Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 11

Xe Khương Dịch ngừng trên con đường cách phim trường một giao lộ.

Lúc Trì Yên nhận điện thoại, hận không thể đem mặt đều chôn trên cổ, lén lút như kiểu có tật giật mình.

Mãi đến khi xác nhận không ai chú ý tới cô, cô mới kéo cửa xe ra, sau khi ngồi vào lại nhanh chóng đóng lại.

Hiếm khi Khương Dịch tự mình lái xe.

Trong xe mở máy sưởi, Trì Yên nhẹ xoa xoa tay, đầu ngón tay lạnh buốt, trong thời gian ngắn sợ là cũng chắc ấm lại được.

Anh nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, "Lạnh không?"

Trì Yên gật đầu.

Lúc mùa hè còn tốt, chứ cứ sang mùa xuân và đông, hầu như lúc nào tay cô cũng lạnh băng.

Điểm đáng mừng duy nhất chính là hôm qua dì cả đã đi rồi, Trì Yên xoa xoa đầu ngón tay, muốn ma sát mà sinh ra chút nhiệt ấm.

Khương Dịch bật máu sưởi lớn hơn một chút, "Tối thì cùng anh về Giang Nam nhất phẩm."

Giang Nam nhất phẩm là khu biệt thự nằm ở phía tây thành phố Lâm An, ba mẹ Khương Dịch sống ở đó.

Trì Yên có chút kinh ngạc nhìn qua: "Sao đột nhiên lại muốn về thế?"

Khương Du Sở cũng ở bên ấy, nếu không phải tình huống bắt buọc, Trì Yên cũng không muốn cả hai bên thấy ngột ngạt trong lòng đâu, lúc có thể tránh, tự nhiên sẽ tránh thôi.

Lúc ngón tay Khương Dịch gõ nhẹ lên vô lăng, đưa mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng anh rất nhẹ, hơn nữa còn cực thấp, không nhìn ra tâm trạng của anh nữa: "Ngày mai cha anh về."

Trì Yên lập tức hiểu rõ.

Lúc hai người bọn họ kết hôn, Khương Bác Đào đang ở trong quân đội, hơn nửa năm rồi cũng không về một chuyến, lúc này về rồi, theo lý tất nhiên phải gặp mặt rồi.

Đạo lý cô đều hiểu, chỉ là Trì Yên còn chưa gặp Khương Bác Đào, chỉ nghĩ đến cái cảnh tượng đó thôi mà trong lòng bàn tay đã bắt đầu đổ mồ hôi.

Cô vẫn luôn có chút sợ Khương Bác Đào, hơn nữa loại sợ này lại hoàn toàn khác cái loại sợ khi đối mặt với Khương Dịch.

Trì Yên nghĩ đến khuôn mặt chẳng có chút biểu tình nào của Khương Bác Đào, lập tức cảm thấy độ ấm ở đầu ngón tay lại giảm xuống một độ.

Trên ghế lái, khuôn mặt cũng chẳng có chút biểu tình nào của Khương Dịch lại đột nhiên nở nụ cười, hình như là bị phản ứng của cô chọc cười, "Sợ như vậy sao?"

Đương nhiên sợ hãi.

Trì Yên không phải là người có lá gan nhỏ, nhưng nếu bị Khương Bác Đào nhìn chằm chằm, cô liền lập tức muốn cúi chào ông luôn.

Đây hoàn toàn là phản xạ có điều kiện.

Khóe môi Khương Dịch câu lên, lúc anh cúi đầu duỗi tay khẽ chạm tay cô, giọng trầm thấp, mang theo chút ý vị sâu xa: "Anh cũng sợ nữa."

Trì Yên thiếu chút nữa còn tưởng mình nghe lầm.

Nhưng hiển nhiên Khương Dịch không định đi sâu vào vấn đề này, vừa lúc có điện thoại đến, anh cũng không vội khởi động xe, mà với lấy di động ấn nghe.

Hẳn lại là vấn đề công việc, bởi vì nghe hơn nửa phút thì cô thấy Khương Dịch cúi đầu lật văn kiện.

Trong xe cực kỳ an tĩnh, chỉ có tiếng lật giấy, cùng với cả giọng nam thỉnh thoảng đáp lại bằng mấy từ đơn âm tiết.

Lúc này đã hơn 5 giờ chiều.

Trì Yên cũng không thể nghe hiểu đề tài Khương Dịch đang bàn bạc, cô lấy di động ra, sau ba ngày, lần đầu tiên đăng nhập bằng nick Weibo chính.

Thông báo quả thật nhiều đến không xem nổi, dù là tin nhắn hay là bình luận, hay số lượng fans tăng lên, thông báo đều là 999+.

Cực kì chói mắt.

Tuy lúc này Trì Yên cũng không muốn xem.

Lại lên hot search Weibo, không thể nào tìm thấy cô và Lục Chi Nhiên nữa rồi.

Trì Yên theo bản năng quay đầu nhìn Khương Dịch.

Từ lúc Khương Dịch gọi điện cho cô đến khi hot search biến mất, cách nhau chưa tới mười phút.

Nếu không phải công ti Lục Chi Nhiên làm thù chắc cũng chỉ có Khương Dịch làm thôi.

Mắt Khương Dịch cũng chưa chớp lấy một cái, rất nhanh lật tập văn kiện đến mấy lần, cũng không biết đầu bên kia nói cái gì, rốt cuộc anh mới nói ra một câu hoàn chỉnh: "Ngày mai đem đến văn phòng cho tôi."

Trì Yên thu tầm mắt lại, cô khẽ mím môi, vì vẫn chưa nghĩ ra phải đáp lại thế nào nên chủ đành thoát khỏi Weibo.

Cô thấy nhàm chán, lần này lại mở danh bạ ra, tìm thấy số điện thoại của Khương Dịch, sau đó click mở, ngón tay ở trên bàn phìm quơ qua quơ lại mấy giây mới xóa ba chữ kia đi, lập tức nghe thấy giọng anh vang lên: "Sao thế, không hài lòng à?"

Trì Yên cho rằng anh đang nói chuyện điện thoại, đến mí mắt cũng không nâng lên.

Mãi đến khi anh nói câu tiếp theo: "Muốn đổi thành Khương Dịch hay là ông xã?"

Người này khi nói chuyện hình như có thói quen nâng âm cuối lên nửa phần, lúc nói tên mình, đều có thể mang đến một cảm giác dụ dỗ người ta, cực kì ái muội.

Đầu ngón tay Trì Yên run lên, mấy giây sau mới phản ứng, ý thức được cả hai cái xưng hô này đều không thích hợp.

Chuyện kết hôn của cô cùng Khương Dịch người ngoài căn bản không biết, lỡ như một ngày nào đó Khương Dịch gọi cho cô, sau đó bị người cùng đoàn làm phim thấy được tên người gọi, dù là "Khương Dịch" hay "Ông xã", đến lúc đó sẽ có một đống chuyện phiền toái cho xem.

Cô liếc nhìn Khương Dịch một cái, sau đó lại liếc nhìn màn hình di động một cái.

Màn hình lúc này đã tối đi, cô lại ấn mở một lần nữa, sau đó lại hủy bỏ, dứt khoát mặc kệ cái tên kia an an tĩnh tĩnh nằm đó.

Tuy rằng 3 chữ “Khương ca ca” này khiến Trì Yên cảm thấy có chút xấu hổ.

·

Hai người ăn cơm bên ngoài, lúc đến Giang Nam nhất phẩm đã là hơn 7h tối.

Khương Du Sở cùng Thẩm Văn Hinh đều đang ở phòng khách xem TV, trong nhà còn có một con mèo vàng, đang nằm trên chân Khương Du Sở híp mắt ngủ.

Trì Yên đứng ở chỗ đổi giày, Khương Dịch duỗi tay nắm tay cô “Sao vẫn lạnh thế này?”

“Vẫn luôn như thế, anh cũng biết……”

Giây tiếp theo, “” câu còn chưa dứt đã có giọng nói mạnh mẽ bắn đến, vừa vui sướng lại vừa có ý làm nũng: "Anh!"

Tai Trì Yên bị chấn động một chút, Khương Du Sở đã chạy tới, tầm mắt dừng trên tay còn đang nắm chặt của hai người, dừng lại vài giây, cô nàng khẽ hừ một tiếng, cơ hồ muốn đem cái sự khinh thường kia bay lên luôn.

Hừ.

Trì Yên vốn đang muốn rút táy ra, thấy vậy, lại cứ tùy ý để anh tiếp tục lôi kéo, còn nhìn Khương Du Sở cười một cái.

Khương Du Sở nhỏ hơn cô hai tuổi, lập tức không thèm liếc bọn họ thêm một cái, chạy về đặt mông lên sô pha, tiếp tục xem TV.

Thẩm Văn Hinh duỗi tay vẫy cô: “Tiểu Yên mau tới đây, mới cắt hoa quả cho con xong rồi này.”

Trì Yên nhìn Khương Du Sở một cái, cảm thấy sau buổi tối hôm nay, cô nhóc này chắc có thể đem mắt trừng đến rút gân luôn mất.

Cô nở nụ cười nhàn nhạt, tâm trạng đột nhiên thấy vui lạ thường.

Mọi người đều đã ăn cơm, lúc này TV vẫn đang bật, Thẩm Văn Hinh hỏi họ câu có câu chăng mấy vấn đề.

Trì Yên ngồi quy củ, trả lời vấn đề cũng quy củ.

Lúc đến quảng cáo phim truyền hình, Thẩm Văn Hinh đột nhiên cầm điều khiển từ xa tắt TV, phòng khách chợt an tĩnh lại, Khương Du Sở còn chưa kịp phản ứng, tay lấy hạt dưa tạm dừng vài giây, sau đó hậm hực mà thu trở về

Thẩm Văn Hinh nhìn Khương Du Sở một cái, giọng điệu không tốt lắm: “Cẩn thận giải thích với anh và chị dâu con đi!.”

Nói xong bà dứt khoát trực tiếp lên lầu.

Vài giây ngắn ngủn, không khí phòng khách vốn đang náo nhiệt lập tức hạ thấp xuống.

Cần giải thích cái gì, mọi người đều biết rõ trong lòng.

Trì Yên lột một quả quýt, lấy một múi bỏ vào miệng, nhẹ nhàng cắm, chua chua ngọt ngọt, rất nhanh đã thức tỉnh vị giác của cô.

Khương Dịch khẽ tựa vào lưng sô pha, dáng tựa của anh không thẳng nhưng lại rất đẹp, tay khoác sau lưng ghế Trì Yên, chỉ cần hơi dịch lên phía trước là có thể ôm cô vào lòng rồi.

Khương Du Sở bị anh nhìn đến mức da đầu tê dại, nhẹ ho một tiếng, mở miệng: "Anh, em xin lỗi!"

"Xin lỗi cái gì?"

Từ trước đến nay, Khương Du Sở vẫn sợ vị anh trai này, chỉ có thể căng da đầu nói tiếp: "Em không nên viết loạn tin tức về anh, lần sau em không dám nữa đâu."

"Em chắc chắn là phải nói với anh sao?"

Bị đội nón xanh cũng không phải anh.

Khương Du Sở sửng sốt vài giây, làm anh em hai mươi mấy năm với nhau, hơn nữa lại ruột rà máu mủ, cô rất nhanh đã hiểu được ý của Khương Dịch.

Tầm mắt lại hơi đảo một chút, đương sự kia vẫn đang chẳng coi ai ra gì mà ăn quýt, đến liếc cũng chưa thèm liếc cô lấy một cái.

Khương Du Sở lại khụ một tiếng: “Trì ——”

Toàn bộ phòng khách cũng chỉ có Trì Yên họ Trì, động tác của cô tạm dừng nửa giây, sau đó giương mắt nhìn qua.

Khương Du Sở là một cô gái nhỏ khá xinh đẹp, đôi mắt còn có điểm giống Khương Dịch, ngập nước long lanh, ánh mắt đào hoa, cô bé giận đến phát khóc đến nơi rồi mà lại không thể không xin lỗi cô: “Thực xin lỗi……”

Ánh mắt rất hung hãn, nhưng là giọng lại cực kì nhỏ.

Trì Yên sờ sờ tai, “Chị không nghe thấy.”

“Anh, anh xem chị ta……”

“Vậy nói lớn hơn đi.”

Khương Du Sở cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại không dám cãi lời Khương Dịch, chỉ có thể cất cao giọng: “Thực xin lỗi.”

Trì Yên cũng không được một tấc lại muốn tiến một thước*, vừa muốn đem miếng quýt cuối cùng bỏ vào trong miệng, tay đã bị Khương Dịch nắm lấy, anh liếc Khương Du Sở một cái, “Em lên trước đi.”

(*giống với: được đằng chân lân đằng đầu, kiểu quá đáng)

Khương Du Sở như được đại xá, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng chuyện này xong rồi, nhanh như thỏ bay lên lầu.

Trì Yên nhìn bóng cô mà bật cười, khóe môi mới vừa nâng lên, liền cảm giác được tay anh ấn lên vai cô, giọng anh từ trên đỉnh đầu truyền xuống, trầm thấp mà ôn nhu, cực kì mê hoặc: “Ngọt sao?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT