Báo lỗi

Ngốc Nghếch Và Phúc Hắc: Hoan Hỉ Tiểu Oan Gia

Chương 8: Đôi oan gia nhỏ (8)

Vì thế một đám bạn học nhỏ lại vây quanh Đào Tử, chẳng qua lần này, trong tay của mỗi người đều cầm một ít đồ muốn tặng cho cô.

Có thức ăn, có đùa giỡn, còn có một ít đồ chơi mới tinh.

Mỗi người đều nghĩ chỉ cần trở thành bạn của Đào Tử, Trầm Mặc Trần sẽ nói chuyện với mình, cho nên càng không ngừng lấy lòng Đào Tử.

Đào Tử chớp chớp mắt, nhìn bọn họ thật lâu, rốt cục vươn bàn tay nhỏ bé, vô cùng vui vẻ nhận quà tặng của mọi người.

không thể không nói tiếp, từ thời điểm đó bắt đầu, Trầm Mặc Trần đã có thiên phú dựa vào mị lực của mình nuôi sống vợ.

Thể nghiệm ở lại nhà trẻ thật ra chỉ có một tuần ngắn ngủi, dù sao cũng đều là những đứa trẻ vừa mới rời nhà đến trường, thời gian rời xa cha mẹ quá dài, khó tránh khỏi bắt đầu nhớ nhung cha mẹ của mình.

Đào Tử bởi vì tuổi nhỏ nhất, mỗi ngày đều là giáo sư Trầm lái xe đạp đưa cô đến nhà trẻ, tan học lại chở cô về nhà.

Trầm Mặc Trần coi như có thể mỗi ngày nhìn đến ba của mình, so sánh với những bạn nhỏ khác, cảm giác nhớ nhung người nhà cũng không cần thiết phải có.

Cho nên giờ phút này, Đào Tử và Trầm Mặc Trần ngồi giữa một đám trẻ con đang gào khóc thảm thiết, có vẻ vô cùng bình tĩnh, vừa không ầm ĩ cũng không nháo, nhưng như thế lại vô cùng có tướng vợ chồng.

Trầm Mặc Trần nghe tiếng kêu rên ở xung quanh, cùng với tiếng khóc chói tai, quả thực làm cho hắn không có cách nào tiếp tục chuyên tâm vẽ tranh, không khỏi quay đầu nhìn về phía Đào Tử ở bên cạnh cũng có vẻ mặt bình tĩnh giống như vậy, nhíu mày nói: “Bọn họ ầm ĩ muốn chết, em lúc trước cũng khóc giống như bọn họ vậy.”

“Hả?” Đào Tử không hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, cô làm sao có khả năng nhớ những chuyện lúc mới sinh ra.

“Khi khóc cũng xấu giống như bọn họ.” Trầm Mặc Trần không lưu tình chút nào nói.

“thật sự rất xấu sao?” Dù sao cũng là cô gái nhỏ, luôn luôn để ý đến hình tượng của mình.

“Ừm......” Trầm Mặc Trần cau mày tinh tế nhớ lại một chút, lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn xung quanh một cái, lắc đầu nói: “không, bọn họ so với em thì xấu hơn một chút.”

“À.” Đào Tử chớp chớp đôi mắt ngọt ngào, cũng theo đó nhìn bốn phía xung quanh một chút, trong lòng âm thầm đánh giá đám bạn nhỏ đang khóc, gật đầu nói: “Vậy Đào Tử cũng không tính là xấu.”

“......”

Chủ nhiệm lớp mầm đang bận rộn chân tay luống cuống, an ủi đứa bé này đến đứa bé khác, thật vất vả mới khiến cho đámnhỏ yên tĩnh lại, rốt cục thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Vừa vặn lúc này, Trầm Mặc Trần lớn tiếng nói: “Hôm nay ba và mẹ em sẽ không tới đón.”

Đám nhỏ vừa mới yên tĩnh lại, nghe thấy những lời này, đều nghĩ rằng Trầm Mặc Trần đang nói đến mình, lập tức khôngkhống chế được, bắt đầu gào khóc.

cô giáo vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Trầm Mặc Trần, đang chuẩn bị đi qua kêu hắn không cần nói lung tung.

Chợt nghe thấy Đào Tử lớn tiếng trả lời: “Đúng vậy, ba nuôi nói bọn họ phải đi ra ngoài, trong nhà không có người, bảo em hôm nay đến nhà anh.”

Chính là những lời này bị tiếng khóc của bọn nhỏ áp đi, nhưng cô giáo vẫn có thể nghe thấy được, như thế xem ra Trầm Mặc Trần cũng không phải cố ý quấy rối, haiz, thật sâu thở dài một hơi, cô giáo nhận mệnh lại bắt đầu an ủi từng đứa nhỏ.

Hôm nay là thứ sáu, bên ngoài nhà trẻ phụ huynh đã sớm đứng đầy chờ đợi, dù sao bây giờ đều là con một, bọn nhỏ vẫn là lần đầu tiên rời xa cha mẹ của mình thời gian lâu như vậy, không nói đám trẻ nhỏ nhớ nhung cha mẹ, ngay cả đám người lớn, cũng vô cùng nhớ cục cưng của mình, vì thế trong tay ai cũng mang theo đồ ngon, nhón chân nhìn về phía vườn trẻ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT