Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 64

Cách nói chuyện của Khương Vận rất giống Khương Dịch, mặc kệ sự việc có lớn đến đây đều có thể dùng một loại ngữ khí lãnh đạm nói ra.

Trì Yên trước kia chỉ mới nhận đại ngôn Ái Luyến Châu Báu, nhãn hiệu này không tính quá nhỏ, nhưng nhiều lắm thì cũng chỉ thể coi là nhãn hiệu khá nổi tiếng trong nước thôi.

Tin tức này quá đột ngột, Trì Yên thiếu chút nữa đã bị sặc nước, “Chị Vận, chị nói gì cơ?”

Cô hoài nghi mấy ngày nay quá nhàn rỗi, lỗ tai quá thanh tịnh nên xuất hiện ảo giác rồi

Giọng Khương Vận mơ hồ mang theo vài phần ý cười, “Đại ngôn một nhãn hiệu quốc tế, bây giờ nghe rõ chưa?”

Không đợi Trì Yên trả lời, Khương Vận lại nói: “Nhân Mỹ là một nhãn hiệu đồ trang điểm, làn da phải trạng thái tốt nhất đấy, chị đã hẹn trước một bác sĩ ở thẩm mỹ viện cho em rồi, ngày mai nhớ đi chăm sóc đó.”

Không thể không nói, Khương Vận suy xét vấn đề luôn toàn diện hơn Trì Yên nhiều.

Trì Yên gật đầu, ý thức được đầu kia không nhìn được mới vội vàng đáp lại.

Bên Khương Vận có tiếng lật giấy, nhưng chỉ vài giây lại truyền đến một tiếng "Bang" vang lên nho nhỏ, giống như một tập giấy bị ném lên bàn.

“Tiểu Trì, mấy ngày nay chị có xem qua hai kịch bản điện ảnh, là một chế tác trong nước và một chế tác nước ngoài.” Khương Vận sờ sờ cằm, liếc mắt nhìn kịch bản bị cô ném lên bàn, lại giở một cái khác ra, "Chị cảm thấy em hợp với kịch bản phim nước ngoài kia hơn."

Mặc kệ là từ nguồn vốn đầu tư hay là đến độ nổi tiếng của đạo diễn mà nói thì chế tác nước ngoài vẫn tốt hơn.

Duy nhất có khuyết điểm là —— “Tiểu Trì, xác suất nhận được kịch bản trong nước là 99%, nhưng còn kịch bản nước ngoài, yêu cầu phải chạy sang Mỹ thử vai, quan trọng nhất chính là, còn có khả năng bị bỏ.”

Ý chính là, rất có khả năng phải mất công chạy đi một chuyến vô nghĩa.

Khương Vận thật sự thích bộ chế tác nước ngoài kia hơn, từ kịch bản đến ê kíp ở đoàn phim đều là rất tốt.

Nhưng mà cơ hội càng tốt lại càng khó nắm bắt được, kỹ thuật diễn của Trì Yên cũng tốt, nhưng so với cô, cũng còn rất nhiều người có kỹ thuật diễn tốt hơn.

Khương Vận nghĩ thế lại khẽ thở dài: “Gặp mặt rồi nói, xem kịch bản trước rồi hãy suy xét.”

Sau khi cắt điện thoại, Trì Yên lại nhận được bưu kiện Khương Vận gửi ngay sau đó.

Là giới thiệu sơ lược về ê kíp 2 đoàn phim kia, phía sau còn tặng kèm mấy bộ phim điện ảnh tiêu biểu nữa.

Trì Yên cả ngày nhàn rỗi, ôm notebook ngồi ở đầu giường chọn mấy bộ xem thử.

Sau khi xem xong hai bộ, cô nhanh chóng hiểu ra tại sao Khương Vận lại yêu thích một bên kia như vậy, đến cô là một tay mơ cũng có thể nhanh chóng nhìn ra đâu tốt đâu xấu rồi.

Lại tra thêm tên một bộ điện ảnh, quả nhiên từ đạo diễn biên kịch, đến nam nữ diễn viên chính, đều đã có giải thưởng quốc tế.

Trì Yên dựa lưng vào tường cắn lòng bàn tay, sau khi tắt bộ điện ảnh, mới đóng máy tính đi xuống lầu làm cơm tối.

·

Trì Yên mấy ngày nay làm việc và nghỉ ngơi không theo quy luật, ngủ muộn, dậy cũng muộn.

Lúc Khương Vận gọi điện thoại đến, mới hơn 6h sáng.

Kỳ nghỉ Quốc khánh đã qua, ý thu ở thành phố Lâm An càng rõ ràng, 6h hơn, sắc trời bên ngoài vẫn còn âm u, giữa không trung lơ lửng một tầng sương mù, tựa như còn dính hơi nước.

Cắt điện thoại, Trì Yên đứng dậy buông tay, cánh tay đàn ông vòng trên eo cô, hơi dùng một chút lực túm cô vào trong chăn.

“Điện thoại của ai thế?”

Giọng anh hơi khàn, kiểu vừa mới tỉnh.

“Chị Khương Vận.”

Ngực ấm phía sau lại cuồn cuộn không ngừng tản ra nhiệt độ, Trì Yên ưu ấm, lại càng không muốn nhúc nhích, rụt về phía sau một chút.

Da thịt dán vào nhau, hô hấp của Khương Dịch hơi nặng.

Trì Yên ngáp một cái, chú ý tới tay anh nam đã bắt đầu không có quy củ, chịu đựng cơn buồn ngủ cầm cái tay lộn xộn của anh, “Em phải dậy rồi, 7h rưỡi chị Khương Vận sẽ tới đón em.”

Tay Khương Dịch vẫn bình thản đặt lên bụng nhỏ của cô, giọng nói như cũ không nóng không lạnh, nhưng mơ hồ lại mang theo hơi thở dốc: "Đi làm gì?"

“Ngày mai muốn đi thử vai, hôm nay đi thẩm mỹ viện chăm sóc.”

Trì Yên lại ngáp cái nữa.

Xuân vây thu mệt, mới một ngày, cô vẫn chưa rời giường đã bắt đầu mệt mỏi.

“Đủ đẹp rồi.” người phía sau nhẹ nhàng cười, hôn lên cổ cô, biết rõ cố hỏi: “Gáy có vết đỏ hồng…… bà xã, em bị muỗi cắn à?”

Nào chỉ là trên cổ dấu hồng, trên ngực với sau lưng lại càng đỏ hơn đấy.

Trì Yên mặc kệ anh, xoay người rời giường: “Bị chó cắn đó.”

Trì Yên tuy không có tinh thần gì, nhưng động tác cũng tính là nhanh, đúng 7 giờ rưỡi xuất hiện ở cửa tiểu khu.

Thẩm mỹ viện nằm ở trung tâm thành phố, có mười mấy năm lịch sử, quy mô cùng chi phí có quan hệ trực tiếp, đại đa số minh tinh với mấy phu nhân nhà giàu đều chi tiền ở đây.

Hai người tới thẩm mỹ viện lúc 8h, tới 11 giờ mới hoàn thành gần xong.

Khương Vận sợ Trì Yên nhàm chán, còn tìm đâu ra kịch bản cho cô xem.

Là một kịch bản nước ngoài, tên gọi 《 phòng tối 》.

Đạo diễn kia tác phong trước sau như một, trong phim điện ảnh đều mang phong cách hắc ám cùng huyễn huyền.

Trì Yên lật xem giới thiệu nhân vật ở phía trước một chút

Là một bộ điện ảnh hai nữ chủ.

Hai chị em sinh đôi là nữ chính, diện mạo gần như là y đúc, khi còn nhỏ thậm chí đến cha mẹ đẻ cũng không nhận ra.

Sau khi lớn lên thì dễ phân biết hơn nhiều, vì hồi trung học chị gái xảy ra sự cố, từ đấy trở nên hướng nội âm trầm hơn nhiều; mà em gái thì vẫn như cũ, là một tiểu bạch thỏ đơn thuần như tờ giấy trắng.

Khương Vận ở bên cạnh nâng cằm nhìn cô: “Thế nào, cô em gái này có phải cực kì giống em không?”

Trì Yên không có lời gì để nói: “……”

Cô tiếp tục lật ra phía sau.

Tác phẩm này của vị đạo diễn kia quả thật là theo hướng dũng cảm và suy luận, đọc đến nửa tác phẩm rồi mà cũng không thể đoán ra được kết cục.

Cố tình để đến cuối cùng lại có thể phát hiện ra, sự thật đều đã bị chôn vùi dưới những chi tiết ở đoạn trước rồi.

Vừa vào cảnh đầu là vụ án giết người liên hoàn mười mấy năm rồi chưa phá được, mà hiềm nghi chính là xác định là giữa chị em gái kia.

Vì không có chứng cứ trực tiếp, mỗi lần tạm giam sau 24 giờ là phải thả ra.

Cứ như vậy, vụ án giết người án liên hoàn cứ thế tiếp tục, mỗi năm đến tháng 11 đều sẽ xuất hiện, người chết đều nam giới còn trẻ, thân phận không giống nhau.

Điểm tương đồng duy nhất chính là ở cách giết người, đều là không kịp phòng bị mà bị người ta đánh từ phía sau, một kích mất mạng.

Trì Yên có vài phần hứng thú, vừa đọc vừa hỏi Khương Vận: “Chị gái là hung thủ sao ạ?”

“Em cảm thấy có khả năng không?”

Khương Vận thò qua, “Tiểu Trì, em thật đúng là tiểu bạch thỏ a, nhìn vấn đề không thể chỉ xem bên ngoài được.”

Cô nói rồi trực tiếp lật kịch bản trực đến một trang, “Xem cái này.”

Trì Yên cúi đầu, vì thế thấy được một đoạn kịch bản kia

Là đoạn miêu tả em gái tiểu bạch thỏ có khuynh hướng SM với một nam thanh niên

Chóp mũi Trì Yên chảy mồ hôi, khẽ cắn khóe môi —— trên kịch bản miêu tả dáng vẻ biểu cảm của em gái hết sức kỹ càng tỉ mỉ, kỹ càng tỉ mỉ đến số lần thở nặng thở nhẹ trong một phút đồng hồ, rồi tần suất chớp mắt, cùng với thời gian chính xác khi chảy nước mắt nữa.

Sau đó lại vào lúc người thanh niên kia không hề phòng bị rơi vào sự dịu dàng, chị gái yên lặng không một tiếng động ở phía sau, cầm một cái thắt lưng dùng sức siết chặt cổ của người kia.

Lại quay lại miêu tả thái độ của hai chị em kia, chị gái mặt không cảm xúc, mà mắt em gái lại ướt đẫm, nhưng khóe môi lại mang theo ý cười.

Quả thực là biến thái.

Khương Vận duỗi tay vỗ vỗ mặt cô, “Em gái hạ thuốc chị mình, là một loại làm cho tinh thần cùng với ký ức hỗn loạn, xúi giục chị mình động thủ giết người.”

Trì Yên vẫn chưa hoàn hồn từ cốt truyện, Khương Vận lại cười cao thâm khó đoán: “Trở về có thể diễn thử trước với Khương Dịch trước xem thế nào.”

“Chị xem bản biên tập của trailer 《Người dẫn đường》 rồi,” Khương Vận “Sách” một chút, nhẹ nhàng nói, “Em với Khương Dịch quả nhiên là trời sinh một đôi.”

Trì Yên ngẩng đầu nhìn chị, không hiểu ý chị lắm.

Khương Vận: “Em rất thích hợp diễn vai biến thái, Khương Dịch rất thích hợp làm biến thái.”

“……”

Khương Vận duỗi tay chỉ chỉ, “Thử vai thì chọn đoạn này, về nhà thử tìm cảm giác đi.”

Sau khi bị Khương Vận nói một hồi, Trì Yên thậm chí còn mất nửa giờ hoài nghi nhân sinh.

Tốc độ nhớ lời thoại của cô càng lúc càng nhanh, cơ bản xem qua một lần là có thể nhớ được bảy tám phần rồi, nhưng trong《 phòng tối 》, mặc kệ là chị gái hay em gái, lời thoại đều không tính là quá nhiều.

Trì Yên chỉ có thể lại tập biểu cảm và động tác, ví như 1 phút thì chớp mắt mấy cái, lại ví như, lúc nói chuyện cô nên dùng kiểu giọng gì.

Cô không ngờ vị đạo diễn này lại hà khắc như thế, chỉ là một cảnh kia thôi, cô phải mất hơn 1 tiếng mới nhớ được gần đúng.

Rõ ràng là đến thả lỏng, kết quả mãi đến hơn 5h chiều, Trì Yên đều đắm chìm trong kịch bản, so với lúc trước lại còn căng thẳng hơn không ít.

Khương Vận có việc bận, ba giờ đã đi.

Lúc 5 giờ rưỡi, Trì Yên cũng thay quần áo chuẩn bị rời đi.

Bây giờ hình như là giờ cao điểm, người đến thẩm mỹ viện ngày càng đông.

Đưa mắt nhìn qua, còn có thể nhìn thấy không ít gương mặt quen thuộc.

Tầm mắt Trì Yên dừng lên người Từ Tĩnh và MIA vài giây, sau đó ngay trước khi để bọn họ chú ý đã thu lại, vừa muốn ra cửa, lại đụng phải một người.

Chắc là phụ nữ, vì cơ thể rất mềm mại, trên người còn có mùi nước hoa nhàn nhạt.

“Xin——”

Trì Yên ngẩng đầu, sau đó lời nói lại nghẹn lại một nửa.

Người nọ nhìn thấy cô hiển nhiên là sửng sốt, ngay sau đó mắt lại sáng ngời: “…… Yên Yên?”

Xưng hô này rõ ràng bà gọi không đủ thuần thục, loáng thoáng có thể nghe ra vài phần cứng ngắc

Đương nhiên đông cứng ngắc.

Hai mươi mấy năm không gặp, lần thứ hai nhìn thấy lại dùng cách xưng hô thân mật như vậy

Vẻ mặt Trì Yên lạnh xuống, “Thím hai.”

“Yên Yên…… Con đừng như vậy, mẹ biết con biết mẹ là……”

Trì Yên giương mắt nhìn bà.

Phùng Tân Lam nói rồi lại nghẹn ở cổ họng, cùng với nước miếng nuốt trở vào.

Từ trong mắt Phùng Tân Lam, Trì Yên mơ hồ có thể nhìn đến thấy bóng dáng chính mình, không quá rõ ràng, nhưng đại khái vẻ mặt cũng có thể nhìn ra.

Hai người thật đúng là có vài phần giống.

Đáy lòng Trì Yên lạnh lẽo, tránh khỏi tay Phùng Tân Lam đưa đến, “Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT