Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 25: Chương 21

Edit; Shin

Học kỳ sau, không khí học tập trong lớp càng khẩn trương, các học sinh đều bắt đầu vùi đầu học như điên.

Kiều Ngôn Hi cũng không ngoại lệ, cô chưa từng ỷ lại thành tích mà bỏ bê chuyện học tập, ngược lại, so với người khác, cô lại càng thêm cố gắng, cô biết điểm yếu của mình là gì, một khắc cũng không dám thả lỏng. Cô càng thêm tu dưỡng trình độ vật lý của mình, mỗi ngày cầm sách vật lý theo sau Khương Thành Ngọc, cái gì không hiểu liền hỏi ngay.

Trong ban có rất nhiều người đều bội phục Kiều Ngôn Hi, bởi vì hầu hết chẳng ai chịu được mặt lạnh của Khương Thành Ngọc. Bởi vì chuyện này mà Tiết Đồng Hải thường xuyên oán giận với Kiều Ngôn Hi, nói cái gì mà Kiều Ngôn Hi có mới nới cũ, gần đây chả còn để ý cậu.

Mỗi lần vừa nghe cậu oán giận, Kiều Ngôn Hi lại đem sách vật lý đặt trước mắt cậu. Những lúc thế này Tiết Đồng Hải sẽ bất đắc dĩ ngoan ngoãn câm miệng.

"Khương Thành Ngọc..." Kiều Ngôn Hi vừa nghe chuông tan học vang lên, lập tức nghiêm mặt tiến đến trước mặt Khương Thành Ngọc.

Khương Thành Ngọc nhìn cô một cái, tay duỗi ra: "Đưa bài đây."

Kiều Ngôn Hi lập tức ngoan ngoãn đưa bài cho cậu, còn không quên nịnh hót vài câu: "Khương Thành Ngọc, thực ra tớ thấy cậu rất tốt luôn, nếu mà cậu thường xuyên trò chuyện, bảo đảm sẽ có rất nhiều người thích cậu đó."

Khương Thành Ngọc buông bài xuống, hai tay khoanh lại: "Ý cậu nói tớ không có người thích?"

Kiều hi lập tức sững sờ, vội vàng giải thích: "Nào có nào có, cậu học tập giỏi như thế, lại đẹp trai nữa, sao có thể không có người thích, tớ nói sai tó nói sai."

Khương Thành Ngọc nhìn Kiều Ngôn Hi bối rối, trong lòng lập tức trở nên nhẹ nhàng. Gần đây ba mẹ cãi nhau càng dữ dội hơn, thậm chí có hôm còn quên nấu cơm cho cậu ăn, có đôi khi cậu thật sự muốn vọt đến trước mặt cha mẹ nói bọn họ ly hôn ngay đi.

Cậu bị việc cha mẹ cãi nhau làm cho tâm phiền ý loạn, tuy rằng đây là chuyện xảy ra như cơm bữa, nhưng trong lòng cậu vẫn khó chịu khổ sở. Tâm trạng cũng theo đó mà xấu đi, bởi lúc nào cậu cũng mang khuôn mặt lạnh, lại không thân thiết với ai, căn bản không kẻ nào muốn tiếp cận, cũng chẳng thừa hơi quan tâm.

Hôm nay Kiều Ngôn Hi như thế, càng nhìn càng cảm thấy vui vẻ trong lòng, thậm chí tâm tình còn tốt lên không ít. Chẳng lẽ Kiều A Miêu có siêu năng lực làm cho tâm trạng người ta vui vẻ?

"Khương Thành Ngọc, Khương Thành Ngọc, cậu thật sự tức giận rồi hả?" Kiều Ngôn Hi nhìn Khương Thành Ngọc nãy giờ không nói gì, nghĩ rằng cậu tức giận với mình.

"Không có, bài này làm như thế này..." Khương Thành Ngọc từ trong suy nghĩ tỉnh táo lại, bắt đầu giảng bài Kiều Ngôn Hi một chút, giọng nói cậu rất êm tai, trầm thấp lại có từ tính, hướng dẫn lại không nhanh không chậm, hơi khàn khàn. Kiều Ngôn Hi vừa nghe vừa vô thức nói ra lời trong lòng: "Khương Thành Ngọc, giọng nói của cậu thật là dễ nghe."

Sau khi nói xong, Kiều Ngôn Hi mới phát hiện lời nói của mình có phần sai sai, vội vàng che miệng lại, nhưng đã không còn kịp rồi.

Khương Thành Ngọc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Thật hả?"

Bình thường, mỗi lúc Kiều Ngôn Hi bị



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT