Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 27

Trì Yên đẩy ghế ra đứng dậy, nhưng lại không vội vã đi qua: “Xác nhận cái gì?”

Ánh mắt Khương Dịch rõ ràng có điểm kì quái.

Trì Yên càng nhìn, bàn tay nắm thành ghế lại càng chặt, cô nhấp môi khẽ nuốt một ngụm nước miếng, bị ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm như thế khiến cô nóng lên.

"Em qua đây, anh sẽ nói"

Trì Yên lại càng không muốn qua, dứt khoát lại ngồi xuống, kiên cường nói: "Em không qua, anh cũng có thể nói mà!"

Cô tuy rằng có sợ Khương Dịch nhưng biết anh sẽ chẳng làm gì mình cả, nghĩ thế nên lá gan cũng lớn hơn mọi ngày không ít, nắm chặt lấy lưng ghế, không chịu buông tay, cũng không chịu đi qua bên kia.

Nhiệt độ trong nhà hơi cao, lúc nấu cơm lại có hơi nóng bốc lên nên có chút nóng, lúc vào phòng bếp, Trì Yên đã cửi áo khoác mỏng ra rồi, giờ trên người chỉ mặc đúng một chiếc váy hai dây.

Sườn* bên Trì Yên đối diện với Khương Dịch, phía sau xương bướm** nhô ra vừa phải, dáng người cô mảnh mai, nhưng nhìn qua lại không đến mức quá gầy.

(*Sườn: bên người đó.

**đừng hỏi tôi xương bướm là gì cả, tui lên tra nó ra là xương trong hộp sọ cơ T_T

" Xương bướm hay còn gọi là xương cánh bướm, nhô ra sau lưng trên eo dưới gáy tầm chỗ bả vai. Ai có xương nhô ra cừa phải cực đẹp luôn " by kynnnn. Cảm ơn bạn nhìu.)đề cập đến một người dùng

Ánh mắt Khương Dịch hơi trầm xuống, một lúc lâu sau cũng không lên tiếng.

Trì Yên cảm thấy có chút kinh ngạc, mới vừa nghiêng đầu qua xem, trên vai trái lại có một bàn tay phủ lên, khô ráo ấm áp, lại có lớp chai mỏng.

Ánh mắt cô hơi dao động, còn chưa kịp phản ứng lại, làn váy đã bị anh vén lên, kéo đến tận hông, sau đó lại theo thành ghế trượt xuống một chút.

Vì váy không quá dài, nên bên trong cô có mặc một chiếc quần đùi để lót, Trì Yên còn tưởng rằng do buổi tối Khương Dịch uống quá nhiều nên bây giờ mới đột nhiên động tình, vừa muốn thấp giọng nói chuyện, tay anh đã kéo luôn cái quần đùi lót của cô xuống. Chỉ là kéo có mấy centimet thôi.

Đầu ngón tay anh hơi lạnh, nhưng giọng nói lại có chút nóng bỏng: "Xăm khi nào thế?"

Bấy giờ Trì Yên mới biết anh muốn xác nhận cái gì.

Cô còn cho rằng Khương Dịch đã sớm biết rồi, chỉ là không để bụng nên cũng chẳng hỏi qua.

Tuy rằng Trì Yên không tính là kiểu thục nữ ngoan hiền tiêu chuẩn, nhưng khi còn nhỏ để cậu không lo lắng nhiều, rất ít khi gây ra tai họa lớn nào.

Tuy rằng chính cô cảm thấy chuyện này chả có gì là lớn cả.

Cô cắn môi dưới, vì dùng sức có chút mạnh nên sau vài giây buông ra lại có chút đau.

“Trì Yên?”

Khương Dịch nhắc nhở cô một tiếng.

Đáy mắt Trì Yên nóng lên một chút: “Trước khi quen anh đã có rồi.”

Da cô cực kì trắng nõn, mịm màng, trong suốt trơn bóng như một khối ngọc thuần khiết bậc nhất, mà đóa hồng diễm lệ trên bụng nhỏ kia, còn chưa lớn bằng một quả trứng gà, lại nở rộ trong mắt anh.

Ngón tay anh phủ lên, vuốt ve vài cái lên đóa hoa kia, lực vuốt rất nhẹ, giọng Trì Yên lập tức có chút run, không biết là ngứa hay do điều gì khác, "Khương Dịch, anh đừng nhìn....."

“Sao lại có cái sẹo này?”

Mắt Trì Yên mở to.

Quả thật cô là vì muốn che cái sẹo lại mới xăm lên người.

Cái sẹo kia chỉ lớn bằng đầu ngón út, cũng không sâu, cho nên Bạch Lộ dù đã nhìn qua, cũng sờ qua vô số lần cũng chưa từng chú ý đến vết sẹo ở dưới hình xăm kia.

Đầu lưỡi Trì Yên cứng lại, có chút kinh ngạc, "Không cẩn thận nên bị thôi....."

“Anh muốn nghe lời nói thật.”

Khương Dịch ở tư thế nửa quỳ, muốn nhìn vào mắt cô chỉ có thể ngẩng đầu lên, ngón tay anh vẫn lưu luyến bên hông cô chẳng hề di chuyển, ánh mắt sâu thẳm nhìn chẳng thấy đáy.

Anh theo thói quen hơi híp mắt nhìn cô, "Không cẩn thận," anh xuy một tiếng, đặc biệt nhẹ giọng, "Không cẩn thận nên bị bỏng thuốc lá ở đây ư?"

“Không phải……” hai tay Trì Yên đều để trên thành ghế, cũng không quan tâm loại tư thế này sẽ làm mình lộ bao nhiêu, dù sao ở trước mặt Khương Dịch, cô cũng không lo lắm điều thế được, chỉ có thể đem mặt chôn vào cánh tay, lại thấp giọng lặp đi lặp lại hai chữ mấy lần.

Khương Dịch thực sự không biết làm sao với cô nữa.

Hỏi không được lại đau lòng không dám bức cô nói.

Khương Dịch có chút bực bội kéo cà vạt, thở ra một hơi nóng rực, anh duỗi tay ôm lấy Trì Yên, mới đụng tới cánh tay trần của cô đã khiến cô theo bản năng rụt về.

Giống như là phản xạ có điều kiện vậy.

Trì Yên hơi nâng mặt lên, đáy mắt cô hiện lên ẩn ẩn một tầng nước, che dấu đi vài phần mê mang cùng hoảng sợ.

Cô cũng nhận ra được tâm trạng Khương Dịch đang không được tốt, cánh tay đặt trên thành ghế trượt xuống, xoay người muốn đi dọn dẹp chén đũa lại bị anh ôm ngang lên.

Trì Yên hoảng sợ, hai cánh tay theo bản năng nâng lên vòng lấy cổ anh, “Còn chưa dọn bàn a……”

“Không cần dọn.”

Giọng Khương Dịch có chút lạnh, Trì Yên rụt rụt cổ, không dám tiếp tục nói chuyện.

Vốn dĩ Trì Yên cho rằng đêm nay Khương Dịch muốn cầm thú một lần, kết quả người nọ vào phòng ngủ liền xử lý công việc, liếc cũng chả thèm liếc cô lấy một cái.

Trì Yên biết trong lòng anh đang tức giận, hẳn là giận cô không nói cho anh biết nguyên nhân có vết sẹo kia.

Cô thật sự không muốn nói.

Nguyên nhân có vết sẹo quả thật quá mơ hồ, Bạch Lộ không biết, cậu không biết, tất cả người nhà họ Trì đều không biết.

Trì Yên thậm chí hy vọng không có bất kì ai biết cả.

Chỉ là đáng tiếc, căn bản không có khả năng ấy.

Trì Yên ở trong phòng tắm cọ rửa nửa ngày, cuối cùng thật sự là không thể không đi ra ngoài, mới tùy tiện lấy khăn tắm vây quanh đi ra ngoài.

Khương Dịch không vui, cô cũng cảm thấy rầu rĩ trong lòng, bởi vì Khương Dịch, còn bởi vì một đoạn kí ức chôn sâu trong lòng vĩnh viễn không muốn nhớ tới.

Cô giơ tay phải sờ sờ lên hình xăm trên bụng mình, quả thật vết sẹo kia là do tàn thuốc gây ra, chẳng qua qua nhiều năm như vậy, dấu vết cơ hồ đều đã sờ không ra nữa rồi, nếu không phải Trì Yên có ký ức, thậm chí cô cũng không thể nghĩ lại có vết sẹo này.

Trì Yên lại lần nữa cảm thán sự cẩn thận của Khương Dịch

Mà ở bên kia giường, người đàn ông từ đầu đến cuối chẳng liếc cô lấy một cái, lực chú ý toàn bộ đặt lên chiếc laptop không dời nửa phân.

Ban đầu Trì Yên còn tưởng anh đang làm việc thật.

Mãi sau khi sấy tóc xong về giường, nhìn màn hình trống trơn của anh, hồ sơ mở ra, bên trên chỉ viết có mỗi cái tên bản báo cáo, còn lại chẳng có chữ nào nữa.

Trì Yên hướng anh bên kia cọ cọ, “Khương Dịch…… Anh tức giận sao a?”

Trì Yên hỏi xong liền hối hận.

Đây là chuyện rõ rành rành rồi còn gì.

Khương Dịch khép máy tính lại, anh vẫn như cũ không nhìn cô, tắt đèn ngủ đầu giường, "Ngủ."

"Anh thật sự muốn biết sao?"

Khương Dịch không để ý đến cô nữa.

Trì Yên cảm thấy bản thân buồn bực sắp chết rồi.

Bên người cô tựa như có một khối băng đang nằm, khí lạnh thổi vèo vèo bên này.

Trước nay Trì Yên chưa từng thấy Khương Dịch như vậy.

Cô biết Khương Dịch muốn biết.....

Nhưng vấn đề là, cô lại không muốn nói.

Hoặc là phải nói, cô cần thời gian để nói rõ chuyện này.

Chẳng qua thời gian dài ngắn lại không chịu sự khống chế của cô.

Trì Yên có chút buồn bực mà thwor hắt ra, sờ soạng kéo tay Khương Dịch.

Tay anh cầm vào thật thoải mái, tinh tế thon dài, ngón tay Trì Yên hơi hơi giữ chặt, giọng nói dịu dàng gọi anh: “Khương Dịch ca ca.”

Khương Dịch vốn đang muốn đẩy cô ra, kết quả vừa nghe thấy lời này lại không thể nào ra tay được, lại sửa lại vỗ vỗ lên lưng cô: "Ngủ đi."

“Không ngủ được.”

Trì Yên vừa nói xong, tay đã từ cổ áo ngủ của Khương Dịch đi vào.

Hiếm được khi cô chủ động như vậy, Khương Dịch cảm thấy mình sớm muộn gì cũng bị cô bức điên, yết hầu khẽ nuốt vài cái, sau đó duỗi tay tóm chặt tay cô, hô hấp hơi nặng, giọng cũng hơi khàn: "Em chắc chắn sao?"

Trì Yên có chút lúng túng, nhưng cũng chỉ một chút như vậy, sau đó liền kéo giọng "Ân" một tiếng.

Sự thật chứng minh, có những chuyện đến chết vẫn không làm được

Trì Yên hẳn là nên cực kì lúng túng.

Lần này cô chủ động như vậy, về sau lại không bao giờ dám chủ động nữa.

Rõ ràng Khương Dịch so với lần đầu tiên đã mạnh mẽ, dữ dội hơn nhiều, cũng không biết là do hôm nay tâm trạng không tốt hay là cảm thấy cô vẫn chịu được mà cứ lặp đi lặp lại một lần lại một lần. Mãi đến khi Trì Yên mệt đến không mở nổi mắt ra, chỉ có thể dựa vào lòng anh không nhúc nhích.

Ly nước đã đặt tới bên môi rồi, Trì Yên cũng chẳng buồn nhếch miệng lên một chút

“Uống nước.”

“Không muốn uống.”

“Mất nhiều nước như vậy, thật sự không muốn uống sao?”

Đầu ốc Trì Yên hiện tại xoay chuyển chậm hơn ngày thường, gần phút qua đi, cô mới hiểu được ý tứ những lời này.

Trên mặt cô ửng hồng, hừ nhẹ một tiếng: “Không biết xấu hổ.”

“Là do em chủ động.”

Trì Yên hơi giật mình một chút, quả thật có chút khát nước, liền thuận theo động tác của Khương Dịch, cái miệng nhỏ nâng lên uống từng ngụm nhỏ, lúc sau đã thấy đáy cốc, cô mở miệng hỏi: "Mấy giờ rồi?"

“Một giờ rồi.”

Trì Yên: “……”

Cô hữu khí vô lực, nhưng giọng lại có nghẹn ngào: “9 giờ em có lịch quay……”

“Ngủ đi, ngày mai anh gọi em.”

Trì Yên đáp ứng, thật sự là bị lăn lộn trong thời gian quá dài như thế vừa mỏi vừa mệt, vùi vào trong ngực Khương Dịch, mí mắt rất nặng, nhưng cô lại không ngủ được.

Không quá vài phút, Khương Dịch lại tắt đèn ngủ đi lần nữa.

Trong phòng lại lần nữa tối đen, Trì Yên hít một hơi, bởi vì đã kiệt sức nên giọng đặc biệt nhẹ.

Cô gọi anh một tiếng: “Khương Dịch.”

“Sao thế?”

Trì Yên mở hé mắt một ít, Khương Dịch chỉ cách cô hơn 10cm một chút, anh vừa hay cũng đang nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm, có tia sáng di chuyển.

“Anh vẫn tức giận sao?”

“Anh không tức giận.”

Phi.

Thật sự cho là cô không nhìn ra chắc.

Trì Yên nhẹ nhàng cười một tiếng, thanh âm không lớn, nhưng ở trong đêm khuya yên tĩnh lại cực kì rõ ràng.

Tay Khương Dịch dán lên bụng cô, lòng bàn tay dọc theo vết theo vết sẹo kia cọ nhẹ, Trì Yên cũng không trốn, giọng nói ra càng nhẹ: “Nếu……”

Cô dừng một chút, ước chừng hơn mười giây.

Khương Dịch cũng không thúc giục cô.

Hô hấp Trì Yên rất chậm, thậm chí chậm đến nói Khương Dịch cho rằng cô đã ngủ thiếp đi rồi, cô lại nói tiếp câu đang dở dang: "Nếu lúc em và anh, không phải lần đầu tiên thì sao?"

Cô nhớ rõ lúc học đại học, có cô bạn cùng phòng ra ngoài thuê phòng với bạn trai, loại chuyện này ở đại học là quá bình thường, Trì Yên cũng tôn trọng ý tưởng cùng quan niệm của mỗi người, chưa bao giờ cảm thấy có gì không ổn cả.

Chỉ là không quá mấy ngày, bạn nữ kia lại chia tay với bạn trai.

Lý do có chút buồn cười, bởi vì bạn nữ kia không phải là lần đầu tiên.

Ngày đó Trì Yên cùng Bạch Lộ cả ngày còn công khai lên án tên đàn ông xấu xa kia, mới có thể kéo bạn cùng phòng từ cửa sổ vào trong.

Ngón tay Trì Yên nhẹ nhàng siết chặt, móng tay đâm vào có chút đau, thấy Khương Dịch không đáp, cô lại hỏi một câu: “Có phải anh có thể vì thế mà sẽ không vui không?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT