Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 18

Cô vốn mặc váy ngắn, cả chân đều lộ ngoài không khí, vốn dĩ đã có chút lạnh, lại thêm bút máy làm bằng kim loại, vừa mới đưa vào đã khiến cho độ ấm giảm đi không ít.

Trì Yên nhẹ nhàng hít vào một hơi, bởi vì sợ bút máy làm rơi bút máy nên không lập tức buông chân ra, cô hơi cúi người xuống muốn lấy lại bị Khương Dịch giữ chặt tay: "Ngoãn ngoan đứng yên đấy!"

Giọng anh trầm thấp, mang theo vài phần nghiêm túc.

Thật sự lại coi cô như học sinh rồi.

Tay Trì Yên vẫn không sờ được tới cai bút máy, cả người vẫn duy trì tư thế hơi gập eo, giương mắt nhìn anh.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, lúc cô cúi đầu xuống, một tóc dài phía sau trượt xuống sườn mặt trái vài sợi, quét nhẹ lên khuôn mặt Khương Dịch, Trì Yên tùy tiện vén ra sau tai, rút tay phải đang bị Khương Dịch nắm ra rồi dùng tốc độ sét đánh lấy bút máy ra đặt ở trên bàn

“Bang” một lúc sau, Trì Yên mở miệng: “Em là vợ anh chứ không phải học sinh của anh, kiểu phạt này, anh vẫn là giữ lại dùng cho học sinh của mình đi!*”

(*nguyên văn là: kiểu phạt này vẫn chưa đến phiên em đâu, hông biết dịch sao cho hay nên chém bừa đó)

Mặt nàng không đỏ không loạn, giọng nói chẳng khác bình thường là bao.

Chỉ có Trì Yên biết, lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi rồi

Khương Dịch lại cầm cây bút máy lên lần nữa, quả nhiên, trên nắp bút đã có chút hơi ấm của Trì Yên, so với thân bút lại ấm hơn một phần, anh điểm nhẹ ngòi bút lên mặt bàn, hơi cong môi: "Em cũng biết em là vợ của anh?"

"Bọn em chỉ là đóng phim theo yêu cầu kịch bản thôi!" Trì Yên hơi dừng lại, lại hợp tình hợp lí nói tiếp: "Hơn nữa cũng không thật sự tiếp xúc thân thể"

Khương Dịch không đáp lời

Trì Yên nói tiếp: "Anh nhất định sẽ không cản em đi diễn đúng không?"

"Vì vậy, ở ngay trước mắt anh?"

“…… Em không biết hôm nay là tiết của anh"

Cô biết Khương Dịch là giáo sư của trường y, nhưng không ngờ lại trùng hợp như vậy, vất vả tới quay mọi lần lại trực tiếp đụng mặt anh.

…… Lại còn là ngay lúc cô chuẩn bị hôn người đàn ông khác nữa chứ.

Cẩn thận nghĩ lại, Trì Yên cũng thấy sai sai.

Tay cô xoắn lại, nắm chặt lấy các ngón tay, hơi cúi đầu, còn chưa biết phải nói tiếp thế nào, đã có tiếng gõ cửa vang lên.

Có người gọi một tiếng: "Khương giáo sư!"

Là một nam sinh, tuổi trẻ, hơn nữa cả người còn tràn ngập tinh thâng phấn chấn trẻ trung, vừa nghe giọng nói đã nhận ra.

Khương Dịch liếc cô một cái, sau đó đáp: " Vào đi!"

Trì Yên lập tức bắt đầu giả bộ, quy quy củ củ mà đứng bên cạnh, nửa lời cũng không dám hé

Bạn nam sinh kia tới hẳn là để hỏi kiến thức chuyên nghiệp, độ dày của cặp mắt kính trên mũi kia có thể so với đế chai bia được rồi, vừa nhìn đã biết là một con mọt sách chính hiệu*.

(*nguyên văn là học bá cuồng học tập)

Mọt sách đẩy đẩy mắt kính "Khương giáo sư, thầy xem cái này có phải có vấn đề gì không?"

Khương Dịch bị cậu ta gọi một tiếng thoắt cái như biến thành một người trung niên ngoài bốn mươi.

Trì Yên khẽ cười một tiếng. Khương Dịch lật qua đống tài liệu, bên trên tiếng Trung, tiếng Anh lẫn lộn, Trì Yên cúi đầu liếc qua, bởi khoảng cách khá xa, chữ lại viết một đống, cô cũng chả thấy rõ trên đấy viết cái gì.

Trì Yên nhàm chán đem tầm mắt rời đi, vừa lúc lại bắt gặp mọt sách kia đẩy đẩy mặt kính nhìn cô cười thẹn thùng.

Cô hơi nâng khóe miệng, vừa mới nở nụ cười hữu hảo đã nghe thấy giọng nam đột ngột vang lên.

"Mắt" Mắt Khương Dịch cũng chẳng thèm nâng lên nhìn một chút "nhìn tôi!"

Hẳn là nói với nam sinh kia rồi.

Vừa nói xong, Khương Dịch liền cần bút viết vài chữ lên trang giấy, sau đó đẩy về phía trước: "Trở về sửa đi!".

Nam sinh kia lập tức ôm đống đồ lên, sau khi gật đầu liên tục với Khương Dịch lại không tự chủ được liếc nhìn Trì Yên một cái.

Khương Dịch lấy bút gõ gõ lên mặt bàn

Nam sinh lập tức thu hồi ánh mắt, nói lời cảm ơn rồi vội vã ôm đống tự liệu đi ra ngoài.

Bởi vì đi vội, cửa cũng không đóng kín lại khẽ lắc lư, cuối cùng vẫn để lại một khe hở.

Khương Dịch đứng dậy tiến về phía cửa, Trì Yên cho rằng anh phải ra ngoài, thở ra một hơi nhẹ nhõm, cũng nhanh chân đi đến.

Chưa đến nửa phút, cô vừa mới vòng qua bàn làm việc lại nghe thấy âm thanh cửa khóa lại. Trong văn phòng an tĩnh đến mức châm rơi cũng nghe rõ lại cực kì chói tai.

Trì Yên vốn đang vui sướng đi qua lập tức dừng lại, có chút đề phòng nhìn đến: "Anh khóa cửa lại làm gì...."

Cô vừa hỏi được một nửa lại dừng lại, bởi vì cô nghe thấy tiếng cửa chớp phía sau hạ xuống, đem câu hỏi của cô cuốn luôn đi mất.

Ánh sáng trong văn phòng nháy mắt đã giảm đi không ít, nơi Trì Yên đứng, ánh sáng và bóng tối giao hòa, chiếu rọi những mảnh ánh sáng nho nhỏ bị cắt hình*

(*dịch nhạt và sai sót)

Trì Yên nuốt một ngụm nước miếng, nhìn Khương Dịch đang rũ mắt nhìn đồng hồ đi tới, cô lui về sau nửa bước chân, lập tực chạm phải chiếc bàn phía sau.

Khương Dịch cúi người đặt chiếc đồng hồ xuống chiếc bàn phía sau Trì Yên, cạnh tay thuận thế chống bên người cô, đem cả người cô giam lại trong ngực: "Em nói xem anh khóa cửa làm gì?"

Trì Yên cố gắng đem bản thân co lại, lùi eo ra sau, ngay khi sắp cùng mặt bàn tiếp xúc thân mật lại bị bàn tay anh giữ lại.

“Buổi chiều có diễn không?”

“Không…… Có có có!” Trì Yên phản ứng vội vàng: “ Em có diễn, diễn buổi trưa.”

Khương Dịch híp mắt nhìn cô.

Trì Yên bị anh nhìn đến mất hết tự tin “Em thật sự có……”

“Vậy tốc chiến tốc thắng.”

“Không cần —— a!”

Trì Yên còn chưa nói xong, tay anh đỡ sau lưng cô đã lần theo vạt áo đi vào, dọc theo tấm lưng tinh tế của cô hướng lên trên, cởi bỏ khóa áo ngực.

Động tác của Khương Dịch rất dịu dàng, giống như cố ý trêu đùa trên người cô, ngón tay du ngoạn khắp chốn, chỉ cần Trì Yên có chút phản ứng khác thường, anh sẽ lập tức dừng lại, rũ mắt nhìn cô.

Hôm nay, anh đeo kính, so với ngày thường, đôi mắt sau thấu kính càng sâu hơn, nhìn cô mày kiếm cong cong, độ cong tựa dòng nước mát lành thông suốt, lại ý vị sâu xa.

Trên người Trì Yên có chút nóng, máu trong người như cùng nhận được chỉ dẫn, xao động, đấu đá lung tung trong cơ thể cô. Cô cảm giác được, bàn tay của Khương Dịch vòng ra phía trước, sau đó theo eo nhẹ nhàng vươn lên phía trên.

“Khương Dịch……”

Trì Yên vừa kêu một tiếng, đã bị anh ôm lên đặt ở trên bàn, rồi cúi đầu hôn xuống, từ khóe môi đến cằm, sau đó tới tai, nhẹ nhàng đáp “Ân” một tiếng.

“…… Anh bỏ tay ra!”

Khương Dịch trả lời vô cùng dứt khoát lưu loát, hơn nữa cũng vô cùng đứng đắn: “Không bỏ!”

Quả thực Trì Yên không biết làm thế nào, hai chân trực tiếp tiếp xúc với mặt bàn lạnh lẽo, hơi hướng lên phía trước cọ vài cái, lại gặp phải ống quần tây hơi lành lạnh của người đàn ông nào đó.

"Anh không phải rất thích sạch sẽ sao? Em vẫn chưa tắm...."

"Không cần"

Trì Yên hoàn toàn không tìm ra được thêm lý do nào.

Cô vẫn chưa có chút chuẩn bị nào, thế nhưng tự đáy lòng cũng không muốn cự tuyệt dục vọng đang bắt đầu hoành hành

Cũng không biết có phải do nóng không, trên trán cô đã lấm tấm vài giọt mồ hôi.

Khương Dịch đã hôn tới cổ cô, Trì Yên khẽ ngẩng đầu, mặt đỏ tim đập nhìn chằn chằm lên trần nhà, bàn ta khẩn trương túm chặt lấy tay áo của anh. Nhưng chỉ vài giây cố gắng, tay Khương Dịch đã dò xét đi vào dưới váy.

Trì Yên run run, ngay lúc ấy, chiếc di động gần ngay tầm tay cô reo lên.

Tiếng chuông vui sướng lại táo bạo, Trì Yên hít một hơi, vừa muốn duỗi tay cầm di động đã bị Khương Dịch đè lại: "Đừng nhận!"

“Không được…… là điện thoại của Trì Nhiên.”

Giọng của Trì Yên có chút run rẩy, cô hơi nghiêng nghiêng đầu: "Em nghe điện thoại trước đã"

Khương Dịch khẽ ngẩng mặt lên, trên môi anh còn lấp lánh chút nước, đôi mắt đen láy cũng lấp loáng sóng nước. Anh với tay cầm điện thoại tới, Trì Yên vội vàng nghe.

Tay Trì Yên vẫn đang bị anh giữ, chỉ có thể tiếp tục dùng tư thế kia nghe điện thoại của Trì Nhiên.

Vì để phân biệt, cô vẫn luôn cài đặt tiếng chuông điện thoại của Trì Nhiên rất đặc biệt, phòng hôm nào lại không cẩn thận bỏ lỡ điện thoại của nó.

Cô điều chỉnh hô hấp chậm lại, đáp lại Trì Nhiên: “Uy?”

“Chị…… Chị có thể đến bệnh viện một chuyến không?”

Sắc mặt Trì Yên biến đổi, “Có phải ông có chuyện gì không ……”

“Không phải, là em không cẩn thận đụng vào người khác,” Trì Nhiên hạ thấp giọng xuống “Em không dám nói với người khác trong nhà. Chị, chị sang đây nhanh đi!”

Trì Yên trộm liếc trộm Khương Dịch một cái

Khương Dịch không nhìn cô, ánh mắt dường như đã dừng lại ở chậu cây xanh bên kia, một lúc lâu sau cũng không rời đi.

Đường cong bên sườn mặt anh vừa cương nghị lại tinh khiết, nhìn thật sự rất thanh tâm quả dục*

(*ý kiểu cấm dục, hông vướng bận chuyện...)

Trì Yên cũng không biết anh có nghe được lời Trì Nhiên nói hay không, khẽ cắn môi, hỏi: "Bệnh viện nào?"

Trì Nhiên rất nhanh nói ra tên bệnh viện

Trì Yên lại giương mắt lên, lần này cuối cùng Khương Dịch cũng có chút phản ứng.

Anh quay mặt qua, khóe miệng hơi nở nụ cười, nhưng đáy mắt lại mang ý lạnh, hình như đã bị chị em hai người làm cho tức giận không nhẹ.

Cúp điện thoại Trì Nhiên một hồi lâu, Khương Dịch mới với lấy điện thoại, anh cũng chẳng hé nửa lời, dương mắt nhìn cô như cười như không.

Da đầu Trì Yên căng ra: "Em phải đếm bệnh viện một chút, Trì Nhiên có chút việc...."

Loại chuyện này bị người ta quấy rầy không cần nghĩ nhiều cũng biết đương sự khó chịu rồi. Khương Dịch bỏ kính ra, ung dung đặt lên bàn: "Anh thì sao?"

Trên gương mặt anh cũng chẳng có nhiều cảm xúc, nhưng Trì Yên vẫn cảm nhận được câu nói này là do anh nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Đột nhiên cô cảm thấy buồn cười, mày lười cong cong: "Anh tự mình giải quyết đi...." Ánh mắt cô hơi hạ xuống, "Dù sao cũng chẳng phải lần đầu tiên.".

Thật ra Trì Yên cũng hơi lo lắng, vừa lúc Khương Dịch buông cổ tay cô, ngay lập tức nhảy xuống bàn, vòng tay qua phía sau muốn cài lại áo ngực. Nào ngờ bàn tay lại đầy mồ hôi, mãi vẫn không cài được.

Cô quay đầu nhìn Khương Dịch, "Em không cài được áo...."

Anh đưa tay kéo áo cô lên, hiển nhiên cũng không biết phải làm thế nào, cài loạn một lúc cuối cùng cũng xong. Khương Dịch thả vạt áo xuống, cẩn thận chỉnh lại nếp nhăn trên làn váy của cô: "Anh đưa em đi"

"Anh không làm việc sao?"

"Tan ca rồi!"

Trì Yên cũng không nói gì nữa, hôm nay cô cùng đoàn làm phim đến, cũng không tự lái xe, gọi xe ra ngoài cũng rất phiền toái. Vì thế liền giống như cái đuôi nhỏ đi theo Khương Dịch ra ngoài.

Trước kia, cô cũng hay đi theo phía sau anh như vậy, khi đó đều là sinh viên, có vài người hay lui lui tới tới, cô cũng ít nói, có một người tầm gần bằng tuổi Khương Dịch hay tới, mỗi lần học trưởng đến nói vài câu, cô lại theo bản năng trốn ở phía sau Khương Dịch.

Vị học trưởng kia cũng đến gần cô vài lần, tới ngày thứ ba lại đột nhiên không thấy đâu cả. Tuy rằng ấn tượng của Trì Yên với anh ta không sâu sắc nhưng may mắn là vẫn nhớ có một người như vậy.

Đến ngày thứ tư, Trì Yên còn hỏi Khương Dịch sao chỉ mới có mấy ngày mà đến cái bóng người cũng không thấy nữa rồi.

Lúc ấy Khương Dịch đang luyện tập khâu miệng vết thương, mắt cũng chẳng nhướn lên một cái "Anh thấy cậu ta quad nhàn rỗi nên đã đề nghị giáo sư cho hắn học nhiều hơn một chút"

Trì Yên cắn đầu bút hỏi anh: "Sao anh lại thấy anh ta nhàn rỗi chứ?"

"Ba ngày hai buổi đều chạy đến chỗ em, không phải rất nhàn rỗi sao?"

Lúc ấy Trì Yên còn nghĩ, anh trai này tuy bên ngoài lạnh nhạt với cô nhưng thật ra trong lòng vẫn rất quan tâm, rất hiểu lòng người

Mà hiện tại, anh trai Khương Dịch rất hiểu lòng người đã biến thành giáo sư Khương rất hiểu lòng người rồi.

Quả nhiên,.....thế sự khó liệu mà!

____________

Editor: mặc dù đã đọc truyện sắc lâu rồi nhưng viết ra tui vẫn chưa làm được, đây là cảnh táo bạo nhất tui từng gõ ra, vì thế có chỗ nào sai sót mọi người mắt nhắm mắt mở cho qua nhé! Sẽ cố gắng 2 đến 3 ngày 1 chương


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT