Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 24

Dường như Khương Dịch cố ý dừng lại một chút.

Chỉ mấy giây ngắn ngủi thế thôi, Trì Yên lại như ngồi trên một chuyến tàu lượn siêu tốc, khóe môi cô khẽ nâng lên, cô nghiêng đầu tránh nụ hôn ngày càng sâu của anh.

“Anh sẽ đi trễ đấy!”

Đôi môi mỏng của Khương Dịch rơi xuống má cô, nhưng vài giây sau anh đã bắt lấy cằm cô, xoay mặt cô về, tư thế của anh có chút không thoải mái, bèn dứt khoát bế Trì Yên từ trên ghế dậy ôm vào lòng, cúi đầu hôn cô thật sâu.

Trì Yên nén giận, chưa được bao lâu, mặt đã nghẹn đỏ cả lên.

Lúc này Khương Dịch mới rời khỏi môi của cô, chuyển sang nhẹ nhàng hôn bên khóe môi cô, “Đã muộn rồi.”

Từ lúc Trì Yên gọi anh lại, anh đã biết muộn mất rồi.

“Thế sao anh không đi nhanh đi?”

“Dù sau cũng trễ rồi, chậm thêm mấy phút nữa cũng chả sao.”

Trì Yên: “…”

Đây là logic gì thế hả.

Trì Yên vẫn bị anh ôm vào trong lòng, mùi sữa tắm trên người rất dễ chịu, hòa với mùi kem cạo râu buổi sáng, sạch sẽ mát lạnh.

Cô dứt khoát mặc kệ anh ôm, không biết qua bao lâu, Trì Yên nhỏ giọng nói: “Anh nên đi rồi đấy.”

Anh khẽ “Ân” một tiếng, nhưng tay lại trượt từ trên vai cô xuống, kéo luôn cả dây áo cùng đi, Trì Yên da gà nổi khắp người.

Cô chỉ có thể nâng tay giữ lên để dây áo không rơi hẳn xuống, “Khương Dịch… anh cứ tiếp tục như thế, có khi nào công ty có thể sẽ bị anh làm cho phá sản không?”

Làm việc không đàng hoàng chút nào.

Trì Yên cảm thấy câu này nói ra không được tốt lắm, cho nên cũng ép giọng thấp xuống một chút, nếu không cẩn thận, căn bản cũng chẳng nghe rõ.

Rõ ràng, Khương Dịch đã nghe rõ, anh cười nhẹ một cái, giọng vừa thấp lại hơ khàn: "Quản tốt việc nhà đi!"

Khương gia là Khương gia, anh là anh, hoàn toàn là hai cá thể độc lập chẳng chút liên quan nào.

Huống hồ "Có phá sản thì vẫn nuôi nổi em"

·

Lúc Trì Yên đến tổng công ty Ái Luyến, thì sớm hơn thời gian hẹn là 15 phút.

Cô không có thói quen phải để cho người ta đợi lâu, nên đã tính toán thời gian thật tốt, đến sớm hơn một chút.

Bởi vì phải lên tầng cao nhất nên phải đi thang máy lên.

Sau khi nhân viên thang máy ấn tầng trệt giúp cô xong, hình như là nhận được chỉ thị nào đó, quay ra xin lỗi rồi giải thích với cô hai câu, liền vội vội vàng vàng đi làm chuyện khác trước.

Trì Yên cũng không để ý nhiều vấn đề này, sau khi người kia ra ngoài thì ấn nút đóng cửa đi lên tầng trên.

Thang máy từ từ đi lên từng tầng từng tầng một, Trì Yên nhìn chằm chằm vào con số đang biến hóa không ngừng kia, chợt lại nghe thấy tiếng di động kêu.

Là tin nhắn của Tống Vũ

【 Tin siêu siêu hot! Mấy ngày trước có nói với chị chuyện Khương Dịch kết hôn rồi đúng không, bạn em bên tòa soạn đã viết xong bản thảo thông báo rồi, lần này bên Khương Dịch cũng chả có ý muốn áp xuống chúy nào, nói không chừng chỉ nửa tiếng nửa thôi là có thể thấy tin tức này rồi đấy! 】

Trì Yên xoa xoa đuôi mắt, đáp cô ấy:【 trước kia đều sẽ bị áp xuống sao? 】

Hai ngày nay cô vội vàng đi quay, thật ra cũng đã quên béng mất phải nói chuyện này với Khương Dịch luôn.

Vốn dĩ việc này cũng chả ảnh hưởng lớn đến Trì Yên, dân mạng dù có thần thông quảng đại tới mấy cũng chẳng có khả năng đào ra tin tức Khương Dịch không muốn công khai.

Anh không muốn cho người khác biết, vậy khẳng định sẽ chẳng ai biết cả.

Tống Vũ rep lại rất nhanh:【 Ý của Lục tổng đấy, tin tức của Khương tổng đều phải quá tay anh ta mà, nhưng mà trước kia đều bị áp xuống, có khả năng do tình huống lần này đặc thù nên không đè nặng thôi. 】

Cách vài giây, 【 đúng rồi, chắc chị cũng biết Lục tổng nào đúng không? 】

Tâm tư Trì Yên đã chẳng còn đặt ở chốn này, cũng không lập tức trả lời lại.

Tống Vũ cho rằng cô không biết, vội giải thích:【 chính là bạn tốt của Khương Dịch,hai tháng trước, em có cơ hội gặp anh ta một chút, phát hiện rất nhiều đại minh tinh đều chú ý đến anh ta, kết quả, Lục tổng cũng chả nhìn ai được mấy cái. 】

Đây là chắc chắn rồi, ông trùm ngành truyền thông Lục Cận Thanh, người muốn nịnh bợ cậu ta tất nhiên không ít.

Lúc mà Tống Vũ nhìn thấy, chắc chắn Lục Cận Thanh cũng chẳng chú ý gì tới cô ấy cả, nếu không cô cũng đã chẳng có cái kiểu phản ứng này rồi.

Tống Vũ:【 bọn họ hình như quen nhau rất nhiều năm rồi, vốn dĩ lúc chưa biết Khương tổng kết hôn, em vẫn luôn cho rằng bọn họ mới là chân ái. 】

Cô không đem đoạn lời sau của Tống Vũ đặt ở trong lòng.

Mới vừa đáp lại một chuỗi dấu ba chấm, “Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, đã tới tầng cao nhất rồi.

Công ty Ái Luyến không hề nhỏ, tầng cao nhất trống trải, hành lang cực kì dài

Trì Yên đi dọc theo hành lang, lúc đi đến cuối cùng mới thấy được văn phòng giám đốc điều hành, cô đứng yên, lấy di động ra nhìn thời gian một chút, sau đó mới gõ cửa.

Rất nhanh đã có người ra mở cửa.

Trì Yên đối với công ty này cũng không tính là quen, nhưng trước kia đã hỏi Bạch Lộ về mấy lãnh đạo cao cấp của công ty, ví như người trước mặt này, Bạch Lộ đã cho cô xem ảnh rồi.

Là phó tổng giám đốc của Ái Luyến.

Hình như họ Lưu thì phải.

Người nọ nhiệt tình chào hỏi: “Trì tiểu thư phải không? Xin chào. Xin chào.”

Trì Yên gật đầu, cong môi đáp lại: “Xin chào, Lưu tổng.”

Rõ ràng Lưu tổng không ngờ cô biết họ mình, không khỏi nhìn cô thêm mấy lần, sau đó mới ý thức không được thích hợp lắm mới thu tầm mắt lại, dẫn cô vào trong.

Văn phòng sáng sủa rộng rãi, bố trí cũng xa hoa.

Sau khi đi được vài bước, Trì Yên chú ý tới người đang ngồi ở giữa sô pha.

Thẩm Ninh cúi đầu xem bản thảo thiết kế, đầu chẳng thèm nâng lên nhìn cô lấy một cái.

Lưu tổng chú ý tới ánh mắt của cô, giới thiệu: "Đây là tổng giám thiết kế của công ty chúng ta, Thẩm Ninh."

Thẩm Ninh nghe thấy có người nhắc tới tên của mình, lúc này mới ngẩng đầu lên, cô ta khẽ nhếch mày, trên mắt lộ ra một loại xa cách cùng kiêu ngạo, hoàn toàn khác với dáng vẻ lần trước Trì Yên gặp được.

Cô ta liếc mắt đánh giá Trì Yên, có thể là bởi vì lần trước hoàn toàn xem cô như không khí nên lần này phải mất gần nửa phút mới nhận ra đã từng gặp cô ở đâu, khuôn mặt cô ta xinh đẹp, khóe mắt hơi nheo lại: "Hóa ra là cô a....."

"Hai người quen nhau sao?"

Thẩm Ninh cảm thấy có chút không thích hợp, giọng nói lãnh đạm: “Gặp qua một lần.”

Trì Yên lớn lên xinh đẹp, có một khuôn mặt cực kì dễ nhận, đặc biệt là cặp mắt kia, lần trước, cho dù Thẩm Ninh không chú ý tới cô nhưng liếc qua một hai lần cũng có chút ấn tượng.

Cô ta lại một làn nữa nhìn xuống bản thảo thiết kế, sau khi lật đến một trang nào đó, lại nhìn Lưu tổng: "Lưu tổng, phiền giúp tôi lấy một ly nước, cảm ơn."

Nghe thái độ cùng ngữ khí của Thẩm Ninh, Trì Yên cảm thấy chẳng giống tổng giám thiết kế của Ái Luyến mà giống như tổng giám đốc Ái Luyến thì đúng hơn đấy, đối với phó tổng lại là cái bộ dạng hất hàm sai khiến, tư thái cao ngạo thế này cơ.

Rất nhanh, phản ứng của Lưu tổng càng làm Trì Yên khẳng định ý nghĩ này.

Ông ta đến nửa phần do dự hay không vui đều không có, lập tức khom lưng cúi đầu đi ra cửa rót nước.

Sau khi cửa văn phòng đóng lại, Thẩm Ninh bỏ bản thảo thiết kế sang bên: “Trì tiểu thư?”

Trì Yên cũng không né tránh ánh mắt cô ta, gật đầu.

Lần đó, lúc Thẩm Ninh gặp Thẩm Văn Hinh ở bệnh viện, có hỏi một câu có thấy Khương Dịch đâu không, kết quả nhận được lại là không.

Ý chính là Khương Dịch lừa cô ta.

Trực giác của Thẩm Ninh nói rằng, hai người kia hẳn có quen biết, lông mày tinh tế của cô ta khẽ nhíu lại, đi thẳng vào vấn đề: "Cô có quen Khương Dịch không?"

Trì Yên vốn dĩ muốn nói “Không quen”, lời nói tới bên miệng rồi, lại đột nhiên sửa lời.

“Quen.”

Lông mày Thẩm Ninh càng nhăn chặt, giác quan thứ 6 của cô ta rất đúng, nói rằng quan hệ của Trì Yên và Khương Dịch không hề tầm thường.

Hơn nữa còn không giống kiểu quan hệ không bình thường của cô ta và Khương Dịch.

Lưu tổng đã đẩy cửa trở lại, ông ta còn đặc biệt chu đáo mà rót thêm một ly cho Trì Yên. Trì Yên cảm ơn rồi nhận lấy, sau đó ngay lập tức nghe thấy Lưu tổng bên cạnh nói một câu: "Đúng rồi, Ninh Ninh, lúc này chú nghe thư kí bát quái, nói Khương tổng kết hôn rồi."

“Hai đứa quen nhau nhiều năm như vậy, cháu chắc đã sớm biết rồi phải không? ”

Trì Yên chú ý ở chỗ “quen nhau nhiều năm như vậy”.

Cô với Khương Dịch mới quen nhau 8 năm, không dài, không ngắn, nhưng hình như so với thời gian quen Thẩm Ninh thì lại quá ngắn.

Câu nói vừa rơi xuống được vài giây, Thẩm Ninh đột nhiên “A” một tiếng.

Bởi vì là dùng ly giấy một lần, tay cô ta vừa dùng chút lực, ly giấy đã bị bóp nhăn, nước bên trong tràn ra, tuy không bỏng nhưng ít nhiều vẫn hơi nóng.

Lưu tổng hoảng sợ, vội vàng rút khăn giấy đưa qua: “Ninh Ninh cháu cẩn thận một chút, bằng không chú làm sao ăn nói với Thẩm đổng a……”

Thẩm đổng…… Chủ tịch Ái Luyến hình như họ Thẩm.

Khó trách.

Ngón tay Trì Yên vuốt ve dọc miệng ly giấy, sau đó đưa đến bên môi uống một ngụm.

Cô thấy đáy mắt Thẩm Ninh thoảng qua điều gì đó, rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh, “Lưu tổng, chú đi ra ngoài trước đi, tôi có việc cần nói với Trì tiểu thư một chút.”

Lưu tổng dặn dò lại vài câu,rất nhanh không nói hai lời đi ra cửa.

Trong văn phòng nhanh chóng chỉ còn lại hai người bọn cô.

Không ai nói chuyện, cực kỳ giống sự yên bình trước cơn bão táp trước

Trì Yên chậm rì rì uống nước, sau khi thấy đáy, cô thấy Thẩm Ninh đứng dậy đi đến, “Lần trước Khương Dịch có mặt ở phòng bệnh của Trăn Trăn, là vì cô phải không?”

“Tôi nói không phải, cô sẽ tin sao?”

Thẩm Ninh hít vào một hơi, tâm tư người phụ nữ này rõ ràng rất thâm trầm, giống như bề ngoài cô ta lúc này vẫn bất động thanh sắc, "đối tượng kết hôn của anh ấy cũng là cô?"

“Phải.”

Thẩm Ninh cảm thấy bản thân bị người phụ nữ trước mặt bức điên rồi.

Cô ta phải cố gắng kiềm chế lắm mới không có thay đổi quá lớn, nhưng nhìn Trì Yên giống như chẳng để ý chút nào, giọng điệu nói chuyện đều nhẹ nhàng bâng quơ. Càng chẳng hề gợn sóng, lực sát thương lại thật sự kinh người.

Đầu ngón tay Thẩm Ninh dùng sức, móng tay được sửa cẩn thận lại sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay, dường như cô ta đã chẳng cảm thấy chút đau đớn nào nữa, cười nhạt một tiếng: "Cô lăn lộn trong giới giải trí hỗn loạn, nhảy vào vũng nước đục này còn hi vọng có thể lâu dài bên Khương Dịch sao?"

Trì Yên nâng mắt.

“ Chú Khương khẳng định cũng không đồng ý đúng không?”

Không thể không thừa nhận, Thẩm Ninh cũng rất hiểu về Khương gia.

Khương Bác Đào quả thật không đồng ý, hơn nữa nhìn qua còn là cực kì phản đối nữa kìa.

Trì Yên “Nga” một tiếng, tim cô đập càng nhanh, lại càng là bội phục sự bình tĩnh ngoài mặt của mình, giọng nói của cô vẫn như thường: “Thì đã sao chứ?”

“Ít nhất tôi không cần hẹn trước vẫn có thể cùng anh ấy ăn cơm tối."

Thẩm Ninh: “……”

Lần trước lúc cô ở bệnh viện có hỏi Khương Dịch buổi tối rảnh không.

Khương Dịch, người này luôn luôn dứt khoát lưu loát, đấy cũng chẳng ohair lần đầu tiên cô ta bị từ chối.

Đối với tất cả mọi người anh đều lãnh đạm như thế, Thẩm Ninh tập mãi cũng đã thành thói quen, quen đến mức chẳng chút suy nghĩ nhiều, vừa định lên tiếng, di động lại chợt reo.

Trì Yên rũ mắt, nhẹ híp lại mới miễn cưỡng thấy được tên báo hiện lên trên màn hình di động.

Lục Cận Thanh.

Ặc, cậu ta thế mà cũng quen người phụ nữ này sao.

Thẩm Ninh nhìn thấy ánh mắt cô, ấn nhận điện thoại, còn chưa kịp nói gì, người ở đầu bên kia đã lên tiếng trước.

Giọng rất nhẹ, trầm thấp lạnh lùng

“Tôi là Khương Dịch.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT