Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 36

Khương Vận thiếu chút nữa cho rằng bản thân nghe lầm rồi.

Từ trước đên này, sinh hoạt cá nhân của Khương Dịch đơn giản sạch sẽ, loại chuyện bao dưỡng nữ minh tinh này cũng chưa từng xuất hiện trên người anh. Khương Vận đánh giá anh vài lần, ý muốn từ trên mặt anh tìm ra dấu hiệu đùa giỡn.

“Chị, em nghiêm túc đấy!”

“Lăn đi!” Khương Vận hận không thể cách cái bàn cho anh một quyền, “Bảo Lục Cận Thanh bồi em đi, Tiểu Trì thì không có cửa đâu.”

“Tiểu Trì mới đi vào quỹ đạo, em đừng nghĩ vẽ thêm mấy nét đen ngòm vào cô ấy.”

Khương Vận lật lật cuốn sổ chị tiện tay dùng để ghi lịch trình, thấy Khương Dịch không nói nữa, cho rằng lần này anh đã chết tâm rồi, lại quay lại đề tài ban nãy: "Mau tìm chứng cứ Đỗ Vũ Nhu được bao dưỡng cho chị, chị cảm thấy cô ta còn có điều mờ ám nữa."

Nếu là người bình thường còn tốt, ít nhất còn có thể nói đạo lý.

Mấu chốt lại ở chỗ người này không bình thường.

Khương Vận khép cuốn sổ lại, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Khương Dịch.

Chị quá hiểu thằng em này, mười phút trước chị còn cảm thấy Khương Dịch là nhất thời hứng chí thôi, nhưng tới lúc này, chị không thể không cường điệu lần nữa: “Em với Tiểu Trì là nghiêm túc thật à?”

Khương Dịch nhíu đuôi mắt nhìn chị khẽ câu môi: “Nghiêm túc.”

“Vậy từ từ đã.”

Khương Vận dừng một chút, “Theo đuổi thì có thể, dùng quy tắc ngầm thì không được.”

“Hơn nữa tốt nhất đừng theo đuổi thời gian này, độ nổi tiếng của Tiểu Trì vẫn chưa chưa đủ lớn, chỉ cần có nơi nào xử lý không tốt sẽ dễ dàng bị người ta hiểu lầm là dựa vào kim chủ để tiến thân.”

Phía đối diện trầm mặc một lát, mãi đến khi Khương Vận nhịn không được muốn nói thêm vài câu nữa, anh mới “Ân” một tiếng.

Khương Vận nhướng mày nhìn anh, bỗng thấy vui mừng: “Em hiểu đạo lý này là được rồi.”

“Tiểu Dịch, em thử nghĩ kĩ mà xem, Tiểu Trì giống như chú thỏ trắng nhỏ vậy, nhìn là biết rất dễ dỗ rồi.”

Khương Dịch nhẹ cười.

Còn thỏ trắng nhỏ —— a, còn không kém hồ ly nhỏ là bao đâu

·

Mấy ngày nay Trì Yên trở nên đặc biệt cẩn thận.

Có số điện thoại lạ gọi đến, chuông còn chưa vang cho hết đã bị chết non rồi.

Trước kia lúc cô ngẫu nhiên không muốn làm cơm sẽ gọi cơm hộp, mấy ngày nay lại không giống trước nữa.

Bao gồm cả việc đi siêu thị mua đồ ăn, cô đều phải chờ Khương Dịch về cùng đi.

Cái dì ở sêu thị ấn tượng sâu sắc với cô, mỗi lần nhìn thấy cô đều phải liếc nhìn đầy thâm ý.

Hôm thứ Bảy, toàn bộ đoàn phim kết thúc công việc sớm hơn một ngày so với dự kiến.

Tháng sáu chạng vạng, hơn 5 giờ chiều, ánh mặt trời vẫn rất tươi đẹp.

Đã nhiều ngày nhiệt độ cứ khoing ngừng tăng lên, lúc quay phim lại là cảnh mùa xuân, mặt trời chói chang nhô lên cao, diễn viên đoàn phim còn phải mặc thêm một lớp áo khoác cùng quần dài.

Lúc kết thúc công việc, trên người Trì Yên đều ra không ít mồ hôi.

Tống Vũ mua cho một cái quạt nhỏ, cô ngồi trong phòng trang điểm, vừa chờ thợ trang điểm tháo trang sức cho, vừa cầm quạt để gần cổ.

Tống Vũ bên cạnh cô thở ngắn than dài: “Yên Yên, chị có nóng không a?”

Cô nàng đã cầm một cái túi chườm nước đá ôm ở trong ngực.

Cũng không được, vẫn có khí nóng cuồn cuộn bốc lên từ dưới bàn chân, sau đó tràn lên khắp người

Trì Yên gật gật đầu: “Nóng.”

“Đạo diễn nói đêm nay mời mọi người đi ăn, Yên Yên chị có muốn đi không a?”

Trì Yên có nghe nói qua việc này.

Cả đoàn phim vội vã trong một thời gian khá dài, vất vả lắm mới được một cơ hội cho cả tập thể được kết thúc công việc sớm, đi ra ngoài chúc mừng một chút cũng dễ hiểu.

Đặc biệt trong khoảng thời gian này, mỗi người trong đoàn làm phim đều ở chung với nhau đặc biệt hài hòa.

Là thật sự hài hòa, ít nhất Trì Yên có thể gọi được tất cả tên các nam diễn viên rồi.

Trì Yên tắt quạt, “Chị không đi đâu……”

Mấy ngày nay là thời kì cực kì không thích hơph tham gia mấy hoạt động kiểu này.

“Yên Yên hôm nay chị có hẹn với ai à?”

“Không có.” Trì Yên lắc đầu.

Hôm nay là không có hẹn.

Mà mà ngày mai có —— cô phải đi quay phim tuyên truyền cho Ái Luyến Châu Báu.

“Vậy đi thôi Yên Yên……” Toàn bộ trong phòng, có thể nói chuyện với Tống Vũ chỉ có Trì Yên, cô nàng kéo ghế dịch sang bên này, tránh hai trợ lí kia, ghé sát vào tai Trì Yên nói nhỏ: "Trước đó đạo diễn có hỏi qua rồi, đặt phòng ở ngay bên cạnh phòng Lục tổng luôn."

Đạo diễn đề cử diễn viên với nhà đầu tư cũng là chuyện rất thường thấy thôi.

“Chắc là ông ấy cố ý đề cử người cho Lục tổng, em thấy đạo diễn rất vừa lòng với chị, không đi ông ấy không thể đề cử đúng không, Yên Yên, chị nghĩ mà xem, có phải cảm thấy rất thiệt không?”

Trì Yên vẫn lắc đầu, hơn nữa không hiểu: “Em đi là vì muốn được đề cử?”

“Em là cái loại người nông cạn thế à?”

Tống Vũ vươn ngón trỏ lắc lắc, híp mắt cười cười, bên tai một mảnh nhỏ ửng đỏ, ghé vào đầu vai Trì Yên đầu giọng nói một cái tên.

Là tên nam số 2 cùng đoàn phim.

Bởi vì Trì Yên vẫn luôn đối diễn với anh ta, cho nên có ấn tượng đặc biệt sâu sắc.

Phản ứng của cô lại trì độn, cũng không phải không nhìn ra, Tống Vũ đây là xuân tâm nhộn nhạo rồi.

Tống Vũ lôi kéo cánh tay cô quơ quơ, “Yên Yên chị đi với em một lần, về sau chị có bảo em làm trâu làm ngựa em cũng đồng ý.”

Trì Yên: “Vậy trước em học một tiếng trâu kêu đi.”

Tống Vũ: “…… Mu?”

Trì Yên quay đầu qua, “Phốc” một tiếng, làm cho Tống Vũ chả còn chút mặt mũi nào.

Tống Vũ nói đến nông nỗi kia rồi, Trì Yên cũng không có biện pháp từ chối.

Trước khi đi cùng cô nàng, Trì Yên lại nhắn tin thông báo tình huống cho Khương Vận.

Khương Vận cũng không có ý kiến gì, sau khi bảo Trì Yên gửi cách liên hệ với Khương Vũ cho, dặn dò cô tự chăm sóc mình cho tốt, có vấn đề linh tinh gì thì gọi cho chị xong, hai người mới cúp điện thoại.

Lần này đạo diễn đặt chỗ chính là ở hội quán của Lục Cận Thanh

Hội quán tráng lệ, sàn nhà lau sạch đến mức có thể soi bóng người luôn rồi.

Trì Yên bị Tống Vũ lôi kéo đi vào bên trong, lần này cô không uống rượu, trạng thái cực kì thanh tỉnh mà nhìn, lại càng cảm thấy bản thân như đang đi trong gương, hơi cúi đầu một chút, thậm chí có thể miễn cưỡng đếm được thân hình mấy người.

Mắt Tống Vũ vẫn luôn dán vào người nam số 2, đặc biệt là sau khi vào phòng, nam số 2 ngồi cạnh Trì Yên, Tống Vũ hận không thể móc hai mắt ra dính lên người anh ta luôn.

Trì Yên ngồi bên cạnh cô nàng càng thấy giống một cái bóng đèn cực sáng.

Bởi vì đều là quen biết, trên bàn cơm rất nhanh đã náo nhiệt lên.

Rượu quá ba tuần, Trì Yên cực kì có nhãn lực mà đề nghị đổi chỗ với Tống Vũ đã hơi có men say.

Trì Yên cũng uống rượu, nhiều hơn hai ly một chút, có thể ở trong phạm vi chịu đựng của cô được.

Ý thức của cô vẫn còn thanh tỉnh, nhưng trên mặt lại hơi nóng.

Phòng vẫn náo nhiệt như cũ, Trì Yên nói với Tống Vũ mấy câu, rồi đứng dậy đi ra ngoài cho thoáng khí.

Cô nhóc kia là điển hình thấy sắc quên bạn, cười tủm tỉm gật đầu với cô, còn không bằng nam số 2 quan tâm cô: “Chú ý an toàn.”

Trì Yên mím môi, cầm di động đi ra ngoài.

Cô đã tới hội sở này hai lần rồi cho nên biết mỗi tầng trệt đều có một ban công lộ thiên.

Nhưng vị trí cụ thể thì cô lại nhớ không rõ.

Không phải phía đông, thì là phía tây thôi.

Trì Yên trước dọc theo hành lang đi về phía đông, phía đông lại bị chặn lại. Cô chỉ có thể xoay hướng khác, qua mấy chục mét, cô quay lại một góc, tầm nhìn quả thật bắt đầu có chút sáng lên.

Cô đẩy cửa hơi hé ra ra, sau đó đi ra ngoài.

Gió trong đêm hè oi bức khẽ xao động, quét qua mỗi một tấc da tấc thịt trên người, giống như suối phun nước dưới nhà đều bắn hết lên đây.

Trì Yên dựa vào lan can nhìn phía nơi xa.

Bởi vì đứng ở chỗ cao, toàn bộ thành thị dường như đều có thể thu vào trong đáy mắt, dưới lớp phồn hoa, hình như lại có chút quạnh quẽ.

Trì Yên ngắm hơn mười phút, cảm giác say hoàn toàn biến mất, lúc đang muốn trở về lại nghe thấy có tiếng nói từ xa truyền đến.

Lúc cô ra ban công không khép cửa lại, cho nên bây giờ có thể nghe thấy được tiếng nói chuyện.

Là hai người đàn ông.

Hơn nữa hai người này cô còn đều tính là quen thuộc.

Trì Yên cảm thấy chắc mình nên đi qua chào hỏi một câu.

Dù sao bên trong cũng có một người là chồng của cô mà.

Vị trí Trì Yên đang đứng khá khó thấy được, ánh sáng có thể nói là hơi ảm đạm, nếu không phải cố ý đi về phia này, căn bản sẽ chẳng ai chú ý tới.

Hai người kia hiển nhiên cũng không chú ý thấy cô.

Độ công nhận của Trì Yên đối với giọng nói cao hơn nhiều, dù sao cô cũng không dễ nhớ mặt người khác phái, vì đã đắc tội không ít người, nhiều lúc cô đều phải dựa vào giọng nói mà phân biệt.

Chẳng khác bao nhiêu so với cảm giác giọng nói của người mù cả.

Rất nhanh cô đã biết một người khác kia là Lục Cận Thanh.

Tốc độ nói của Lục Cận Thanh không quá nhanh, cũng không nghe ra cảm xúc gì “Tối qua Vương tổng tối chụp ảnh gửi đến, anh nhìn xem có phải cô ta không?”

Người đàn ông kia không đáp, không chút để ý hỏi lại: “Người công ty cậu, cậu không quen à?”

Lục Cận Thanh liếc mắt nhìn anh, “Là cô ta không sai.”

Cậu ta lại hỏi: “Anh không xem thử sao?”

“Không có hứng thú, cậu trực tiếp gửi cho chị tôi đi.”

“Dáng người cũng không tệ lắm, anh Tư, anh thật sự không xem một cái à?”

Lục Cận Thanh đã đem ảnh chụp đưa qua, “Dù sao chị dâu em cũng không ở đây, anh xem một cái chị ấy cũng không biết đâu.”

Trì Yên: “……”

Cô hơi dịch sang chỗ bên cạnh, sau đó chỉ ló đầu ra tầm mấy centimet để xem xét thôi.

Khương Dịch đưa lưng về phía cô đứng, cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, cũng không thấy anh có bất cứ động tác nào.

Lục Cận Thanh câu có câu không đặt câu hỏi: “Cô ta đắc tội gì với anh thế?”

Đầu tiên là bảo cậu ta đừng kí với Đỗ Vũ Nhu, sau đó lại không thể hiểu được sửa lại chủ ý, đảo mắt một cái lại thành như này luôn.

Lục Cận Thanh: “Trước kia anh muốn chơi quy tắc ngầm mà bị cô ta từ chối à? ”

Cho nên vì yêu sinh hận?

Trì Yên nghe mà có chút buồn cười.

Ngay sau đó cô nghe thấy anh thấp giọng cười một tiếng: “Tôi không quen cô ta”

Lục Cận Thanh bừng tỉnh đại ngộ.

“Đắc tội chị dâu em à?”

“Ân.”

“rốt cuộc cô ta làm gì chị dâu em mà đến nỗi bị anh đuổi cùng giết tận thế này hả?”

Trì Yên nấp trong góc, xung quanh cực kì thanh tịnh, giống như đem cuộc đối thoại của hai người kia càng phóng to lên một chút.

Thậm chí cô còn có thể nghe được tiếng bật lửa vang lên, hẳn là Khương Dịch châm điếu thuốc, “Trì Yên bị cô ta gửi ảnh đến dọa.”

“Cô ấy nhát gan, tôi cũng chưa dám dọa cô ấy đấy.”

Lục Cận Thanh “Sách” một tiếng.

Bên này Trì Yên đã có thể mơ hồ ngửi thấy mùi thuốc lá, nhàn nhạt, lại nhanh chóng bị gió thổi tan.

Giọng anh lại lần nữa gợn lên: "Cô ấy tốt như vậy, không ai được bắt nạt cô ấy hết."

Trì Yên là một người cảm tính, lúc bị cảm động đến rơi cả ra hai giọt nước mắt lại nghe tiếng cười trầm thấp nhạt nhẽo của Khương Dịch vang lên: "Chỉ có tôi mới được bắt nạt cô ấy thôi."

“……”

Đậu má, quả nhiên cảm động không quá ba giây mà.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT