Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 14: Chương 13

Edit: Shin

"Kiều Ngôn Hi! Kiều Ngôn Hi! Chiều nay mấy giờ cậu đi?" Kiều Ngôn Hi đang ở nhà ăn cơm trưa, chợt nghe thấy có người ở ngoài cửa gọi tên mình. Bước ra ngoài thì vừa thấy là Tiết Đồng Hải."Ăn cơm xong tớ sẽ đi, còn cậu?"

Tiết Đồng Hải cười cười: "Đương nhiên là đi cùng cậu rồi."

"Được thôi, cậu chờ tớ một chút, đúng rồi, cậu ăn cơm không?" Kiều Ngôn Hi mời Tiết Đồng Hải vào nhà ngồi. Vừa đi vừa nói.

"Làm gì có ai đến giờ này mới ăn cơm như cậu chứ, có phải sáng nay cậu dậy trễ hay không?" Tiết Đồng Hải nhìn Kiều Ngôn Hi.

Mặt Kiều Ngôn Hi đỏ lên: "Sao chuyện gì cậu cũng đoán được thế."

Tiết Đồng Hải cười vui vẻ.

"Cháu chào bà nội." Tiết Đồng Hải thấy bà nội đang ngồi trong phòng khách, liền lễ phép chào hỏi.

"Cháu là Tiết Đồng Hải đúng không, cao ráo đẹp trai lắm, Hi Hi nhà bà cũng thường hay nhắc đến cháu, đến đây ngồi này." Bà nội tiếp đón Tiết Đồng Hải nồng nhiệt, muốn cậu ngồi bên cạnh bà.

"Bà nội, bà đừng khen cậu ấy như thế, cậu ấy sẽ kiêu ngạo chết mất." Kiều Ngôn Hi nhìn nhìn Tiết Đồng Hải, bĩu môi nói.

"Con bé này, sao lại ăn nói như thế chứ." bà nội trừng mắt nhìn Kiều Ngôn Hi một cái.

"Không sao đâu bà nội, bọn cháu cũng hay nói đùa như thế lắm ạ." Tiết Đồng Hải thừa dịp bà nội đang chú ý đến Kiều Ngôn Hi liền làm mặt quỷ trêu cô.

"Thật đúng là đứa trẻ ngoan mà, về sau nhớ tới chơi thường xuyên." bà nội lôi kéo Tiết Đồng Hải, cười đến sáng khoái, đúng là đứa trẻ ngoan, vừa đẹp trai lại học giỏi.

"Dạ, chắc chắn rồi ạ." Tiết Đồng Hải đồng ý với bà nội.

Kiều Ngôn Hi buông chiếc đũa, đi đến bên giường cầm lấy túi sách đã được chuẩn bị sẵn đeo lên lưng. Vừa chào tạm biệt bà nội vừa túm áo Tiết Đồng Hải. "Bà nội, chúng cháu đi nha."

"Bà nội, lần sau cháu sẽ đến thăm bà." Tiết Đồng Hải cũng nói lời cáo biệt bà nội.

"Này, nhớ đạp xe từ từ thôi." bà nội lo lắng dặn dò hai người bọn họ.

"Dạ, cháu biết rồi." Hai người đồng thanh đáp, sau đó đạp xe đi mất.

"Hi Hi, không thể tưởng được ở nhà cậu lại hay nhắc đến tớ như thế." Tiết Đồng Hải học theo cách bà nội gọi Kiều Ngôn Hi để trêu chọc cô.

"Thừa tướng, ai cho cậu được quyền gọi Hi Hi? Cậu phải gọi là nữ vương nhé, hơn nữa ai thèm thường xuyên nhắc đến cậu chứ, mặt dày quá đi." Kiều Ngôn Hi vừa cười vừa mắng cậu.

"Nếu như cậu không nói, làm sao bà nội của cậu biết tớ chứ." Tiết Đồng Hải chưa từ bỏ ý định. Khi cậu nghe bà nội nói Kiều Ngôn Hi thường xuyên nhắc đến cậu lúc ở nhà, cậu vui sướng đến mức gần như nhảy dựng lên, thì ra mình cũng có địa vị trong lòng Kiều Ngôn Hi. Tiết Đồng Hải vui vẻ nghĩ.

"Cho xin đi, anh hai, cùng sống trong một thôn, bà tớ không biết cậu mới lạ đó." Kiều Ngôn Hi bị cậu làm cho cạn lời rồi.

"Ể, Hi Hi, gọi lại lần nữa xem." Tiết Đồng Hải không biết xấu hổ muốn Kiều Ngôn Hi gọi cậu là ‘anh’ thêm một lần nữa.

"Thừa tướng, cậu dám lợi dụng tớ!" Kiều Ngôn Hi khó thở trả lời cậu.

"Lợi dụng như thế đó, thì sao hả." Tiết Đồng Hải bắt đầu xấu tính.

"Cậu thử đạp xe chậm một chút xem, tớ mà bắt được cậu thì liệu hồn đó!"

"Đến đây nào, đến đây nào, Hi Hi —— "

Hai người cứ đùa giỡn như thế suốt một quãng đường từ nhà đến trường học, bước vào lớp mới phát hiện vẫn chưa có ai tới. "Bọn họ làm gì mà đến trễ thế?" Kiều Ngôn Hi có chút buồn bực.

"Chỉ có chúng ta nhà xa, những người còn lại nhà gần đây, đương nhiên sẽ đến trễ hơn một chút, đồ ngốc."

"Cậu nói ai là đồ ngốc, Thừa tướng, nhà ngươi dám khi quân phạm thượng sao?" Kiều Ngôn Hi bỏ túi sách xuống, giơ tay ra ngoài muốn đánh cậu.

"A, Hi Hi, đừng đánh đừng đánh, tớ sai rồi." Tiết Đồng Hải vừa né đòn vừa bắt lấy tay cô.

Khương Thành Ngọc bước vào phòng học liền thấy một màn như thế này: Tiết Đồng Hải cầm lấy cổ tay Kiều Ngôn Hi, thế nhưng Kiều Ngôn Hi không phản kháng, còn cười tủm tỉm nhìn cậu ta, mà thằng cha này, cậu ta còn dám tự tiện gọi Kiều Ngôn Hi là Hi Hi.

Trong lòng cậu bỗng nhiên ê ẩm, Hi Hi, Hi Hi, làm sao cậu ta lại có thể gọi thân thiết như thế, ghê tởm hơn là, thằng ranh con chết tiệt này còn cầm lấy cổ tay Kiều Ngôn Hi.

Nhìn thấy Khương Thành Ngọc bước vào, Kiều Ngôn Hi cố gắng thoát khỏi tay Tiết Đồng Hải, không đùa với cậu nữa. Đi đến chỗ ngồi của mình, lấy ra một quyển sách, ngoan ngoãn làm học sinh gương mẫu, Tiết Đồng Hải chào Khương Thành Ngọc một tiếng, sau đó ngồi xuống cạnh Kiều Ngôn Hi.

Nhìn thấy Kiều Ngôn Hi từ đầu tới cuối vẫn chưa thèm liếc mắt với cậu một cái, Khương Thành Ngọc có chút buồn bực, trước kia cô cũng không như thế này, quả nhiên ghét cậu thật rồi.

Không phải cậu đã nghĩ thông suốt rồi sao, sao lại khó chịu bực bội như vậy, Khương Thành Ngọc thở dài một hơi trong lòng. Cảm thấy nhìn Tiết Đồng Hải không vừa mắt, còn chào hỏi với mình nữa chứ, tôi với anh thân nhau lắm à? Thật đúng là không muốn để ý đến tên này. Cậu ta dựa vào đâu mà thân thiết với Kiều Ngôn Hi như vậy. Quả nhiên, mình đúng là ghét tên này đến cực điểm.

Nhìn thấy Khương Thành Ngọc, Kiều Ngôn Hi phát hiện vết bầm trên mặt cậu cũng sắp tan hết rồi, xem ra không có đánh nhau với ai nữa. Nhưng vì sao cậu ta lại lạnh lùng nhìn mình như thế? Mình đã chọc giận cậu ta lúc nào sao, chỉ là lúc trước quan tâm cậu ta một chút thôi mà, chẳng lẽ như vậy cũng sai hả, không biết tự hối lỗi thì thôi đi, còn nhìn cô hung dữ như vậy, giống như cô thiếu cậu tám trăm vạn ấy. Về sau nhất định phải cách xa cậu ra một chút.

Nếu như Khương Thành Ngọc biết được suy nghĩ trong lòng Kiều Ngôn Hi, có lẽ sẽ đau lòng mà chết mất, cậu không có nhìn Kiều Ngôn Hi, cậu đang nhìn Tiết Đồng Hải, nhìn cái thằng ranh chướng mắt đó.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT