Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 33: Chương 29

"A! Bực chết đi được!" Cơm trưa xong, Kiều Ngôn Hi ném sách vật lý lên bàn, vò đầu bứt tóc.

Khương Thành Ngọc thấy cô như thế liền biết cô lại bực bội về môn vật lý, kéo tay cô xuống, giúp cô sửa lại mái tóc rối rồi nói: "Không hiểu nữa à?"

Kiều Ngôn Hi đáng thương nhìn cậu: "Không hiểu, cả đời đều không học vào nổi, đến khi nào mới không phải học vật lý nữa đây! Cậu nói cho tớ biết đi, làm sao cậu lại học giỏi như thế, có phải có phương pháp gì đó không?"

Khương Thành Ngọc liền đau đầu, nào có phương pháp gì đâu, cậu cảm thấy vật lý rất đơn giản, vừa học đã biết. Nhưng cậu tuyệt đối không thể nói thế với Kiều A Miêu, bằng không cô nhóc sẽ lại thấy mất cân bằng nữa cho xem.

Thế là cậu nói: "Cậu học toán tốt như thế, vật lý nho nhỏ đâu có gì khó? Đề bài đâu, để tớ giảng cho cậu."

Kiều Ngôn Hi nghe Khương Thành Ngọc nói lập tức hăng hái, đúng vậy, toán cô học rất tốt, một môn vật lý nho nhỏ, chỉ một trăm điểm thôi thì có gì khó? Hừ, cô nhất định có thể học tốt!

"Ở đây, mạch điện này, còn cả cái này, tớ nhìn mà không hiểu..." Kiều Ngôn Hi cầm sách bài tập, chỉ từng bài không hiểu cho Khương Thành Ngọc xem.

Kiều A Miêu đúng thật là không có thiên phú học vật lý! Khương Thành Ngọc có chút buồn cười.

"Cầm vở với bút, chúng ta ra vườn hoa." Khương Thành Ngọc đứng lên nói với Kiều Ngôn Hi.

"Đang làm bài mà, sao lại ra vườn hoa?" Kiều Ngôn Hi khó hiểu nhìn cậu.

Khương Thành Ngọc không còn biện pháp với cô nàng sơ ý này, cậu chỉ xung quanh phòng, có bạn học đã nằm gục xuống bàn, "Thấy chưa?"

Kiều Ngôn Hi bừng tỉnh hiểu ra, cô quên mất bây giờ là lúc nghỉ trưa, mọi người sắp đi ngủ. Cô cười xin lỗi, lấy sách vở đi theo Khương Thành Ngọc.

Đúng lúc này, Tiết Đồng Hải ăn cơm xong về phòng học, thấy Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc định ra ngoài, vội ngăn Kiều Ngôn Hi lại, "Hi Hi, các cậu đi đâu? Sắp đến giờ ngủ trưa rồi."

Kiều Ngôn Hi nhìn cậu, giơ quyển sách lên, cười khổ: "Bổ túc vật lý."

Tiết Đồng Hải không phản đối, cậu biết môn vật lý của Kiều Ngôn Hi không tốt, cậu cũng biết thầy để Khương Thành Ngọc hỗ trợ cô. Nhưng nhìn họ ra ngoài một mình, cậu thấy không thoải mái. Mấy ngày nay, quan hệ của Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc ngày càng tốt, đến Doãn Manh Manh còn chưa bằng.

Dựa vào cái gì, cậu đã biết Hi Hi từ lớp một tiểu học, lên cấp hai Khương Thành Ngọc mới quen cô. Kém nhau tận sáu năm, tại sao Hi Hi đối tốt với cậu ta như vậy, còn cậu chưa bao giờ có đãi ngộ như thế. Nghĩ tới đây, cậu vội nói với Kiều Ngôn Hi: "Hi Hi, đợi một chút, tớ cũng muốn đi."

Kiều Ngôn Hi lạ lùng nhìn cậu, "Cậu đi làm gì, cậu cũng đâu cần bổ túc vật lý, đừng làm loạn, về lớp ngủ đi, bọn tớ đi học, thầy đã sớm nói với bọn tớ, nếu cậu đi theo, thầy lại tưởng chúng ta cùng trốn học đấy." Nói xong kéo Khương Thành Ngọc đi.

Tiết Đồng Hải đứng tại chỗ khóc không ra nước mắt, cậu phiền phức... Hi Hi lại bảo cậu phiền phức... Hi Hi, sao cậu có thể nói tớ như vậy! Từ sau khi Hi Hi có quan hệ tốt với Khương Thành Ngọc liền không thấy cậu tốt nữa, Khương Thành Ngọc! Cái tên khối băng! Tôi và cậu thề không đội trời chung!

Khương Thành Ngọc thấy Kiều Ngôn Hi kéo tay áo mình, lại nhớ tới bộ dạng Tiết Đồng Hải bị Kiều Ngôn Hi vô tình đả kích, trong lòng thoải mái không thôi. Hừ, thằng nhóc này dám giành Kiều A Miêu với cậu à! Cứ mơ giấc mộng Xuân Thu của cậu ta đi!

Xem Kiều A Miêu nhà chúng ta này, ngày càng tiến bộ, ngày càng đáng yêu, bây giờ đã biết che chở mình, biết giúp đỡ mình đả kích người khác, không hổ là người tớ xem trọng! Khương Thành Ngọc hoan hỉ nghĩ, không chút nào tự giác là mình chỉ đang phán đoán.

"Ở đây đi." Kiều Ngôn Hi tìm một chỗ có bóng râm nói với Khương Thành Ngọc.

Thấy Khương Thành Ngọc gật đầu, cô phủi bụi bám trên đất định ngồi xuống, Khương Thành Ngọc nhanh tay kéo cô, đặt tấm nệm cầm theo xuống rồi mới buông Kiều Ngôn Hi ra.

Kiều Ngôn Hi ngồi trên tấm nệm mềm mại, cảm thán về sự tỉ mỉ của Khương Thành Ngọc. Bất chợt nghĩ nếu ai đó làm bạn gái Khương Thành Ngọc nhất định sẽ rất hạnh phúc.

Nhưng vì sao khi nghĩ tới cảnh Khương Thành Ngọc có bạn gái là trong lòng sẽ thấy ê ẩm khó chịu, thật kỳ lạ, cô bị sao thế?

"Kiều A Miêu, nghĩ gì thế? Còn chưa tập trung nghe." Khương Thành Ngọc mở sách bài tập, gọi Kiều Ngôn Hi mấy tiếng mà không thấy cô đáp lại, ngẩng lên nhìn, Kiều A Miêu còn đang chìm đắm trong suy nghĩ đâu đâu, cậu buộc phải đánh thức cô.

"A, không có, không có, làm bài thôi!" Dòng suy nghĩ của Kiều Ngôn Hi bị Khương Thành Ngọc đánh gãy, cũng không có nghiên cứu kỹ tâm trạng lúc đó trong lòng, nhanh chóng điều chỉnh tâm thái nghe cậu giảng.

Lời giảng của Khương Thành Ngọc rõ rệt, từ ngữ lưu loát, Kiều Ngôn Hi như chìm vào trong đó. Cô cảm thấy nếu mà Khương Thành Ngọc không phải trưởng thành trong một gia đình như thế, vậy cậu rất có thể sẽ là một người rực rỡ vui vẻ như ánh mặt trời. Vì sao họ đều gặp phải những chuyện bất hạnh như thế?

Một người tốt như Khương Thành Ngọc, nếu cậu cởi mở hơn, không biết sẽ thu hút bao nhiêu ánh nhìn, tuy vậy nhưng vẫn có rất nhiều người lén sùng bái cậu ấy, nói cậu ấy rất ngầu, rất đàn ông.

Khương Thành Ngọc giảng xong bài cuối cùng, khép sách lại, quay sang nhìn Kiều Ngôn Hi, định hỏi cô



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT