Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 29: Chương 25

Kiều Ngôn Hi không biết vì sao Khương Thành Ngọc ôm mình chặt như thế, chỉ nghĩ một lúc chứ không truy đến cùng, chắc là sợ mình ngã ấy mà. EQ của cô thấp vậy đấy, lúc đó cô còn chưa biết, không có ai vô duyên vô cớ đối tốt với người khác cả.

Khương Thành Ngọc gọi xe, đưa Kiều Ngôn Hi đến bệnh viện gần trường nhất, mượn điện thoại của bác sĩ gọi cho thầy chủ nhiệm, để thầy mang tiền tới, rồi mới ôm Kiều Ngôn Hi đi chụp X-quang.

Sau khi chụp X-quang, bác sĩ xem một lúc nói là xương ở chân bị trật, không có gãy, Khương Thành Ngọc mới thở phào. Tiếp đó, bác sĩ để Kiều Ngôn Hi nằm dài trên giường, chỉnh lại vị trí các khớp xương cho cô.

Kiều Ngôn Hi sợ, cô biết nắn lại xương rất đau, thật ra cô rất sợ đau, cô nằm trong lồng ngực Khương Thành Ngọc đáng thương hỏi bác sĩ có thể không nắn xương được không, bác sĩ lắc đầu. Lúc này Kiều Ngôn Hi không để ý đến mặt mũi nữa, nắm chặt Khương Thành Ngọc, nhất định không chịu ra khỏi lòng cậu.

Khương Thành Ngọc nhìn hành động như trẻ con của cô thấy hơi buồn cười, cậu nhẹ nhàng chạm đầu vào cái đầu nhỏ của Kiều Ngôn Hi đang tựa vào ngực, khẽ dỗ dành: "Ngoan, nghe lời nào, không thì chân cậu không lành lại đâu."

Kiều Ngôn Hi lắc đầu, mặt chôn trong ngực cậu, không chịu ngẩng lên. Trái tim Khương Thành Ngọc mềm nhũn vì động tác của cô, thả cô xuống giường, xoa đầu cô nói: "Ngoan, tớ ở đây."

Kiều Ngôn Hi hoàn toàn không nghe thấy Khương Thành Ngọc nói gì, cô chỉ thấy cậu đặt cô xuống, cô giữ chặt cậu, nhất định không chịu ngoan ngoãn nằm trên giường.

Bác sĩ cũng bị Kiều Ngôn Hi chọc cười: "Cô bé, cháu sợ cái gì, trước mặt bạn trai mà cũng không ngại xấu mặt."

Kiều Ngôn Hi bị những lời này kích thich đỏ mặt, lập tức buông tay Khương Thành Ngọc, la hét: "Cậu ấy chỉ là bạn cùng bàn của cháu."

Khương Thành Ngọc thấy Kiều Ngôn Hi buông cậu ra, nháy mắt với bác sĩ, bác sĩ ngầm hiểu, đi tới bên giường, nắm chân Kiều Ngôn Hi nói: "Sao mà không phải, cháu nhìn cậu ta xem, còn lo lắng hơn cả cháu đấy."

Tính khí trẻ con của Kiều Ngôn Hi trỗi dậy, trừng mắt với bác sĩ: "Cháu nói không phải... A!"

Cô đột ngột cảm nhận được cơn đau tê tâm phế liệt, cúi xuống nhìn, bác sĩ đang xoay chân cô. Nước mắt cô xuất hiện, hai tay vung loạn, lớn tiếng hét: "Cháu không chỉnh, chú bỏ cháu ra, đau quá!"

Khương Thành Ngọc ngồi xổm bên giường Kiều Ngôn Hi, một tay giữ tay cô, một tay lau nước mắt cho cô, miệng nói: "Ngoan, Kiều A Miêu, cố chịu đựng một chút, sẽ xong ngay đây. Ngoan, không đau, không đau." Khương Thành Ngọc vốn không phải người hay nói, trong miệng chỉ biết lặp đi lặp lại mấy câu này.

Kiều Ngôn Hi đập lên người cậu, khóc tu tu: "Cậu gạt người, gạt người, như thế mà còn không đau, hu hu."

Khương Thành Ngọc thấy cô đau dữ dội, trong lòng đau từng cơn, cầu nguyện động tác của bác sĩ mau lên.

Không biết có phải lời cầu nguyện của cậu ứng nghiệm hay không, bác sĩ đứng lên vỗ vỗ tay, nói: "Tốt rồi, lát nữa các cháu cầu đơn thuốc của chú xuống dưới mua thuốc cao về đắp lên là được, hai tuần sau không được chạm đất, hơn một tháng sau là khỏi."

Khương Thành Ngọc cẩn thận nghe căn dặn của bác sĩ, sau cùng, cậu cảm ơn bác sĩ rồi ôm Kiều Ngôn Hi xuống lầu chờ thầy mang tiền tới mua thuốc.

Cơn đau của Kiều Ngôn Hi đã qua, lúc này mới thấy thật mất mặt, không dám nhìn đã qua, ngoan ngoãn dấu đầu trong ngực cậu, không nói một câu.

Khương Thành Ngọc nhìn đỉnh đầu cô, cười: "Sao vậy, Kiều A Miêu, xấu hổ?"

Kiều Ngôn Hi nghe cậu nói càng mắc cỡ, im lặng siết tay quanh cổ cậu. Khương Thành Ngọc nhìn Kiều Ngôn Hi như con rùa, ngăn không được nụ cười trên môi.

Mặt Kiều Ngôn Hi áp vào ngực cậu, có thể cảm nhận rõ ràng sự rung động của bộ ngực. Đã thấy ngượng rồi mà cậu còn nói như thế, thật xấu xa! Kiều Ngôn Hi nhất thời thẹn quá hoá giận, cắn một cái lên ngực cậu.

Khương Thành Ngọc thấy đau ở ngực, cúi xuống liền phát hiện động tác nhỏ của Kiều Ngôn Hi, cũng không tính toán với cô, cứ ôm cô ngồi ở ghế tầng một chờ thầy chủ nhiệm.

Lát sau, thầy chủ nhiệm dẫn Tiết Đồng Hải và Doãn Manh Manh vội chạy đến, đầu tiên hỏi chân Kiều Ngôn Hi thế nào, khi nào có thể khỏe lại, sau khi nghe được chỉ cần hai tuần không đi đường thì về cơ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT