Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 31

Lại xem tên mà Khương Dịch lưu cho người gửi tin kia.

Sở Sở.

Trì Yên thật đúng là muốn một ngày nào đó tóm được cơ hội, đem cái cô nhóc kia nhốt trong phòng tối cẩn thận giáo dục một phen.

Khương Du Sở còn chia sẻ một bài hát nữa chứ.

《 Ánh sáng màu xanh 》, Trì Yên trước kia đi KTV cũng từng hát qua.

“Nhìn anh.”

Hàng mi Trì Yên run rẩy một chút, không biết nên dùng biểu tình gì để nhìn anh, liền đơn giản giả bộ hông nghe thấy, vừa muốn cúi đầu xuống thấp hơn nữa, bàn tay đang giữ cằm cô đột nhiên dùng sức, "Em cảm thấy Sở Sở nói có đúng không?"

“Không đúng,” Trì Yên lập tức phủ nhận, “Đương nhiên là không đúng!”

Sợ Khương Dịch không tin, Trì Yên không ngừng cố gắng nói: “Nhìn mặt ngài xem, sắc mặt hồng nhuận…… Thật sự một chút cũng không xanh xao gì cả.”

Cô chỉ thiếu chút thật sự đi lấy gương qua cho Khương Dịch.

Khóe miệng Khương Dịch cong lên một chút, “Chắc là không phải ảnh bị chụp lúc đang đóng phim đâu nhỉ,” mày anh hơi nhíu, khóe mắt cũng nhẹ nhàng nâng lên, “Giải thích vài câu?”

Trì Yên cảm thấy đặc biệt phải giải thích cẩn thận, cũng không biết Khương Dịch có tin hay không tin nữa.

Cô kể lại đại khái mọi chuyện một lần, không tô sắc quá đẹp, đương nhiên càng không dám thêm mắn dặm muối, một năm một người giải thích rõ từ góc độ người nhìn.

Khương Dịch đã vắt tay qua đầu, khẽ tựa vào đầu giường, nghiêng đầu nghe cô nói, di động cầm ở trong tay, màn hình còn sáng lên, từng tin Khương Du Sở gửi qua, anh cũng chả rep cái nào cả.

Trì Yên nói nói mấy câu, cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, vừa hay thấy trên tủ đầu giường có một chén nước, cô cũng không lo lắng có phải Khương Dịch để đó không, với tay lấy rồi uống mấy ngụm.

Lần thứ hai cô nhắc lại: “Em với Lục Chi Nhiên thật sự không có quan hệ gì cả.”

Nếu nhất định phải nói, duy nhất liên hệ duy nhất có lẽ là bọn họ follow weibo của nhau thôi.

Nhưng mà Trì Yên với mấy ngưòi bạn khác phái follow nhau cũng không ít.

Lục Cận Thanh và cô cũng follow qua lại đấy thôi, có thấy Khương Dịch nói cái gì đâu.

Trì Yên nghĩ đến Weibo, đột nhiên nhớ ra cô không hề follow Khương Dịch.

Nhưng mà quả thật không thể táo bạo trắng trợn mà theo dõi được.

Lui một vạn bước nói…… dù cô có muốn follow cũng không biết weibo Khương Dịch là gì luôn.

Trì Yên cũng không phải không lên Weibo tìm qua hai chữ “Khương Dịch”, mỗi lần hiện ra tài khoản đều là của một đám người không liên quan gì cả.

Cô nhìn Khương Dịch, lại nhìn màn hình di động của anh, sau đó hỏi: “Khương Dịch, anh cũng có Weibo sao?”

“Có chuyện gì à?”

Khương Dịch vừa rồi tuy rằng để cô giải thích, nhưng hình như cũng không quá để Lục Chi Nhiên ở trong lòng, duỗi tay ôm Trì Yên vào trong lòng, giọng nói lại cực kì ôn nhu, "Em muốn follow anh sao?"

Không thể trắng trợn táo bạo theo dõi nhưng là hẳn là có thể “Lặng lẽ theo dõi” mà, Trì Yên nhớ rõ Weibo là có chức năng này mà.

Cô “Ân” một tiếng, khẽ ngẩng mặt nhìn anh, “Vậy rốt cuộc anh có hay không?”

Khương Dịch: “Không có.”

Trì Yên: “……”

Nói nhiều như vậy có cái rắm gì dùng để hả.

Trì Yên duỗi tay lấy di động của mình, tay căng hết cỡ mà mới sờ được đến cái vỏ, dứt khoát lấy chân kéo gần lại mấy cm, sau đó mới vươn tay ra lấy.

Cô nằm trong ngực Khương Dịch, click mở Weibo, sau đó rời khỏi acc chính, lúc muốn đăng nhập vào acc phụ, ngón tay đột nhiên dừng lại một chút, sửa lại, dời đến chọn “Đăng ký tài khoản mới”.

Số di động trong nước của Khương Dịch cũng không khác số cô là bao nhiêu, Trì Yên còn nhớ rõ, sau khi gõ 11 số vào, chỉ cách hơn 10s đã nghe thấy tiếng di động anh rung lên.

Trì Yên cũng không ngẩng đầu: “Mã xác nhận.”

Khương Dịch cũng không hỏi cô làm gì, rất nhanh nói mấy số.

Trì Yên liền mạch lưu loát đến mật khẩu cũng tự lưu

Tới lúc đặt tên, cô bắt đầu thấy khó khăn.

Hai chữ "Khương Dịch" đã sớm có ngưòi dùng rồi.

Trì Yên định nhắm mắt ấn bừa mấy cái trên bàn phím, sau khi ấn loạn rồi, lại cảm thấy đống mật mã kia không thể lưu Smart được, cô lại yên lặng xóa đống chữ ấy đi, sau đó lại thêm hai chữ phía say tên "Khương Dịch".

Sau đó xác nhận, thông qua.

Lại sau đó, sau khi Trì Yên kéo qua mấy cái chú ý cho người mới của Weibo, điều đầu tiên làm là follow chính mình

Vì thế mục theo dõi đã có 1 người.

Trì Yên cảm thấy bản thân có chút tự luyến, lại còn trẻ con nữa chứ.

Khóe môi cô nâng lên, sau khi thu lại mới ngẩng dâud nhìn Khương Dịch, Khương Dịch lại đang trả lời Khương Du Sở.

Anh cũng không kiêng dè Trì Yên, tư thế cầm di động nhìn đặc biệt không thẹn với lương tâm, Trì Yên liếc vài lần, lúc liếc qua lại thấy Khương Du Sở gửi thêm mấy câu ——

【 ảnh chụp là tòa soạn bọn em chụp, chủ yếu là muốn chụp Lục Chi Nhiên thôi, ngoài ý muốn mới chụp cả chị ta vào. 】

【 yên tâm đi anh, gửi cho anh xong là em xóa luôn rồi. 】

【 anh nhất định phải bảo chị ta cảm ơn em cẩn thận đấy. 】

Trì Yên: “……”

Cô hẳn là phải đem Khương Du Sở mời vào phòng tối, cẩn thận cảm ơn một phen.

Khương Dịch rõ ràng là đợi Khương Du Sở nói hết một lượt, xác định cô nàng không nói nữa mới rep lại.

Anh đánh chữ rất nhanh, dưới đầu ngón tay, một đống chữ từ từ chạy ra: 【 về sau cách Thẩm Ninh xa một chút. 】

Trì Yên sửng sốt, “Con bé cũng quen Thẩm Ninh?”

Lời nói vừa ra khỏi miệng, Trì Yên mới cảm thấy vừa rồi đầu óc mình đúng là bị chập mạch.

Cô nhớ rõ Khương Dịch đã từng nói qua đã quen Thẩm Ninh rất nhiều năm rồi, Khương Du Sở quen cô ấy cũng là hết sức bình thường.

“Sở Sở quen cô ấy cũng mười mấy năm rồi, cùng nhau lớn lên.”

Vậy khó trách lại không nhìn cô thuận mắt rồi.

Đoán chừng từ lúc bắt đầu, Khương Du Sở đã coi Thẩm Ninh là chị dâu tương lai rồi, đột nhiên lại nhảy cô chạy đến chiếm chỗ của Thẩm Ninh, Trì Yên cũng có thể hiểu cảm giác của Khương Du Sở.

Lại nhìn màn hình di động của Khương Dịch, giao diện chat biến đổi, có người gọi điện thoại đến.

Là Khương Du Sở.

Xem ra cô nàng là cảm thấy dùng chữ viết thì không thể biểu đạt được cảm xúc của mình nữa rồi.

Trì Yên ở rất gần Khương Dịch, đến tiếng hít thở của anh cũng nghe rõ, chứ đừng nói đến là tiếng của Khương Du Sở.

Giọng điệu Khương Du Sở giống như nghi ngờ, nhưng càng hơn là thăm dò: “Anh, anh với chị Thẩm Ninh sao lại thành thế này a?”

“Cái gì sao lại thành thế này?”

“Chị ấy nói chị ấy gọi điện thoại anh, anh lại không nhận.”

“Anh tại sao phải nhận chứ, còn có,” giọng Khương Dịch trầm xuống một ít, “Khương Du Sở, ai bảo em nói số của anh cho cô ấy hả?”

Khương Du Sở bị Khương Dịch gọi cả tên lẫn họ, khí thế tức khắc xẹp xuống, ấp úng nói: “Em cho rằng anh cũng không sao……”

Dù sao Khương Dịch và Thẩm Ninh cũng quen nhau nhiều năm như vậy.

Từ khi Khương Du Sở bắt đầu có ký ức đã thấy Thẩm Ninh mỗi ngày đều đi theo sau anh rồi.

Nói như thế nào cũng nên coi như là thanh mai trúc mã.

Khương Du Sở càng nghĩ càng cảm thấy cái này từ ngữ thích hợp, giọng lập tức đều tăng cao chút, “Anh, không phải anh thích chị Thẩm Ninh sao, cho số điện thoại thì đã làm sao chứ?”

Cái đầu đang dựa vào ngực giật giật, Khương Dịch cúi đầu nhìn thấy đôi mắt lóng lánh của Trì Yên đang mở to nhìn anh.

Khương Dịch cảm thấy Khương Du Sở có thể là đứa ngốc.

“Anh nói thích cô ấy khi nào thế?”

“Anh đương nhiên không có khả năng tự nói, là em tự nhìn ra.”

Ý giống hệt Trì Yên từng một pần hỏi anh

Sau đó cô đã bị Khương Dịch "đè" một lần, đến Khương Du Sở…… Trì Yên duỗi tay sờ sờ lỗ tai, sau đó nghe thấy Khương Dịch nói một câu: “Vậy thì em nên đến bệnh viện khám mắt đi.”

Khương Du Sở: “…… Anh!”

“Chị dâu em là Trì Yên, không phải Thẩm Ninh, sau nay thành thật một chút, đừng nghĩ giúp đỡ người ngoài nữa.”

Giọng điệu Khương Dịch có chút nặng nề.

Đến Trì Yên nghe được trong lõng cũng có chút run sợ, cô còn khá tò mò Khương Du Sở sẽ có phản ứng gì.

Cô nhóc kia được nuông chiều, sợ là lớn như vậy cũng chưa từng bị Khương Dịch nói thế......

Quả nhiên, Trì Yên nghe thấy được tiếng hít mũi của Khương Du Sở

Giọng cô bé nghe ủy khuất cực kỳ, “Anh, anh cư nhiên dọa nạt em…… Em là em gái anh cơ mà……”

Anh dừng vài giây, lúc đáp lại, giọng cũng không tự chủ được mềm xuống: “Sở Sở ——”

Quả nhiên mặc kệ là khi nào, chiêu làm ủy khuất làm nũng này đều dùng tốt trên ngưòi đàn ông được.

Trì Yên trong lòng thở dài, ngay sau đó lại nghe được Khương Dịch trầm giọng nói: “ Trì Yên cũng là bà xã của anh. ”

“Bên kia ba đã làm khó anh rồi, em đừng đối nghịch với anh được không.”

Ngón tay Trì Yên khẩn trương nắm chặt ga trải giường, trái tim nặng nề mà rơi xuống.

Đầu dậy bên kia Khương Du Sở cũng trầm mặc, qua vài phút, cô nàng mới rầu rĩ nói: “Em biết rồi……”

“Về sau Thẩm Ninh hỏi em về anh, em sẽ nói thẳng là không biết.”

Khương Du Sở là thật sự cho rằng Khương Dịch có ý với Thẩm Ninh.

Cái kiểu tính tình của Khương Dịch, từ trước đến nay cô nàng vẫn luôn nhìn không thấu, chỉ có thể nhìn vẻ bề ngoài mà đoán thôi.

Huống chi mỗi lần Thẩm Ninh nói với cô về Khương Dịch đều luôn là một bộ dạng lời thề sắt son..... Khương Du Sở quen cô ấy nhiều năm, tin tưởng là chuyện đương nhiên.

Nếu không phải hôm nay đem chuyện này làm rõ, sợ rằng cô nàng vẫn cho rằng hai người mới là lưỡng tình tương duyệt, Trì Yên chỉ là một kẻ ngáng chân mà thôi.

Nghe thấy Khương Du Sở đầu bên kia rốt cuộc cũng đáp ứng, Khương Dịch nhíu chặt mày mới có thêt thả lỏng ra vài phần.

Một bên là em gái, một bên là bà xã

Khương Dịch đều không muốn giữa hai người có bất cứ chuyện không vui nào.

“Vậy anh thích Trì Yên à?”

Khương Du Sở nói hơi nhanh “Thế sao hai người còn phân giường ngủ?”

Khương Dịch: “Ai nói bọn anh phân giường……”

Khương Dịch nói còn chưa xong, Trì Yên vẫn luôn an an tĩnh tĩnh dựa vào lòng anh đột nhiên lên tiếng.

Cực kì đơn giản “A” lên một tiếng.

Mềm nhẹ kéo dài, lại mang theo nửa phần dồn dập cùng hít thở không thông.

So với mấy diễn viên trong phim A còn muốn ái muội dụ người hơn nhiều.

Trì Yên đã dùng phương thức đơn giản nhất để phủ định vấn đề của Khương Du Sở.

Ánh mắt Khương Dịch trầm xuống, yết hầu lên xuống rất nhanh.

Trước kia anh cũng chưa từng phát hiện, hóa ra Trì Yên lại có thiên phú đặc biệt trên loại phương diện này.

Đầu dây bên kia Khương Du Sở sau một lúc ngơ ra mới kịp phản ứng lại, giọng điệu biến đổi, như là đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc: “Anh anh anh…… Hai người hai người!”

“Em muốn đi nói cho mẹ, hai người cố ý dạy hư em!”

Đầu bên kia, Khương Du Sở phẫn nộ cắt điện thoại.

Đầu bên này, bên tai Trì Yên vẫn văng vẳng giọng nói thuần khiết của Khương Du Sở.

Cô nghịch nghịch ngón tay, cảm thấy tiếng kêu lúc nãy của mình, có thể là có điểm qua rồi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT