Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 52

Không tức giận mới lạ đó.

Trì Yên căn bản không khống chế được bản thân nữa, nước mắt rơi càng nhiều, giống như không thể giữ lại được.

Trong khoảng thời gian ngắn căn bản không có cách nào bình tĩnh lại, cô vừa tránh người vừa lạnh giọng: "buông em ra."

Vì thế Khương Dịch thật sự thả tay ra.

Trì Yên thu lại bước chân, lảo đảo ngã về phía trước nửa bước, vừa vừa giơ tay lau nước mắt, đã bị anh ấn bả vai xoay người lại.

Khương Dịch ôm cô vào lòng, cằm nhẹ chống trên đỉnh đầu cô, “Bà xã ngoan, đừng khóc.”

Dừng vài giây, anh lại bỏ thêm một câu: “Ông xã biết sai rồi.”

Giữa trưa nay Khương Dịch mới tỉnh, nằm trên giường nằm nửa ngày cộng một buổi tối, vốn dĩ đã cảm thấy khó chịu, kết quả mắt ra người đầu tiên thấy còn không phải người mình muốn gặp nhất.

Cô nhóc này cũng thật chuyên nghiệp, vốn dĩ sức khỏe đã không tốt, kết quả lần này mới bị tai nạn xe cộ, vừa quay đầu cái đã đi ghi tiết mục.

Lúc Khương Vận ở bên cạnh nói với anh, Khương Dịch mặt không biểu cảm mà nghe.

Vừa vặn TV bệnh viện vẫn mở, trên có chiếu một bộ phim Hàn quốc của năm, cốt truyện cẩu huyết một người lại đến một người, cái gì mà bị tai nạn xe làm mất trí nhớ, cái gì mà ung thư đều lôi ra hết, Khương Vận còn ở bên cạnh xem đến là ngập tâm, "Quả nhiên mất trí nhớ là lí do tốt vạn năm không đổi."

Khương Dịch liếc vài lần.

Cũng không phải là lí do tốt sao…… Vốn dĩ nữ chính tránh xa nam chính cả ngàn dặm, sau khi biết nam chủ vì mình mà mất trí nhớ, lại đổi tính làm như một khắc cũng không muốn rời.

Kết quả đổi đến trên người anh, không chỉ không làm cho Trì Yên nhiệt tình thêmm ngược lại còn phải đi quỳ vỏ sầu riêng.

Phim truyền hình quả nhiên đều là gạt người.

Khương Dịch vốn dĩ chỉ muốn trêu Trì Yên một chút, không ngờ trêu một cái lại chọc cho cô phát khóc luôn.

Anh nhẹ giọng đem lời hay ra nói hết một lượt, Trì Yên vẫn dựa trong ngực anh hít hít cái mũi nhỏ, một câu cũng không chịu nói.

Lúc Trì Yên khóc tiếng rất nhỏ, nhưng anh vẫn có thể nghe thấy, tiếng khóc yếu ớt như muỗi kêu bay vào trong tai, Khương Dịch liền cảm thấy có chút chịu không nổi.

Anh thích đem Trì Yên lăn lộn đến phát khóc, nhưng lại cố không thích cô khóc vì không vui.

Lục Cận Thanh nói anh có bệnh, Khương Dịch từ trước đến nay không tỏ ý kiến.

Không có cách nào phủ nhận, bởi vì chính anh cũng cảm thấy bản thân có bệnh.

Khương Dịch buồn bực nói, “Đừng khóc!”

Giọng điệu có chút nặng, Trì Yên ngừng một chút, tiếng hít mũi càng rõ, anh lại không tự giác mềm xuống, “Về rồi lập tức đi quỳ, quỳ tới bao giờ cũng được.”

Trì Yên lấy áo sơ mi của anh lau lau nước mắt, khóc nhiều có chút khát nước, lúc này mới ngừng lại, nâng mặt xoay người đi luôn

Khương Dịch theo phía sau, sợ lại chọc cô tức giận, lúc nói chuyện dịu dàng chả giống anh chút nào: "Còn giận sao, bà xã?"

Trì Yên ngừng lại, đứng yên trước cánh cửa sắt khắc hoa của biệt thự

Không có chìa khóa Trì gia, chỉ có thể ấn chuông cửa.

Trì Yên ấn chuông cửa, đợi người ra mở non nửa phút, tay đáp trên cửa sắt, ngón tay dọc theo hoa văn khắc hoa nhẹ trượt xuống, rốt cuộc chịu nói chuyện với anh: “Khương Dịch, anh biết lúc anh nói không nhớ ra em là ai, lúc ấy em nghĩ gì không?”

Khương Dịch kéo tay cô, “Nghĩ gì thế?”

Trì Yên tùy ý để anh lôi kéo, khóc một lát, mắt lúc này quả nhiên có chút sưng, hốc mắt vẫn phiếm hồng, lúc quay đầu nhìn qua, giống như chú thỏ con chịu ủy khuất rất lớn.

“Lúc ấy em suy nghĩ, nếu anh thật sự không nhớ ra em, em nên làm gì để anh lại thích em một lần nữa.”

Khương Dịch rũ mắt nhìn cô, đáy mắt tựa hồ có sao trời đã lướt qua.

“Sau đó em lại nghĩ lại, cảm thấy em căn bản không có bản lĩnh ấy,” Trì Yên rất tự hiểu sức mình, quay đầu lay cửa sắt, “Cho nên định lừa anh nói chúng ta đã ly hôn, sau đó đi tìm mùa xuân thứ hai cho mình.”

Vừa mới dứt lời, cô rõ ràng cảm nhận được bàn tay đang nắm tay mình càng thêm chặt, “Thật à?”

Lúc này Trì Yên mới cảm thấy tâm trạng thoải mái không ít, cô nâng nâng cằm, tiến lên để người giúp việc đối diện mở cửa cho hai người: “Đương nhiên.”

Là giả.

Người giúp việc làm ở Trì gia đã mười mấy năm rồi, vẫn luôn đi theo từ thành phố khác đến thành phố Lâm An.

Quan hệ gia đình Trì Yên phức tạp lại cẩu huyết, mẹ cô chưa kết hôn đã có thai, sinh cô xong thì ném cho cậu. Sau khi cậu hi sinh trong nhiệm vụ, lại trằn trọc về với cha ruột ở Trì gia.

Khi đó Trì Yên đã hơn mười sáu tuổi, cách xa nhau nhiều năm như vậy, tựa hồ đến máu mủ tình thâm hay thân tình gì gì đều không tồn tại nữa —— khả năng vì Trì Viễn Sơn vốn không có tình cảm với mẹ cô, nên ông cũng không thích đứa con gái là Trì Yên.

Đến nữ chủ nhân hiện tại của Trì gia, Ninh Tuệ, thì lại càng không thể có thể có nửa điểm thích cô được, còn cho cô là con ghẻ.

Nhưng người giúp việc này với Trì Yên lại bất ngờ rất hòa thuận, lúc trước vẫn còn ơt nhà, bác ấy đều sẽ hay lấu đồ ăn ngon với cơm thêm cho cô.

Hôm nay vừa thấy cô, bác đã cười đến không khép miệng được: “Tiểu thư và cậu chủ đã về rồi sao a?”

Thật hiếm thấy, bác còn nhận ra được Khương Dịch mới chỉ ghé qua một lần.

Bác giúp việc nhanh chóng chú ý đến đôi mắt như thỏ con của cô: “Tiểu thư, mắt cô làm sao vậy?”

Cửa bị mở ra, Trì Yên đặc biệt tự nhiên nói dối: “Vừa rồi có hạt cát bay vào mắt, xoa nhẹ vài cái thì đỏ.”

Bác giúp việc thấy đã hơn 8h, cũng không nghi ngờ thêm.

Trì Yên không nói một lời đi theo bác vào bên trong, tay còn bị Khương Dịch lôi kéo, đi nhanh một chút đã bị anh kéo về.

Chân anh rõ ràng dài hơn chân cô nhiều, kết quả đi lại rất chậm, Trì Yên quay đầu lại trừng anh, cảm thấy bản thân giống như đang dắt một con sủng vật thiệt là bự vậy đó.

Miệng Trì Yên giật giật, vẫn là thu lại lời giục anh nhanh lên, cô cũng thả chậm bước chân, chậm rì rì đi phía sau với anh.

Từ cổng lớn đến phòng chính có trồng một vườn hoa hồng, vừa lúc vào mùa hoa, lúc này đang nở rộ phủ khắp mặt đất, vừa đẹp mắt lại thơm ngào ngạt.

Trì Yên cúi đầu nhìn tay hai người đang nắm chặt, tức giận tích cả một đường đột nhiên tiêu tan hết.

Còn đỡ hơn phải nghĩ cách để Khương Dịch thích cô thêm lần nữa.

Lúc này Trì gia ngoại trừ bác giúp việc ra thì không còn ai nữa.

Trì Nhiên đi chơi bóng với bạn họcn ông nội sang nhà hàng xóm chơi cờ, mà nam nữ chủ nhân của cái nhà này là Trì Viễn Sơn và Ninh Tuệ cũng không biết bận việc gì, dù sao thì lúc này cũng không có nhà.

Trì Yên vui vẻ được thanh tịnh, ngồi trên sô pha ăn nho đã được bác giúp việc rửa sạch, quả nào quả nấy mọng nước, ăn vào miệng lại chua chua ngọt ngọt.

Cô lột vỏ ra, không tự giác đưa lên bên miệng Khương Dịch.

Khương Dịch còn chưa ăn xong, bác giúp việc lại từ phòng bếp nhô đầu ra: “Tiểu thư, cô thật sự muốn ăn xoài ngàn tầng sao?”

Bác nhớ rõ lúc trước Trì Yên ở nhà không hề chạm qua xoài.

Trì Yên xoay đầu, động tác trên tay cũng theo đó ngừng một chút, Khương Dịch thay cô trả lời, thuận tiện ăn luôn quả nho cô đút qua cho: "Cô ấy không ăn được đâu ạ."

Bác giúp việc đáp lại, sau đó lại rụt đầu về.

Đầu ngón tay Trì Yên còn lưu lại cảm xúc ôn ôn nhuyễn nhuyễn kia, ngón tay xanh nhạt ướt át, cô cúi đầu liếc liếc mắt một cái, lại dùng kia tay tiếp tục lấy thêm nho.

·

Trong bốn người, về đầu tiên là ông nội.

Đã mấy tháng rồi ông chưa gặp Trì Yên, lại thích bé gái, nên ngày thường đều đau lòng đứa cháu gái này, vừa về thấy cô đã tủm tỉm cười nói đông lại nói tây.

Từ quốc gia đại sự đến vấn đề hòa thuận trong gia đình

Trì Yên có thể nghe ra ý tại ngôn ngoại của ông—— ông là sợ cô với Khương Dịch sống không hòa thuận

Lão nhân gia rốt cuộc cũng đã có tuổi rồi, thân thể không còn khỏe mạnh nữa, mấy năm nay lại cứ ba ngày hai lần là phải vào bệnh viện chạy, chỉ nói thôi đã thấy mệt mỏi đến ho ra.

Trì Yên ở bên cạnh niết vai thuận khí cho ông, sau mấy lần khuyên ông lên lầu nghỉ ngơi một lát, khuyên can mãi cuối cùng mới khuyên được ông.

Sau đó là Trì Nhiên về, trước giờ cơm tối vài phút.

Ba mẹ Trì ăn cơm tối bên ngoài, ông nội sau khi ngủ một giấc lại lười xuống giường, nên cuối cùng trên bàn cơm chỉ còn lại ba người bọn họ

Trì Nhiên muốn nói lại thôi, nghiêm túc ăn cơm; mãi đến khi bác giúp việc thu dọn hết bát đũa mới mở miệng hỏi Trì Yên: “Chị, hôm nay hai người vẫn về sao?”

Trì Yên nhìn đồng hồ.

Hơn 8 giờ, cô gật gật đầu: “Lập tức phải về luôn.”

Người cũng thấy rồi, nếu ở chỗ này một đêm, nói không chừng chờ lát nữa hai người kia về, sẽ nháo ra chuyện xấu tới nữa không biết.

Mặt Trì Nhiên lập tức xụ xuống, nhưng vẫn hiểu chuyện, chỉ rầu rĩ không vui “Nga” một tiếng.

Tim Trì Yên mềm nhũn, duỗi tay sờ soạng đầu cậu nhóc, sau đó đứng dậy: “Học hành cẩn thận, có việc gọi cho chị là được.”

“Chị……”

Khương Dịch liếc cậu một cái, cậu lập tức thu hết lời làm nũng cầu sủng ái định nói lại.

Trì Yên không định ở lâu, hôm nay trở về không gặp phải người không muốn thấy vốn dĩ là một chuyện tốt, cô sợ nếu về muộn sẽ đụng phải hai người kia mất. Sau khi chào hỏi ông nội trên lầu xong, lại lôi kéo Khương Dịch muốn ra cửa.

Kết quả vẫn chậm một bước.

Cửa mới mở ra, ba mẹ Trì đã xuất hiện trước mặt.

Vốn không khí đang hài hòa nháy mắt trở nên xấu hổ.

Trì Nhiên mở miệng: “Ba, mẹ……”

Ninh Tuệ tựa hồ đã sớm biết hôm nay Trì Yên về, cũng không quá kinh ngạc, từ trước đến nay bà ta luôn sống giữ mặt mũi, thấy Khương Dịch ở đây thì lập tức cầm tay Trì Yên, một bộ dạng mẹ con tình thâm: “Yên Yên đã về, bữa tối hôm nay ăn được không?”

Trì Yên vốn muốn ra ngoài luôn, kết quả lại bị bà ta túm về.

Trì Viễn Sơn mặt than, hôm nay cũng không có nhiều biểu tình lắm —— đối với cô vẫn không có nhiều biểu tình.

Trì Yên rút tay khỏi tay Ninh Tuệ, nói không hàm hồ chút nào: “Dì ạ, bọn con phải về rồi.”

Có thể do hôm nay khóc nhiều, hốc mắt cô còn có chút sưng, Ninh Tuệ bất động thanh sắc nhìn mắt cô, liếc mắt một cái, lại nắm tay cô: “Đừng đi vội thế a, dì có chuyện muốn nói với con.”

Giờ phút này Ninh Tuệ, giống hệt tú bà thanh lâu đang đứng vẫy cửa.

Trì Yên nhíu nhíu mày, mới vừa rút tay về, đã lại nghe Ninh Tuệ nói: “Yên Yên a, phụ nữ nếu đã gả cho người ta rồi, vẫn là nên an phận một chút.”

Lần này nhíu mày không chỉ có Trì Yên, mà còn có Khương Dịch.

Anh kéo Trì Yên gần về phía mình, mày hơi nhíu, sắc mặt không vui.

Ninh Tuệ còn tưởng rằng chọc tới lòng tự trọng đàn ông của anh, tiếp tục tận tình khuyên bảo nói: “Con xem con đi, ba ngày hai lần lại có tai tiếng với tên đàn ông khác, con làm thế Khương Dịch phải nghĩ làm sao a!”

Trì Yên: “……”

Giống như là đang muốn nói tốt cho Khương Dịch ấy.

Khóe miệng cô nhẹ nhàng câu lên, cũng lười duy trì mặt ngoài bình thản với bà ta: “Dì à, dì cũng lớn tuổi như vậy rồi, sao còn có thể không hiểu được tin nào nên tin, tin nào không nên tin sao?”

Vấn đề tuổi tác luôn luôn là tử huyệt của Ninh Tuệ.

Bà ta lớn hơn Trì Viễn Sơn vài tuổi, tuy rằng không nhìn ra, nhưng năm nay đã qua năm mươi ba tuổi, sắc mặt bá ta nháy mắt cứng lai: "Dì đây cũng là vì muốn tốt cho con____"

Nói còn chưa dứt lời, đã bị người ta nhẹ nhàng bâng quơ đánh gãy.

“Dì à,” Khương Dịch nhẹ mị mắt, ngón trỏ vuốt nhẹ lên mu bàn tay Trì Yên “Con đưa cô ấy về, không phải để nghe dì nói cô ấy không tốt.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT