Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 12

Lúc Khương Dịch nói chuyện còn nhéo nhẹ lên tay cô, Trì Yên vừa bỏ miếng quýt cuối cùng vào trong miệng, vừa nói: "Ngọt."

Tuy rằng không phải loại quả quý hiếm gì, nhưng quả thật là không tồi.

Vị chua ngọt, hương đậm.

"Em bóc cho anh một quả." Trì Yên vừa nói đã duỗi tay ra cầm một quả, đầu ngón tay hơi dùng sức bóc, vô cùng lưu loát lọt vỏ quả quýt, cô bẻ ra một múi, sau đó đưa ra.

Khương Dịch vẫn giữ tư thế dựa vào sô pha, mang theo dáng vẻ biếng nhác tùy ý, anh giơ tay gỡ cà vạt, lại không có thêm động tác khác

Trì Yên thu tay lại, cúi đầu gỡ nốt xơ quýt ra, dáng vẻ cụp mi vô cùng dễ thương, ở dưới ánh đèn lại càng xinh đẹp ngoan ngoãn.

Động tác của cô rất nhanh, chưa đến 10s đã xử lí xong, ngẩng đầu nhìn anh: "Khương Dịch, anh không ăn sao?"

Đầu ngón tay cô gái nhỏ màu xanh nhạt, đặc biệt vừa lột xong quả quýt, móng lại sạch sẽ như một viên ngọc xinh đẹp được cắt tạo tỉ mỉ.

Khương Dịch giật mình, khóe mắt cùng khóe miệng đều hơi hơi nâng lên, “Em đút cho anh đi. ”

Cũng chỉ là đút một quả quýt thôi mà, dù sao trong phòng khách cũng chả có ai khác, Trì Yên cũng không thấy ngượng ngùng, cô tiến lại gần một chút, sau đó đưa tay để quả quýt bên môi anh.

Chờ Khương Dịch hé miệng, cô liền đút miếng quýt, lúc định thu tay lại, ngón tay đột nhiên bị anh cắm nhẹ.

Khương Dịch rất biết chừng mực, không để cô rút tay ra ngoài nhưng cũng chẳng đến mức làm cô thấy đau.

Cảm giác trên đầu ngón tay truyền đếm hết sức rõ ràng, cô thậm chí còn cảm nhận được đầu lưỡi của ah khẽ đảo qua lòng bàn tay, ma sát nhẹ nhàng, tựa như truyền tới cả đáy lòng.

Trong lòng Trì Yên như có dòng điện chạy qua, nhưng chưa đến ba giây, Khương Dịch đã buông tay cô ra, anh nuốt miếng quýt xuống.

Trì Yên bị ma xui quỷ khiến lại hỏi một câu: “Còn muốn ăn nữa không?”

Quả nhiên là ma xui quỷ khiến, hỏi xong cực kì hối hận.

Trì Yên hận không thể đem những lời này nuốt trở lại, cô nhéo nhéo đầu ngón tay, sau đó nghe được Khương Dịch cực kì phối hợp nhẹ thả ra một chữ: “Ăn.”

Trì Yên: “……”

Cô chỉ đành đứng dậy, muốn lấy quả quýt vừa thuận tay đặt lên đĩa quả lại, kết quả, tay còn chưa đụng tới quả quýt đã bị anh nắm cổ tay kéo về

Trì Yên bị anh đè lên sô pha, cổ tay cô bị anh giữ chặt, không thể động đậy.

Khương Dịch cũng không cho cô thời gian để phản ứng, cúi đầu hôn xuống, môi lưỡi hai người giao nhau đều mang theo vị quýt tươi mát, không phân biệt nổi.

Anh hôn rất mãnh liệt, giống như đã nín nhịn rất lâu rồi.

Trì Yên vừa hơi không thoải mái mà động đậy thân mình, hai chân đã bị anh dùng đầu gối chặn lại, Khương Dịch hôn từ khóe môi cô dời xuống, dọc theo độ cung bên sườn mặt rồi hôn đến bên tai, anh mở miệng, giọng còn khàn hơn vừa rồi nữa: "Ăn em."

Cũng không biết hôm nay người này có phải uống lộn thuốc không nữa, Trì Yên nghiêng nghiêng đầu, cố gắng ổn định hô hấp: "Đây là phòng khách nhà anh đấy......."

Thậm chí cô còn bắt đầu hoài nghi, Khương Dịch vì ở bên cạnh kiểu người như Lục Cận Thanh nên vài ba ngày đã sinh ra loại ý niệm này.

Trì Yên đẩy đẩy anh, “Đứng lên, chờ lát nữa bị mẹ với em gái anh thấy....…”

Thì không tốt đâu.

Còn chưa nói xong, cần cổ cô đã thấy lạnh, cô rũ rũ mắt xuống, sau đó liền thấy ngón tay anh đang lộng hành, cửi từng nút từng nút áo sơmi của cô

Bên ngoài Trì Yên mặc một chiếc áo gió màu xanh lam, bên trong mặc một chiếc sơmi trắng, lúc cửi đến nút áo thứ tư, gió ấm từ điều hòa mới từ từ phả vào da thịt ở phần cổ lộ ra của cô.

Chỉ mới hơn 10p trước cô còn hứng thù bừng bừng mà nhìn bộ dạng muốn khóc của Khương Du Sở

Bây giờ, muốn khóc lại biến thành cô mất rồi.

Trì Yê hít sâu một hơi, giơ tay đè bàn tay vẫn đang tiếp tục mò xuống dưới của, "Đi lên lầu......."

Phòng khách dù sao cũng coi như nơi công cộng rồi.

Ngỡ đâu lát nữa Thẩm Văn Hinh và Khương Du Sở không tiếng động đi xuống...... Trì Yên thật không dám nghĩ nữa.

Động tác của Khương Dịch quả nhiên dừng lại, đáy mắt anh lóe lên ánh sáng, sau đó chống bên người Trì Yên ngồi dậy.

Vì anh như vậy, Trì Yên lại có chút không bình tĩnh lại được.

Khương Dịch, người này quả nhiên lợi hại, nói đến là đến, nói dừng cũng có thể lập tức dừng lại.

Cô thắt lại nút áo sơmi, cưỡng trức đứng dậy đã bị Khương Dịch kéo đến ngồi trên đùi, tay anh vẫn quy quy củ củ đặt ở bên eo cô, cằm tì lên vai cô, Trì Yên không nhìn thấy mặt anh, theo bản năng đưa tay đẩy anh ra.

“Ngoan, để anh ôm một lát.”

Giọng anh vẫn trầm thấp dễ nghe như thế, lúc này lại còn mang theo vài phần mệt mỏi không dễ phát hiện

Trước khi về nước anh đã bận rồi, sau khi về nước cũng vẫn bận rộn như thế.

Mấy ngày nay lúc ở nhà, đôi khi Trì Yên tỉnh dậy đều thấy Khương Dịch vẫn đang làm việc.

Trì Yên mím môi, không dám lộn xộn, ngoan ngoãn, tùy ý để anh ôm.

Khương Dịch nhắm mắt lại, vất vả lắm mới đè ngọn lửa dưới bụng xuống, lại nghe thấy Trì Yên khẽ hỏi: “Khương Dịch, vụ hot search của em và Lục Chi Nhiên là do anh áp xuống sao?”

Lúc Trì Yên gọi tên anh, âm cuối tinh tế, hệt như có con mèo nhỏ cào vào lòng anh một cái, Khương Dịch “Ân” một tiếng, “Bị ba anh nhìn thấy thì không tốt lắm.”

Hèn gì mấy hôm trước cũng không quản đến, hôm nay lại áp xuống.

“Em với Lục Chi Nhiên không có gì, chính là ngẫu nhiên gặp mặt thôi.”

Không dễ dàng gì, còn biết giải thích với anh cơ đấy.

Khóe môi Khương Dịch cong cong, thanh thanh đạm đạm trả lời một tiếng như "hừ" ra từ mũi: “Ân.”

Trì Yên cảm thấy phản ứng của Khương Dịch không giống bộ dạng cô nghĩ lắm.

Cô nghĩ nghĩ, lại bỏ thêm một câu: “Thật sự không có gì.”

“Anh biết.”

Trì Yên cũng không nói gì nữa.

Cách vài phút, cô cảm giác được vòng tay ôm eo cô rõ ràng buộc chặt hơn một chút, anh nghiêng nghiêng đầu, cằm vẫn tì lên vai cô như cũ, môi mỏng lại dán lên vành tai cô khẽ hôn: “Làm sao bây giờ……”

“Cái gì làm sao bây giờ?”

“Vẫn muốn em.”

Trì Yên: “……”

Âm cuối của Khương Dịch rơi xuống, tay phải đã chui vào áo gió của cô, vạt áo sơmi vốn dĩ sơ vin trong váy, lúc này cũng bị anh dễ dàng kéo ra.

Tay anh thăm dò vào, mới nhéo nhẹ lên eo cô một cái đã khiến người Trì Yên co lại.

Đầu lưỡi Khương Dịch ở bên môi cô, đáy mắt hiện lên vẻ hứng thú, eo Trì Yên nhỏ nhắn lại mềm mại, chỉ cần một tay anh là có thể dễ dàng cố định rồi.

Tay anh tiếp tục hướng lên trên, vừa cởi dây áo trong của Trì Yên ra thì bên ngoài cửa có tiếng động.

Trì Yên không chú ý, nhưng Khương Dịch nghe được.

Anh nhíu mi, lấy tay ra từ trong quần áo của Trì Yên, sau đó lại đem áo gió khoác nhanh lại cho cô, ôm cô đặt xuống sô pha.

Giây tiếp theo, cửa đã bị người ta mở ra.

Lúc này Trì Yên mới phản ứng lại, theo bản năng quay đầu ra nhìn, vừa liếc mắt một cái, đã khiến cô sợ đến mức hô hấp cũng ngừng luôn.

Khương Bác Đào về trước một ngày.

Ngay lúc mà cô còn chưa chuẩn bị tinh thần chút nào cả.

Trên mặt Trì Yên vẫn còn rặng mây đỏ chưa tan hết, sau khi bị Khương Bác Đào nhìn qua, thiếu chút nữa bị sặc nước miếng của chính mình.

Trên mặt Khương Dịch vẫn là bộ dạng lạnh nhạt, kéo Trì Yên đứng dậy: "Ba!"

“Đừng gọi tôi là ba!”

Ông mới không có loại con trai này.

Đều dám trốn ông đi Cục Dân Chính làm chứng nhận.

Giọng Khương Bác Đào không khống chế được, lập tức gọi Khương Du Sở trên lầu xuống, hiển nhiên Khương Du Sở cũng là không ngờ ông sẽ về hôm nay, sửng sốt vài giây mới đứng trên cầu thang chào hỏi: “Ba, ba…… Sao hôm nay ba đã về rồi a?”

Khương Bác Đào không để ý tới Khương Du Sở, lúc trước ông ngồi phi cơ nghe Thẩm Văn Hinh nói chuyện này qua điện thoại, đã nghẹn một bụng lửa giận không có chỗ trút rồi, lúc này lại không thể bộc phát trước mặt Trì Yên, cố gắng khắc chế xuống: “Khương Dịch, anh theo tôi lên!”

Trì Yên cảm thấy có chút không thích hợp nhưng lại không thể nói không đúng chỗ nào cả

Mí mắt cô nhảy vài cái, theo bản năng liền túm chặt tay Khương Dịch.

“Ngoan a, ở dưới lầu chờ anh.”

Khương Dịch rút tay ra, đi theo Khương Bác Đào lên lầu.

Rất nhanh, cửa thư phòng “Phanh” một tiếng đóng lại.

Cả Trì Yên và Khương Du Sở cùng run rẩy một chút.

Một hồi lâu, Trì Yên nghe thấy Khương Du Sở nói hai chữ.

“Xong rồi.”

Giọng cô nàng không lớn, nhưng Trì Yên có thể nghe ra trong giọng nói của cô có chứa sợ hãi cùng lo lắng.

Trì Yên đối với cô em chồng này không thể nói là thích, cũng không thể nói là ghét, nhưng đối với chuyện hôm nay, Khương Du Sở khẳng định biết cái gì đấy, cô nhíu nhíu mày, không nhịn được hỏi một câu: “Ai xong rồi?”

Khương Du Sở hình như vẫn chưa khồi phục lại tinh thần, buột miệng thốt ra: “Anh trai xong rồi a……”

“Có ý gì chứ?”

Khương Du Sở đã trở về từ cõi mộng, nhưng cô nàng cũng biết không giấu được, trừng mắt nhìn cô một cái mới nói: "Hôm nay, ba tôi mới biết hai người kết hôn rồi."

Tim Trì Yên như bị cái gì đó đánh trúng, cực kì nặng nề, đè ép khiến nàng có chút không thở nổi.

Khương Du Sở lại không cho cô thời gian phản ứng, đỡ tay vịn cầu thang chạy lên lầu, “Cộp cộp cộp” vài tiếng, lộn xộn.

Cả mắt trái và mắt phải của Trì Yên đồng thời nhảy dựng lên, hơn nữa nhảy còn theo tiết tấu nữa chứ, cô siết chặt ngón tay, một lúc lâu sau mới có chút sức lực ngồi lại xuống sô pha.

·

Khương Du Sở làm bộ bưng trà đưa nước, vào thư phòng Khương Bác Đào một lần.

Lúc cọ tới cọ lui muốn đóng cửa, vừa hay nghe thấy giọng nói cực kì tức giận của Khương Bác Đào: “Anh có nên cưới nó hay không, không phải trong lòng anh hiểu rõ hay sao?”

Tạm dừng nửa giây, tạm thới chuyển tức giận đến người cô nàng, “Khương Du Sở, con đóng cửa lại cho ba!”

Tay Khương Du Sở tay run, run run rẩy rẩy đóng cửa lại.

Cô không cam lòng, bắt đầu dán vào vách cửa nghe lén.

Nhưng mà cánh cửa này quả thật cách âm rất tốt, đến một chữ cũng chẳng nghe thấy.

Mãi đến hơn mười phút sau, Khương Dịch mở cửa đi ra.

Khương Du Sở ho khan vài tiếng, giọng không khống chế được có hơi bén nhọn: “Anh…… Ba có đánh anh không?”

Khương Dịch liếc cô liếc một cái, không đáp.

Khương Du Sở: “Anh……”

“Nhân lúc còn sớm lập tức làm sáng tỏ tin tức cho anh, ” Khương Dịch nhíu mi, sắc mặt không được tốt lắm, “Đừng để anh phải tự mình làm.”

Khương Du Sở không ngờ anh đột nhiên lại lôi chuyện này ra, cũng không dám chống đối gì, "Nga" một tiếng rồi không đáp, ngượng ngùng trở về phòng của mình.

Lúc Khương Dịch xuống lầu, Trì Yên vừa hay giương mắt nhìn qua.

Đôi mắt cô rất đẹp, mắt hạnh mang theo mấy phần quyến rũ, nhưng ở trên mặt cô lại có vẻ thanh thuần kì lạ.

Nhưng lại chẳng xung đột chút nào cả.

Khương Dịch khẽ cười, “Mệt à?”

Trì Yên lắc lắc đầu: “Bình thường thôi ạ.”

“Anh quên hợp đồng ngày mai cần ở nhà rồi.”

Trì Yên hiểu ý anh, hôm nay chắc là không cần ở lại Giang Nam nhất phẩm nữa.

Cô đứng dậy, sau đó nghe được Khương Dịch nói: “Có thể lái xe không?”

“Có thể.”

Hình như nhìn ra đáy mắt cô có vài tia kinh ngạc, Khương Dịch giải thích: “Hôm nay hơi mệt chút.”

Hôm nay Khương Dịch mệt, Trì Yên có thể nhìn.

Giọng Khương Du Sở vốn dĩ không tính là lớn, nhưng là ai bảo biệt thự lại an tĩnh quá làm gì, cho nên Trì Yên đều nghe rõ những lời cô bé nói.

Trong lòng cô có chút loạn, lúc lái xe về nhà gặp đèn đỏ, cố ý phanh xe gấp một chút, người đàn ông ngồi bên ghế phó lái theo quán tính ngã về phía trước, đụng vào lưng ghế.

Trong nháy mắt ấy, Trì Yên nhìn thấy lông mày anh nhíu lại, anh nghiêng đầu nhìn qua, giọng có chút nhẹ: "Sao thế?"

Ngón tay cầm lái của Trì Yên có chút run run, cô dùng sức nắm chặt, sau khi đổi sang đèn xanh, mới nói một câu “Không có gì”, sau đó khởi động xe.

Lúc về đến nhà đã hơn 9h rồi, giờ này cũng không tính là quá muộn.

Sau khi Trì Yên lái xe về gara, lại đi theo Khương Dịch về phòng.

Cô đi cách anh chỉ hai bước chân, hít sau vài cái mới mở miệng: "Khương Dịch, anh cửi quần áo ra!"

Anh xoay người lại, mi mắt khẽ níu lại, mắt hơi hơi nheo, giọng không lớn, nhưng là có chút nặng, còn hơi ách lại: “Sao thế, muốn à?”

Trì Yên tự động xem nhẹ lời anh nói, giống như đang muốn nghiệm chứng cái gì, mặt không đổi sắc, lại vội vàng lặp lại một lần: “Cởi quần áo ra——”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT