Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 25

Thẩm Ninh sửng sốt chớp mắt một cái, sau đó phải nhìn lại tên thông báo trên màn hình điện thoại một lần.

Là Lục Cận Thanh, không sai.

Giọng cô ta có chút khô khốc, xoay người đưa lưng về phía Trì Yên nhấp ngụm trà, “Anh……”

“Di động không có số của em nên mới dùng máy Cận Thanh.”

Ngón tay Thẩm Ninh xoắn chặt, nhẹ nhàng “Ân” một tiếng.

Trì Yên càng lúc càng thấy người này rất lợi hại, vừa rồi lúc nói chuyện với cô chỉ thiếu điều xòe móng vuốt ra, mà bây giờ nhận điện thoại của Lục Cận Thanhaij lập tức thay đổi thái độ rồi.

Khoảng cách hai người hơi xa một chút nên cô cũng chẳng nghe được giọng trên điện thoại. Tình thế kéo dài chưa bao lâu đã thấy Thẩm Nĩnhoay người lại nhìn cô.

Sắc mặt cô ta không được tốt lắm, tay cần di động siết lại trắng bệch, giọng vẫn rất nhẹ, mềm mại yếu ớt: "Trì tiểu thư, cô có thể tránh mặt đi một chút được không?"

Phụ nữ quả nhiên là giỏi thay đổi.

Trì Yên từ trên người Thẩm Ninh đã có thể suy ra kết luận này, cô cũng không có thói quen xấu nghe trộm người ta nói điện thoại, gật đầu đáp, trước khi ra khỏi cửa còn nhắc nhở cô ta một câu: "Tổng giám Thẩm à, hy vọng cô có thể xử lí việc riêng nhanh một chút."

“Tôi rất bận đấy.”

Thẩm Ninh cắn chặt răng, biết đầu kia có Khương Dịch đang nghe, nghẹn một bụng tức cũng không dám phát tác, chờ sau khi đóng cửa xong, cô ta mới cố hết sức điều chỉnh giọng nói: "Khương Dịch...... giờ anh nói đi."

Đầu dây Khương Dịch bên kia vang lên tiếng bật lửa, loáng thoáng còn có thể nghe thấy Lục Cận Thanh đang nói vài câu bát quái gì đó.

Một lát sau, người bên kia mở miệng, lần này biến thành giọng của Lục Cận Thanh.

“Thẩm Ninh.”

“Ân,” Thẩm Ninh âm thầm nhẹ nhàng thở ra, “Cận Thanh…… Khương Dịch đâu?”

“Anh ấy đang hút thuốc.”

Lục Cận Thanh cũng không nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp đi vào chủ đề luôn: “Tôi nghe Sở Sở nói, lúc trước cô không thích cô người mẫu nhỏ làm đại ngôn cho nhãn hiệu gia đình nhà mình nên lúc cô ấy thử nhẫn cố tình chọn cái nhỏ hơn hai size cho cô ấy.”

Thẩm Ninh nghe cái hiểu cái không.

Cô ta quả thật đã làm ra chuyện này, cái ả người mẫu rất xinh đẹp, nhìn thanh cao đúng kiểu đóa bạch liên hoa, cô ta thật sự không nhìn nổi mới trong tối ngoài sáng chỉnh cô ta một chút.

Nhưng mà đấy là chuyện của 2 năm trước rồi.

Lục Cận Thanh tiếp tục nói: “Nghe nói cái nhẫn kia sau đó không tháo ra được, cuối cùng phải gọi nhân viên tới giúp.”

Giọng cậu rất nhẹ, ngữ khí cũng không mặn không nhạt, giống như thật sự chỉ đang tường thuật một sự thật chẳng có nửa xu quan hệ đến mình, chẳng hề có ý muốn chỉ trích cô ta chút nào.

Thẩm Ninh tạm dừng vài giây, cuối cùng vẫn lên tiếng.

“Ách” trong giọng nói của Lục Cận Thanh mang theo mấy phần trêu đùa, “Vị kia nhà anh tư đâu rồi, cô không thuận mắt chị ấy, không phải muốn chỉnh chị ấy đấy chứ?”

Lục Cận Thanh đã trực tiếp nói ra sự thật rõ rành rành.

Thẩm Ninh quả thật nhìn Trì Yên không thuận mắt

Rõ ràng cô ta mới là người cùng Khương Dịch lớn lên, từ nhỏ đến lớn rồi đến hiện tại, thế mà không biết từ xó nào nhảy ra một Trì Yên lại chiếm trước cơ hội.

Từ trước đến nay quan hệ của Thẩm gia và Khương gia vốn không tồi, lúc cô ta và Khương Dịch quen nhau, cả hai cũng mới tầm 8-9 tuổi.

Mười năm nay, Khương Dịch vẫn luôn không có bạn gái. Thẩm Ninh vốn cho rằng, dù Khương Dịch hiện tại không có ý gì với cô ta nhưng sớm muộn gì rồi cũng sẽ là của cô ta.

Cho dù bên nhau không phải vì thích thì cha mẹ trưởng bối hai nhà cũng sẽ can thiệp vào.

Nào biết, cô ta vừa xuất ngoại đào tạo một năm trở về, sự tình đều đã thay đổi rồi.

Thẩm Ninh nuốt mạnh xuống, không nói gì.

“Đây là thừa nhận rồi?”

Rốt cục Thẩm Ninh cũng mở miệng: “Anh đưa điện thoại cho Khương Dịch đi.”

Đầu bên kia an tĩnh chưa đầy nửa phút, giọng Khương Dịch đã truyền qua ống nghe.

Lại cực kì đơn giản chỉ nói một chữ: “Nói.”

Dường như vì vừa hút thuốc xong, giọng anh lúc này có chút khàn khàn, mơ hồ lộ ra chút biếng nhác.

Thẩm Ninh hít một hơi thật sâu: “Em vẫn chưa làm gì động đến cô ta, anh đã lo đến nỗi vội đi che chở như vậy sao?”

Khương Dịch không đáp, tiếng bật lửa lại vang lên một chút.

Hình như Lục Cận Thanh có mắng anh một câu, Khương Dịch cũng không để ý đến cậu ta.

Thẩm Ninh: “Chúng ta quen nhau đã lâu như vậy ……”

Lần này, cuối cùng Khương Dịch cũng đáp cô một câu, “Thời gian anh và Trì Yên quen nhau cũng không ngắn.”

“Vậy mà anh lại làm đến mức vì cô ta mà uy hiếp em sao?”

Lục Cận Thanh là kiểu người tương đối thích xem diễn trò, vừa rồi lúc nhận điện thoại, cậu ta còn làm bộ không cẩn thận mở loa ngoài.

Khương Dịch cũng không tắt đi, cho nên cậu mới nghe rõ được mấy lời này.

Lục Cận Thanh cảm thấy, có vài người phụ nữ, luôn ỷ vào ưu thế của bản thân, lại quen thành thói nâng bản thân lên quá cao rồi.

Ví như Thẩm Ninh.

Thời gian mấy người bọn họ quen nhau quả thật cũng khá dài.

Nhưng thời gian dài không có nghĩa là tình cảm sẽ sâu nặng.

Thẩm Ninh thích Khương Dịch, trong vòng bạn bè của bọn họ đã chẳng còn là bí mật nữa, đó là một loại yêu đơn phương táo bạo mà trắng trợn đấy.

Nhưng yêu đơn phương thì tất nhiên không mấy tốt đẹp.

Cô ấy đã thổ lộ với Khương Dịch mấy lần, Khương Dịch cũng đã từ chối mấy lần rồi.

Người này cũng là quá cố chấp, dường như đã chắc chắn dù sớm hay muộn thì Khương Dịch cũng sẽ là của cô. Lúc còn học cao trung, còn thường xuyên tự nhận mình là bạn gái Khương Dịch, còn đi dạy dỗ mấy bạn nữ dám viết thư tình cho Khương Dịch nữa chứ.

Sau bị người ttong nhà dạy dỗ một trận, cô mới thu liễm một chút.

Vốn dĩ mấy năm nay Thẩm Ninh rất ít nhắc lại bản thân thích Khương Dịch, bọn họ cũng cho rằng thời gian quá dài đã khiến cô hết hy vọng rồi, kết quả, không ngờ, lửa rừng quả nhiên thiêu bất tận*, tình cảm kia quả thật giống như cỏ dại lan nhanh ngóc đầu trở lại.

(*lửa rừng cháy mãi không hết: ý nói tình cảm của Thẩm Ninh lâu như vậy mà vẫn còn)

Đầu điện thoại bên kia, cô ta thấy anh chẳng nói lời nào, tưởng rằng anh đã mềm lòng, giọng cũng chậm lại một chút: "Sao lại không lên tiếng nữa thế?"

Khương Dịch đem điếu thuốc đang hút dở dập trong gạt tàn, nâng mắt hỏi Lục Cận Thanh: "Cô ấy vừa nói cái gì?"

Vừa rồi anh có hơi thất thần một chút, bởi vì nhớ đến lần trước, lúc anh tháo nhẫn ra cho Trì Yên, nhóc con kia ứa nước mắt, trong suốt long lanh, muốn rơi cũng không được.

Trong lòng phiền muộn làm người ta cáu gắt.

Lục Cận Thanh nghiêng người liếc anh một cái, lặp lại lời Thẩm Ninh vừa nói một lần.

Thẩm Ninh vẫn đang cầm điện thoại đợi anh đáp lại.

“Có chút chuyện.”

Thẩm Ninh còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy Khương Dịch đáp lại: “Cô ấy là vợ của anh, còn em là ai?”

“Em là gì của anh sao?”

·

Sau khi Trì Yên ra khỏi văn phòng, lại ở hành lang đi tới đi lui hai vòng nữa.

Bên ngoài chẳng có bóng người, đôi giày đế bằng của cô dẫm lên sàn nhà bóng loáng kia hình như đều tạo nên những tiếng vang đáp lại.

Trì Yên đợi đến phát chán, lúc đi đến vòng thứ ba, bèn lấy di động ra gọi cho Khương Dịch.

Sau hai tiếng chuông vang, anh tắt điện thoại.

Trì Yên cho rằng anh đang bận, định rời khỏi giao diện, kết quả lại không cẩn thận ấn nhầm lại tiếp tục gọi qua thêm một cuộc điện thoại.

Cô vội vàng muốn ngắt cuộc gọi, đầu bên kia lại nhanh hơn, “Đô” một tiếng, trên màn hình tự động trở về giao diện chính, chưa tới vài giây, khi mà cô đang đưa tày sờ sờ mũi, lại nhận được một tin nhắn.

【 ngoan, chờ anh vài phút. 】

Vì thế Trì Yên cất di động, ngoan ngoãn đứng bên ngoài chờ anh.

Lục Cận Thanh và Thẩm Ninh nói chuyện điện thoại đã hơn 10 phút rồi, cũng chẳng biết có chuyện gì lớn không nữa.

May mà tầng cao nhất ít người, cho nên không ai chú ý tới cử chỉ quái dị của Trì Yên.

Cô chán muốn chết lấy di động ra lướt Weibo.

Chỉ trong một thời gian ngắn ngủn mà số lượng fan trên weibo của cô đã tăng gấp mấy lần luôn rồi.

Mấy ngày trước Tống Vũ cũng cùng cô tương tác với nhau, vốn dĩ vẫn luôn ở bình luận phía dưới bài đăng của nhau, hôm nay Trì Yên lại bất ngờ nhận được tin nhắn của cô ấy.

【 Yên Yên…… Hôm nay em mới phát hiện…… Lục tổng thế mà follow chị đấy……】

Lúc trước Tống Vũ gửi tin nhắn đến, giống hệt như cách nói chuyện cực kì thẳng thắn, vậy mà hôm nay lại liên tục dùng dấu ba chấm, quá hiển nhiên là đã bị kinh sợ không nhỏ.

Trì Yên trợn tròn mắt nói dối:【Thật không? Em không nói chị thật sự cũng không biết đấy 】

【 Thôi đi, em thấy chị cũng follow anh ta rồi! 】

Nga…… cô quên mất tiêu.

Trì Yên định chuyển đề tài:【 hôm nay em không phải quay sao? Còn có thời gian lướt Weibo à. 】

【 ha hả, đừng nói lảng sang chuyện khác với em, hôm nay em thật sự rất nhàn rỗi đấy. 】

Tống Vũ:【 Em nhớ rõ chị còn chưa có kí hợp đồng với công ty mà】

【 đúng vậy, loại nghệ sĩ tuyến 18 như chị đây thì làm gì có tư cách kí hợp đồng với công ty nào chứ. 】

【 phi. 】

Tống Vũ gửi một icon khinh thường qua, 【 có phải Lục tổng phát hiện tiềm lực của chị, muốn kí hợp đồng với chị nên mới chú ý tới chị không? 】

Nguyên nhân Lục Cận Thanh follow cô, Trì Yên biết rất rõ ràng.

Bởi vì Khương Dịch chứ sao.

【 đừng suy nghĩ vớ vẩn, không phải. 】

【 vậy vì cái gì mà anh ta lại follow chị chứ? 】

【 thật sự muốn biết sao? 】

【 cực kì muốn. 】

【 muốn cũng không có biện pháp, chị cũng không biết. 】

Tống Vũ cũng cảm thấy cô thật sự không biết, không tiếp tục đề tài này nữa, ngược lại hỏi cô:【 nếu Lục tổng thật sự muốn kí hợp đồng với chị, chị có đồng ý không? 】

Trì Yên bị cô hỏi như thế lại cảm thấy bản thân giống như là vì nghệ thuật hiến thân vậy.

Cô có chút dở khóc dở cười:【 sao lại không muốn chứ? 】

【 oa, Lục tổng phong lưu như vậy, chị không sợ anh ta dùng quy tắc ngầm với chị sao? 】

Ha hả…… Lục Cận Thanh hẳn là không dám đâu.

Trì Yên không trực tiếp trả lời vấn đề này, nói chêm chọc mấy câu rồi chuyển sang một đề tài khác.

Hai người không biết buôn dưa bao lâu, Thẩm Ninh mở cửa đi ra, saqcs mặt cô ta thoạt nhìn cực kì không tốt, không phải kiểu nhợt nhạt mà lại giống như là bị nghẹn một bụng tức giận vậy đó.

Trì Yên nghĩ thầm, Lục Cận Thanh thật lợi hại, ngắn ngủn vài phút đã có thể đem khí thế của cô ta làm xép xuống hơn nửa rồi.

Thẩm Ninh cũng chưa thèm nhìn cô, đã gọi điện thoại nội tuyến kêu Lưu tổng qua bàn chuyện chính sự.

Trong lòng Trì Yên cực kì hiếu kì, lại hiểu rõ đạo lí tò mò hại chết người ta nên trong suốt quá trình bàn việc, đều ngoan ngoãn ngậm miệng không nhắc một chữ đến Khương Dịch.

Từ việc mang thiết kế mới của Ái Luyến ra, đến việc đơn giản xác nhận hợp đồng công việc, cuối cùng bàn bạc xong thì đã hết nửa ngày rồi.

Dường như Thẩm Ninh cực kì không muốn nhìn thấy cô, toàn bộ hợp đồng đều giai cho giám đốc Lưu bàn bạc cùng cô, cả người đều kiêu căng ngạo mạn rời đi, hệt như một con khổng tước cao ngạo.

Vừa hay, Trì Yên cũng không muốn thấy cô ta.

Hợp đồng rất ổn, Lưu tổng cũng không sốt ruột, chờ cô xem kĩ từng điều khoản một. Giữa chừng, Lưu tổng nhìn không được muốn đi toilet. Trì Yên đã chụp hình hợp đồng, gửi qua cho Bạch Lộ một phần, ngẫm lại lại thấy không ổn, lại gửi qua bên Khương Dịch một lần.

Bạch Lộ rep trước:【 Yên Nhi nhà ta giỏi nhất, hợp đồng đã tìm luật sư mình quen biết xem qua, không phát hiện vấn đề gì cả. 】

Cách không đến nửa phút, Khương Dịch cũng gọi điện thoại qua.

Lưu tổng mới đi ra ngoài được vài phút, cô nghĩ ông ấy hẳn là sẽ không trở lại nhanh như thế nên ấn tiếp nghe, “Uy?”

Ở trong văn phòng của người khác, cô theo thói quen hạ thấp giọng xuống, tinh tế mềm mại.

“Hợp đồng không có vấn đề.”

“Ân…… Anh có ý kiến gì không?”

Dù sao cũng là công ty Thẩm gia

“Ân,” Giọng Khương Dịch có chút buồn bực, mang theo tiếng hít thở nặng nề “Anh sẽ không can thiệp vào công việc của em.”

Rốt cuộc Trì Yên cũng nghe ra điểm không thích hợp: “Khương Dịch, giọng anh sao lại khàn thế?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT