vợ chính.

“Hừ, mày chính là không biết nên mới nói thế.” không biết là bé gái nào ra tay đẩy Đào Tử trước, sau đó lại có rất nhiều cách tay nhỏ bé mũm mĩm đưa ra, cậu một lần tớ một lần cứ thể đẩy Đào Tử.

Đáng thương bạn học Đào Tử của chúng ta có thân hình nhỏ bé bị bọn họ vây quanh, căn bản ngay cả thân hình cũng khôngai nhìn thấy, chỉ có thể ngã về phía đông một chút, nghiêng về phía tây một chút, rất nhanh ngay cả đứng cũng đứng khôngvững.

“Mấy người đang làm cái gì?”

Đám bé gái vây quanh, nghe được thanh âm liền quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Trầm Mặc Trần luôn luôn không thích nóichuyện đang đứng ở phía sau, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Trong nháy mắt, khí thế của mọi người đều giảm xuống.

“Ô ô......” Đào Tử nước mắt lưng tròng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Trầm Mặc Trần vẻ mặt hung dữ đang đứng ở trước mặt, tội nghiệp nhìn hắn.

Mái tóc của cô đã rối bời, quần áo lại nhăn nhún lại, kết hợp với khuôn mặt trắng nõn mềm mại nhỏ nhắn, một đôi mắt mộng nước to tròn, vô cùng có bộ dáng của người bị hại.

Trầm Mặc Trần nhíu mày, đi đến trước mặt cô, lôi kéo tay cô, vẻ mặt hung ác nhìn nhóm bé gái ở xung quanh nói: “Về sau ai dám khi dễ em ấy, tôi sẽ không để ý đến người đó.”

không thể không nói, lời uy hiếp lúc đó đối với đám nhỏ, hồn nhiên đáng yêu kia rất có hiệu quả, nhóm bé gái kia khi nghe thấy Trầm Mặc Trần sẽ không để ý đến bọn họ, đều nhanh chóng lập tức giải tán, sợ nếu ở lại lâu quá, sẽ bị Trầm Mặc Trần nhớ kỹ, về sau sẽ đối đãi với chính mình như không khí.

Bất quá bọn họ cũng suy nghĩ quá nhiều, mặc kệ các bé gái có khi dễ Đào Tử hay không, Trầm Mặc Trần cũng sẽ không để ý đến bọn họ.

Quay đầu nhìn thoáng qua mái tóc lộn xộn của Đào Tử, Trầm Mặc Trần đi về phía sau của cô, ra lệnh cho cô: “Ngồi xuống.”

Đào Tử ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế.

Trầm Mặc Trần xít lại gần, thật cẩn thận đem những lọng tóc rối của cô từng bước nhẹ nhàng gỡ ra, hôm nay mẹ Đào Tử cột mái tóc của Đào Tử giống như các bé gái ở Tân Cương, thô sơ giản lược.

Đào Tử cũng không nói gì, cười tủm tỉm ngồi ở trên ghế, hưởng thụ sự chủ động khó có được của Trầm Mặc Trần.

Ngày hôm sau, Đào Tử lập tức biến thành bạn nhỏ được toàn bộ lớp mầm hoan nghênh nhất.

Đây là chỗ đơn giản trong tư duy của trẻ em.

Nếu Trầm Mặc Trần nói ai khi dễ cô thì sẽ không để ý đến người đó, vậy ngược lại không phải là ai đối với cô tốt, thì sẽ để ý đến người đó sao?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT