Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 4

Hai mí mắt Trì Yên đã bắt đầu đánh nhau, bụng nhỏ lại không ngừng truyền đến từng cơn đau quặn, cô vừa nhắm mắt lại, đầu hơi nặng muốn dựa ra sau một chút, eo đã bị người phía trước ôm lấy.

Cách một lớp quần áo mỏng, lòng bàn tay anh phủ lên eo cô, nóng rực.

Trì Yên khẽ giữ lấy cánh tay anh, vừa mở mắt đã thấy đáy mắt đen trầm của anh, tựa như có mấy vòng lốc xoáy đang tụ lại nơi ấy, cô nghiêng nghiêng đầu: "Em đang bị cảm..."

Ý của Trì Yên rất rõ ràng.

Ý của Khương Dịch lại càng rõ hơn cô, sau khi xoay mặt cô lại, liền hạ xuống nụ hôn miên man, anh khẽ cắn lên môi cô, từng chút, từng chút, tinh tế phác họa đôi môi ấy, sau đó công thành chiếm đất* mà hôn sâu xuống.

(*cái này là tui chế vào, của tác giả đại ý nói là cạy hàm răng đó)

Đầu óc Trì Yên ngày càng nóng lên, ý loạn tình mê, cô bị Khương Dịch đẩy ngã trên giường, đôi mắt mở to nhìn anh, nơi đáy mắt phảng phất một tầng sương mù mênh mang.

So với cô, anh rõ ràng chuyên tâm hơn rất nhiều, đôi mắt khẽ khép, híp lại thành một đường cong mĩ lệ, long mi đen dài, giống hệt tác phẩm được một nhà nghệ thuật gia nào đó tỉ mỉ khắc tạc.

Đột nhiên, Trì Yên nhớ lại bộ dạng lần đầu tiên Khương Dịch hôn cô 8 năm trước.

So với hiện tại, dường như cũng chẳng có khác biệt gì.

Khương Dịch từ trước đến nay không hề nhiều lời, trong thời gian Trì Yên sống ở Khương gia, vừa lúc cha mẹ Khương phải đi công tác mấy ngày, vì sợ Trì Yên một mình buồn chán, nên đã bảo cô tới phòng thí nghiệm của Khương Dịch chơi.

Nói là đến chơi, thật ra đều là Khương Dịch bận rộn công việc của mình, cô ở bên cạnh làm bài tập mà thôi.

Khương Dịch không giống với các bạn học khác, anh có một phòng thí nghiệm riêng, bởi vì ngày thường chỉ có một mình anh ở đây, nên dù xung quanh chỉ toàn mùi thuốc men, khử trùng thì cửa phòng vẫn bị một đám nữ sinh vây quanh, có thể xếp đầy cả một cái hành lang dài.

Trì Yên chỉ cúi đầu làm bài tập bên cạnh Khương Dịch, ôn nhu ngoan ngoãn, vì giống em gái anh nên còn nhận được không ít "lễ vật" của các học tỉ nhờ chuyển hộ.

Liên tục mấy ngày đem quà cho anh, đến ngày thứ 5, cũng chính là một ngày trước khi Trì Yên phải về nhà họ Trì ở thành phố Lâm, cô vẫn như cũ yên lặng giải đề vật lý.

Lúc ấy cô sắp thi đại học, việc học không thể qua loa.

Hôm đó, Khương Dịch phá lệ không làm thí nghiệm với chuột bạch nữa, anh nhìn đống tiêu bản rồi lại cúi đầu viết viết vẽ vẽ.

Trì Yên vừa nâng mắt, là có thể nhìn đến dáng vẻ của anh, cô lắc đầu, bất giác lại ném đề vật lý buốn tẻ ra sau đầu, bắt đầu cùng anh vẽ tiêu bản.

Cô đã học vẽ khá lâu, tỉ lệ thích hợp, đường cong mượt mà, dễ dàng vẽ đến mê mẩn, đến mức Khương Dịch đến trước mặt lúc nào cô cũng không biết.

Mãi đến khi cả tờ giấy trắng đều bị một bóng đen che phủ, cô mới nâng mắt nhìn, Khương Dịch còn chưa tháo khẩu trang xuống, lần đầu tiên, giọng nói của anh không còn trong trẻo như mọi khi: “Đi ăn cơm thôi.”

Trì Yên không vội đứng dậy.

Thấy Khương Dịch chẳng có chút hứng thú nào với đống quà kia, cô rất tốt bụng nhắc nhở: “Khương Dịch ca ca, một chị gái ở khoa thông tin* tặng quà cho anh này.”

(*không chắc có chính xác không nữaT_T)

Trì Yên cảm thấy trí nhớ của mình thực tốt, mới gặp qua một lần mà vẫn nhớ rõ chị gái khoa thông tin đó.

Khương Dịch quay đầu nhìn cô. Là nhìn cô, từ đầu đến cuối hoàn toàn không thèm liếc mắt ngó tới hộp quà tinh xảo kia.

"Trì Yên, em lại đây."

Cha mẹ Khương đều có thói quen gọi cô là "Tiểu Yên", nhưng Khương Dịch lại không như vậy, anh vẫn luôn gọi cả họ lẫn tên cô như vậy.

Trì Yên có chút sợ anh, bút cầm trong tay còn chưa bỏ xuống, siết chặt cán bút mà tiến lên, sau đó lặng yên đứng cách anh đúng ba bước.

"Lại đây thêm chút nữa"

Trì Yên lại dịch một bước, nghĩ thầm Khương Dịch chắc sẽ không phải bạo lực thế chứ, bởi cô tự ý nhận quà mà xuống tay.

Hơn nữa, cái đống quà đấy đều là do các vị học tỷ cưỡng ép nhét vào tay cô mà.

Trì Yên ngẩn ra vài giây, mãi đến khi cánh tay bị anh nắm chặt mới hồi phục ý thức, Trì Yên vừa chớp chớp mắt một chút, người đã bị anh áp ở trên tường, Khương Dịch kéo khẩu trang xuống, cúi đầu hôn lên môi cô.

Khi đó, anh không hút thuốc, cũng chẳng uống rượu, trên người chỉ tản ra hương vị mát lạnh sạch sẽ thuộc về thiếu niên, cả người chỉ có vẻ đường hoàng cùng thanh lãnh*, ở trong phòng thí nghiệm hơn phân nửa là tiêu bản xương người mà hôn, vừa ngây ngô, lại vừa ngây thơ.

Đại não Trì Yên hoàn toàn chết máy, tay hơi dùng chút lực, ngòi bút liền ở trên bộ đồ thực nghiệm trắng phau của Khương Dịch kéo ra một đường dài.

Lúc ấy cũng chẳng có cảm giác gì.

Bây giờ nghĩ lại, Trì Yên cảm thấy Khương Dịch quả cầm thú. Đối với một đứa trẻ vị thành niên mà cũng xuống tay được.

Hiện tại cô đã thành niên, nhưng vẫn cảm thấy Khương Dịch cầm thú như xưa.

Đối với bệnh nhân lại còn là bệnh nhân đang lúc bị dì cả tới hỏi thăm mà cũng xuống tay được.

Trì Yên bị hôn đến đầu óc phát trướng, ngón tay người đàn ông nào đó từ khe hở áo ngủ lần vào, dừng lại chưa đến 3s đồng hồ rồi lại rút tay ra, Khương Dịch đứng dậy phủ cái chăn ở lên trên người cô: “Ngủ.”

Nói xong chẳng thèm liếc cô một cái liền nhấc chân đi vào toilet.

Trì Yên nằm yên một lát, mí mắt đã nặng đến mức chẳng mở ra được nữa, cô ôm chăn trở mình, cũng không biết qua bao lâu đã ngủ say.

Lúc Khương Dịch tắm xong đi ra, Trì Yên còn đang nằm vắt chéo người trên giường, chiếm gần hết chỗ ngủ rồi.

Anh ôm cô nằm sang một bên, cẩn thận đắp lại cái chăn rồi mới mở notebook ra.

Tin nhắn từ Khương Du Sở nhiều đến mức xem không xuể, anh cũng chẳng đọc kĩ, tùy tiện gõ lại hai chữ.

【 chờ đã. 】

Sau khi gửi đi, anh gập máy tính lại, tắt đèn, ôm Trì Yên vào ngực, giơ tay đặt nhẹ lên trán cô, xác nhận cô không phát sốt mới hạ tay xuống, nhẹ nhàng từng chút từng chút xoa lên bụng nhỏ của cô.

·

Hiếm khi Trì Yên ngủ ngon như vậy, mãi đến khi mặt trời lên cao mới từ từ tỉnh lại.

Bên giường sớm đã lạnh ngắt, Khương Dịch rõ ràng đã dậy từ lâu.

Đột nhiên, Trì Yên nhớ lại ngày bọn họ nhận giấy chứng hôn, Khương Dịch cũng ôm cô ngủ cả buổi tối.

Thời gian cô cùng Khương Dịch ở chung cũng không lâu lắm, nhưng lại vô tình nhớ rõ mọi chi tiết.

Từng chi tiết đều nhớ rõ vậy mà lại không nhớ rõ được gương mặt hấp dẫn vô số phụ nữ kia.

Trì Yên che mắt lại, lần này phải đem gương mặt của anh nhớ rõ, từ đôi mắt đến cái mũi lại đến bờ môi, chẳng sai lệch chút nào.

Đã 7 giờ rưỡi sáng, bởi vì lịch diễn đều là sau buổi trưa nên Trì Yên cũng chẳng vội vã thức dậy, ở trên giường lăn vàu vòng mới chậm rì rì bò lên.

Sau khi rửa mặt xong xuống lầu đã hơn 8 giờ rồi, trên người Trì Yên mặc bộ quần áo ở nhà đơn giản, xuống tới nửa cầu thang chợt thấy có gì đó không đúng.

Cô giúp việc vừa nhìn thấy cô liền nháy mắt ra hiệu, đáng tiếc Trì Yên không hiểu được ý tứ trong đó, vẫn là người ở trong bếp đi ra trước, thấy cô ôn hòa hỏi: "Tiểu Yên dậy rồi sao?"

Trì Yên không để ý suýt chút nữa là từ trên bậc thang lăn xuống, ".......Mẹ?"

Thẩm Văn Hinh cười tủm tỉm gật gật đầu: " Mau xuống ăn cơm nào."

Từ trước đến nay bà đối với cô con dâu này rất hài lòng, người đâu lớn lên xinh đẹp như vậy, tính cách cũng tốt, khiến cho người ta vừa nhìn đã thích rồi.

Trì Yên bị bà nhìn đến mức mất tự nhiên, đi qua kéo ghế bên cạnh Khương Dịch ngồi xuống, yên lặng ăn cơm sáng.

Cuối cùng Trì Yên cũng ăn xong bữa cơm này.

Cô giúp việc mau chóng dọn dẹp bát đũa xuống.

Thẩm Văn Hinh vẫn như cũ cười tủm tỉm nhìn cô một cái, nhưng rồi lại rất nhanh chóng thay đổi sắc mặt, lúc nhìn sang Khương Dịch, khóe miệng đều đã trầm xuống rồi.

Bà lấy quyển tạp chí trên kệ sách ra, bên trong còn có một trang được đánh dấu, Thẩm Văn Hinh giở đến trang kia, ném lên bàn ngay trước mặt Khương Dịch.

“Giải thích! giải thích đi!”

Bà vốn chẳng quan tâm đến mấy tin tức giải trí bát quái này, nếu hôm nay không phảu chờ hai đứa nhỏ xuônhs lầu quá nhàm chán, tùy tiện giở ra vài cái thì đến giờ cũng không biết được thằng con trời đánh ở bên nước ngoài làm ra trì hay gì.

“Giải thích cái gì?” Khương Dịch đẩy quyển tạp chí lại trước mặt Thẩm Văn Hinh, khóe môi nhẹ cong “Mẹ, còn không bằng mẹ bảo con gái bải bối của mẹ giải thích đi.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT