Báo lỗi

Ngôn Hi Thành Ngọc

Chương 41: Chương 37

Khi Kiều Ngôn Hi đến trường nhận phiếu điểm mới biết thành tích của Khương Thành Ngọc đứng đầu thành phố, còn mình đứng thứ hai. Sau khi nhận phiếu điểm, giáo viên chủ nhiệm dẫn hai người đến văn phòng của hiệu trưởng.

Đầu tiên thầy hiệu trưởng khen ngợi hai người, sau đó lấy ra hai tờ khai trong ngăn kéo bảo họ điền, nói rằng ba xếp hạng đầu toàn thành phố sẽ được nhận hỗ trợ. Hơn nữa hai người còn mang lại vẻ vang cho trường, phía nhà trường cũng sẽ dành cho họ những phần thưởng nhất định.

Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc cùng trông thấy niềm vui trong mắt đối phương. Đối với bọn họ, vinh dự này không quan trọng. Điều duy nhất mà hai người quan tâm lúc này là tiền, nếu có được hỗ trợ từ phía Chính phủ và nhà trường, chi phí cho ba năm học cấp ba của bọn họ sẽ không cần lấy tiền từ gia đình. Vì điểm của hai người rất cao, phía nhà trường cũng sẽ cắt giảm chi phí tương ứng cho họ.

Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc nhanh chóng điền xong tờ khai, vấn đề liên quan đến tiền sao có thể không nóng lòng được. Trên tờ khai có một dòng điền số điện thoại, nhà Kiều Ngôn Hi không có điện thoại nên cô để lại số điện thoại của cửa hàng tạp hóa, đến lúc đó nói cho chủ cửa hàng một tiếng là được.

Thầy hiệu trưởng thu lại hai tờ khai, bảo bọn họ ở nhà chờ thông báo, Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc vui vẻ ra khỏi phòng hiệu trưởng.

Lúc đầu Kiều Ngôn Hi còn rất lo chi phí đến thành phố D, nhưng chuyện này đã được giải quyết, cô vô cùng phấn khởi.

Khương Thành Ngọc thấy cô vui như thế liền véo lên má cô, "Trưa nay tới nhà tớ, tớ làm đồ ăn ngon cho cậu." Món lần trước quá đơn giản, mà cả hai còn chưa ăn được, lần này cậu sẽ đền bù cho cô.

Kiều Ngôn Hi vuốt ve bàn tay trên má, nghĩ một lúc liền đồng ý, nhưng cô phải đi nói trước một tiếng với nhóm Tiết Đồng Hải.

Khương Thành Ngọc đành phải đứng chờ cô, trong lòng rất không thoải mái, Kiều A Miêu sao phải nói với Tiết Đồng Hải, tưởng mình không nhìn ra gì sao? Tên đó bề ngoài thì hi hi ha ha, thực tế trong lòng rất gian trá. Mình nhất định phải trông trừng Kiều A Miêu ngốc này thật tốt mới được!

"Tiết Đồng Hải, tớ không về với các cậu được, các cậu về trước đi." Kiều Ngôn Hi thấy Tiết Đồng Hải đang đứng bên bồn hoa nhỏ liền ra nói với cậu.

"Sao vậy? Có chuyện gì à?" Tiết Đồng Hải cảm thấy Kiều Ngôn Hi nhất định có chuyện giấu cậu, thi xong rồi, phiếu điểm cũng nhận rồi, vậy còn có chuyện gì nữa.

Kiều Ngôn Hi do dự một chút rồi vẫn nói ra chuyện cô muốn đến nhà Khương Thành Ngọc.

Tiết Đồng Hải bỗng cảm thấy không bình thường, cậu luôn cảm thấy một năm nay giữa Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc có điểm lạ, nói như thế nào đây?

Hình như hai người rất thân mật, thân đến mức không ai chen vào nổi, nhưng cẩn thận xem xét lại thì thấy hai người không có chỗ nào không đúng cả.

Nhưng lần này thì không giống, trong lòng cậu ngày càng bối rối. Cậu trông thấy vẻ ngượng ngùng của Kiều Ngôn Hi khi nói muốn đến nhà Khương Thành Ngọc.

Ngượng ngùng? Vì sao? Hi Hi của cậu sao lại có vẻ mặt đó? Hay là vì nhắc tới một nam sinh khác. Cậu vô cùng hoảng hốt.

Cậu cảm thấy cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, khô khốc không phát ra được âm thanh nào. Cậu im lặng một lúc, bình ổn nhịp tim mới gian nan nói: "Hi Hi, cậu nói thật cho tớ biết, cậu và cậu ta... là quan hệ như thế nào?"

Hỏi xong, cậu như đã hết sạch sức lực. Cậu nhìn Kiều Ngôn Hi, hy vọng cô trả lời thật nhanh, lại hy vọng cô không trả lời. Cậu sắp bị tâm trạng mâu thuẫn này làm cho phát điên.

Kiều Ngôn Hi cắn chặt môi dưới, cúi đầu nói nhỏ: "Bọn tớ đang hẹn hò."

Năm từ đơn giản lại làm cho Tiết Đồng Hải phát điên.

Cậu mở to mắt, tay ôm ngực, lui về sau mấy bước, giống như chịu đả kích,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT