Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 11: Chương 10.2

Khương Thành Ngọc biết Kiều Ngôn Hi muốn biết nguyên nhân, nhưng cậu không biết nói thế nào, cậu không có cách mở miệng.

Từ ngày Kiều Ngôn Hi vượt qua cậu, cậu đã bắt đầu chú ý cô, không có lý do đặc biệt, chỉ là cảm thấy cuộc sống thực nhàm chán, mà Kiều Ngôn Hi xuất hiện vừa hay gợi lên hứng thú trong cậu.

Cậu nhìn thấy cô và Doãn Manh Manh vui đùa hoạt bát, nhìn thấy dáng vẻ chuyên chú của cô khi giải đề toán học, nhìn thấy khí thế tự tin của cô khi trả lời câu hỏi hóc búa của giáo viên, nhìn thấy cô và Tiết Đồng Hải chơi đùa sôi nổi.

Cô vui vẻ hoạt bát, cô tập trung chuyên chú, cô phiền não phát điên, cậu cảm thấy rất thú vị, cậu thích xem cảm xúc cô biến hóa, càng ngày cậu càng cảm thấy hứng thú với cô. Thậm chí khi bước vào lớp nơi đầu tiên cậu đưa mắt nhìn chính là chỗ ngồi của cô, ánh mắt luôn cầm lòng không đậu đuổi theo cô, mỗi ngày đều quan sát cô đã trở thành thói quen của cậu, cũng chính là bí mật của cậu.

Trước kia khi chủ nhiệm lớp khuyên cậu nên tham gia thi đấu, cậu đều cự tuyệt. Loại chuyện này đối với cậu rất nhàm chán, cậu vẫn luôn thầm giễu cợt, thật không biết vì sao mọi người lại xem trọng nó, được nhận mấy thứ giấy từ công nhận khen thưởng thì có ích gì, dù sao cũng không có ai thực sự vui mừng cho cậu.

Nhưng lần này không giống như thế, bởi vì Kiều Ngôn Hi muốn tham gia, cậu muốn so thực lực với cô, muốn thử xem lần này cậu thắng hay cô thắng, rốt cuộc cơ hội tốt như thế này, sao cậu có thể buông tha.

Không nghĩ đến, cô lại có thể chủ động bắt chuyện với cậu, trong lòng cậu thật vui vẻ, tuy rằng ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng. Cô cũng thích xem “Cuốn theo chiều gió”, thật tốt, cô và cậu đều giống nhau. Cô còn hỏi cậu thích nhân vật nào, cậu nói Gerald O'Hara, cậu không lừa cô, là thật, trong lòng cậu luôn nghĩ như vậy.

Cô hỏi cậu vì sao, kỳ thật cậu rất muốn nói cho cô biết, là bởi vì Gerald O'Hara là một người chồng, người cha tốt. Ông ta yêu vợ của mình, yêu con trai mình, hơn nữa bọn họ là một gia đình ấm áp, bọn họ sống rất hạnh phúc.

Nhưng mà cậu không có đủ dũng khí nói cho cô biết, đó chính là bí mật lớn nhất trong lòng cậu, không nên nói cho cô biết, đây là chuyện xấu trong nhà, cậu lo cô sẽ khinh thường cậu.

Nhưng mà, không sao cả, cô nói chuyện với cậu, là cô chủ động, Khương Thành Ngọc nghĩ đến đây, hơi hơi nhếch khóe miệng, nở nụ cười, như vậy thật tốt, tuy rằng chính cậu cũng không biết vì sao lại như thế.

Lúc Tiết Đồng Hải trở về, mang cho Kiều Ngôn Hi hai cái bánh táo, Kiều Ngôn Hi nhận rồi cám ơn ơn cậu. Quan hệ của cô và Tiết Đồng Hải rất tốt, ngẫu nhiên mua cho nhau gì đó cũng không phải chuyện lạ.

Nhưng mà lại bị Vương Tử thấy được, liền giống như con cún nhỏ ngửi thấy mùi thị phi: "Tớ thắc mắc cậu mua đồ ngọt làm quái gì, thì ra là mua cho Kiều Ngôn Hi."

"Mua đồ ngọt thì có sao hả." Tiết Đồng Hải trừng mắt liếc cậu một cái, sau đó quay đầu nhìn Kiều Ngôn Hi.

"Đúng vậy, Vương Tử, cậu để ý nhiều chuyện quá đó!" Kiều Ngôn Hi cũng nói.

"Thôi đi, tại sao lại mua cho Kiều Ngôn Hi, không mua cho người khác." Vương Tử cười đến vẻ mặt đắc ý. Bộ dạng như muốn nói tớ biết tất cả rồi, đừng hòng qua mặt.

"Hi Hi, đừng để ý đến, cậu ta là kẻ không đứng đắn." Tiết Đồng Hải nói với Kiều Ngôn Hi, thuận tiện trừng mắt nhìn Vương Tử.

Kiều Ngôn Hi gật gật đầu, cũng không thèm để ý Vương Tử, cô cảm thấy bạn thân mua hộ nhau hai cái bánh táo là chuyện bình thường. Tiết Đồng Hải thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến chuyện cậu quyết tâm mua cho Kiều Ngôn Hi ít đồ ăn để dưỡng sức, lại bị cậu ta quấy nhiễu thành chè thập cẩm, chờ đó, nếu một ngày cậu biết được nhược điểm của tên này thì… (cũng xấu tính chứ không hiền lành gì đâu :v )

Vương Tử liền cảm thấy sau lưng rét lạnh, sao lại lạnh như thế.

Khương Thành Ngọc nhìn Tiết Đồng Hải, không hiểu sao lại thấy tên này chướng mắt đến thế, không đúng, xưa đến nay cậu có bao giờ quan tâm đến ai đâu, vì sao lại cảm thấy Tiết Đồng Hải chướng mắt? Khương Thành Ngọc lắc lắc đầu, không nghĩ ra.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT