Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 39: Chương 35

Thời gian sau kỳ thi lên cấp của Kiều Ngôn Hi rất nhàn nhã. Đọc sách, làm việc nhà, chơi với Tiểu Quy, từng ngày trôi qua. Cô không muốn nghĩ đến kết quả thi, dù sao cũng đã xong rồi, nghĩ thế nào cũng vô ích.

Mỗi lần đi trên đường đều có người trong thôn hỏi cô thi thế nào, cô đều cười nói tạm được. Doãn Manh Manh và Tiết Đồng Hải cũng gặp phải tình huống giống vậy, Doãn Manh Manh bị hỏi không dám ra cửa, nói đùa, vừa ra khỏi cửa là có mấy chục người hỏi bạn cùng một câu hỏi, bạn bằng lòng lúc nào cũng trả lời ư.

"Ô kìa, cháu là Kiều Ngôn Hi đúng không?" Hôm nay, trên đường Kiều Ngôn Hi đến nhà Doãn Manh Manh thì bỗng có người gọi cô lại.

"Vâng, bác là?" Kiều Ngôn Hi hơi nghi hoặc, cô không biết bác gái này, làm sao bác ấy vừa gặp đã gọi đúng tên cô?

"À, bác ở thôn phía Bắc, có phải cháu đã đỗ vào Trường số 24 không?" Bác gái rất kích động, hận không thể lập tức tiến lên cầm tay Kiều Ngôn Hi.

"Sao ạ? Không có ạ, cháu vẫn chưa có thông báo điểm về!" Kiều Ngôn Hi giật mình, thế nào lại đột nhiên có người nói cô thi đỗ Trường số 24 vậy?

"Phải không? Họ đều nói vậy mà, bác còn tưởng là thật nữa." Bác gái tuy có chút thất vọng nhưng nhiệt tình vẫn không giảm, "Nếu thi đỗ thì phải mở tiệc đó, biết chưa? Con gái à, cái thôn nhỏ này của chúng ta cũng có thể bay lên làm Phượng Hoàng rồi!"

Kiều Ngôn Hi bị bác ấy làm cho chóng mặt, đành phải gật đầu không ngừng, bác gái nói thêm một lúc nữa mới mỹ mãn rời đi. Lúc đi mà nếp nhăn trên mặt cũng cười. Sinh viên tài cao tương lai đó, bà nên chạm một chút nho nhã của cô bé để cháu chắt tương lai nhà mình cũng có triển vọng như vậy.

"Tiểu Khê! Tiểu Khê!" Kiều Ngôn Hi mới đi mấy bước đã trông thấy Doãn Manh Manh vừa chạy vừa gọi.

"Sao mà vội vậy?" Kiều Ngôn Hi mau mau đón bạn.

"Phù... phù, kết... kết quả..." Doãn Manh Manh thở không ra hơi, đến một câu cũng không liền mạch.

Kiều Ngôn Hi vỗ lưng cho cô ấy: "Không vội, thở trước đã."

Doãn Manh Manh lắc đầu, mắt trừng to hơn, bởi vì chạy nhanh trong thời gian dài khiến vành mắt ứa nước, người không biết còn tưởng Kiều Ngôn Hi bắt nạt cô ấy.

"Kết quả!" Doãn Manh Manh nín hơi, cuối cùng thốt lên hai từ, xong vuốt ngực thở gấp.

Kiều Ngôn Hi lập tức có phản ứng, "Có kết quả rồi?"

Doãn Manh Manh gật mạnh đầu.

Nhịp tim Kiều Ngôn Hi tăng lên nhanh chóng, có kết quả rồi! Cô sắp biết được điểm của mình rồi! Làm sao bây giờ? Bây giờ nên làm gì? Kiểm tra thế nào?

Cô thật không biết mình nên làm gì mới tốt. May mà lúc này Doãn Manh Manh đã thở bình thường, kéo Kiều Ngôn Hi chạy về nhà mình, "Nhà tớ có máy tính, đến nhà tớ kiểm tra, tớ đã gọi cho Tiết Đồng Hải và Lý Minh Xuyên rồi, nhà cậu không có điện thoại, tớ đành phải tự chạy đến đây."

Kiều Ngôn Hi như tượng gỗ mặc cho Doãn Manh Manh dắt đến nhà cô ấy. Mãi đến khi gặp Tiết Đồng Hải và Lý Minh Xuyên, ngồi xuống trước máy tính, cô mới tỉnh táo lại.

"Ai trước?" Doãn Manh Manh nuốt nước bọt, khẩn trương hỏi.

"Tớ đi, dù sao điểm tớ cũng không quá cao." Lý Minh Xuyên lấy mã tra cứu điểm của cậu ra, cậu nói đầu tiên vì cậu biết trong bốn người thì trừ cậu ra, ba người còn lại đều rất có hi vọng vào trường trọng điểm.

Thành tích của cậu luôn không tốt, cho nên cậu không khẩn trương như các bạn, chỉ cần vào được một trường cấp ba là tốt rồi.

Lý Minh Xuyên nhập mã tra cứu điểm của mình dưới ba cặp mắt khẩn trương đang nhìn. Sau khi click chuột vào ô "Tìm kiếm", bốn người đều ngừng thở.

Cuối cùng, mấy giây



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT