Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 66

Khương Dịch cố nhấn mạnh hai chữ "bà xã".

Đại khái là vì cái câu Trì Yên hỏi Tống Vũ:“Khương giáo sư nào”.

Trì Yên vẫn như cũ mặt không đổi sắc: “Em khá tốt……”

Dừng một chút, cô nhảy xuống giường, vì động tác hơi nhanh, đầu vẫn hơi choáng, sau khi lung lay một chút vội vàng chống tủ đầu giường, lấy kịch bản từ trong túi xách đưa ra làm rời lực chú ý của Khương Dịch: "Chị Khương Vận bảo anh giúp em diễn tập."

Cô đã đưa kịch bản qua, “Việc ngày hơi nhiều, vậy hôm nay tập luôn đi.”

Đoạn muốn thử đã được tách ra, sau đó không lâu sẽ ra nước ngoài thử một đoạn trước.

Bộ điện ảnh này chủ yếu đánh vào sự âm u đen tối khẩu vị nặng, mà đoạn kia vừa hay lại là đoạn có tình tiết SM thiếu nhi không nên xem.

Khương Dịch xem kịch bản, sau đó nhíu mày nhìn cô: “Ai nhận cho em?”

Còn có thể là ai nữa?

“Chị Khương Vận a.”

Khương Dịch càng xem đến đoạn sau, mày nhăn càng sâu.

Trì Yên lén lút nhẹ nhàng thở ra.

Dùng cái này dời lực chú ý của Khương Dịch quả nhiên không sai.

Vài phút trước vẫn là bộ dạng muốn tính sổ với cô, bây giờ đã hoàn toàn chuyển hướng đặt lên bộ điện ảnh này rồi.

Vì là phim hai nữ chủ, nên bên trong trừ bỏ nam 1, thời lượng những nam diễn viên khác lên sân cũng không vượt qua mười phút, lời thoại cũng chỉ lèo tèo vài câu.

Trì Yên duỗi tay đè đè huyệt thái dương: “Nếu anh không muốn, em cũng có thể tìm người khác……”

Vừa dứt lời, anh đã cúi người để sát vào, kịch bản bị anh đặt lên tủ đầu giường phía sau Trì Yên, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Đồng ý.”

Trì Yên nheo mắt.

Lời nói ra như bát nước hắt đi, sao mà thu lại được nữa.

Trì Yên nhớ lại cốt truyện một chút, thật sự bắt đầu nhập diễn.

Em gái là một thiếu nữ ngây thơ dễ gần, cho nên cho dù là câu dẫn, cũng phải để lộ ra vẻ hoài xuân của một thiếu nữ đơn thuần, không thể quá trực tiếp, nhưng lại phải gãi đúng chỗ ngứa, trực tiếp câu nhân.

Trì Yên nhắm mắt lại, cách vài giây lại mở ra, đã vào vai diễn, đến ánh mắt dịu dàng trong quá khứ cũng chuyển thành sạch sẽ vô tội.

Khương Dịch nghĩ thầm, nếu Trì Yên cứ nhìn anh như vậy, sợ rằng anh cũng nhịn không được phạm sai lầm với cô.

Câu đầu tiên trong lời thoại của Trì Yên là: “Ca ca, anh có thể dạy em vẽ tranh không?”

Nam diễn viên là anh trai nhà bên, là một vị họa sĩ nghiệp dư trẻ tuổi.

Khương Dịch câu môi: “Có thể.”

Trì Yên đá anh một cái, “Sai rồi!”

Chỉ có thể làm lại một lần.

Lúc không có lời thoại thì tất cả đều Ok, nhưng chỉ cần liên quan đến lời thoại là Khương Dịch lại không đúng ở đó.

Số lần càng nhiều, Trì Yên thậm chí hoài nghi anh cố ý.

Cảnh diễn ngắn ngủn có mấy phút, lại bị hai người kéo dài đến nửa tiếng đồng hồ.

Thật vất vả diễn đến đoạn sau, Trì Yên đã quên luôn cả tình tiết rồi.

Trên trán có một tầng mồ hôi mỏng, cô cũng không duỗi tay lau, đẩy Khương Dịch ra một chút, quay đầu đi xem kịch bản.

Kế tiếp là tình tiết họa sĩ trẻ dùng ngược, trên kịch bản có đánh dấu mấy đạo cụ linh tinh thường dùng như còng tay, nến..., Trì Yên khẽ nhíu mày, đầu còn chưa quay lại, tay đã bị cầm, giọng anh vang lên từ trên đỉnh đầu: “Tiếp tục.”

“Không cần……”

Trì Yên quay mặt lại, lời thậm chí còn chưa nói hết, đã thấy Khương Dịch đã tháo cà vạt xuống, sau đó nắm hia cổ tay cô trói lại.

Trì Yên ngốc lăng, hơi phản ứng lại.

Dựa theo kịch bản viết, chắc là họa sĩ đem còng tay còng nữ chủ ở đầu giường, trong đầu Trì Yên mơ mơ màng màng vừa mới hình thành hình ảnh, người đã bị đẩy ngã trên giường.

Trên mặt Khương Dịch không có bao nhiêu biểu cảm, so với miêu tả họa sĩ trên kịch bản cũng không khác là mấy.

Trì Yên đột nhiên hiểu được câu nói kia của Khương Vận “Khương Dịch rất thích hợp làm biến thái”, không chỉ hiểu, hơn nữa còn cực kì tán đồng.

Loại động tác này dường như anh làm rất thuận tay, ba cái đã không biết cố định cà vạt ở đâu rồi, tay Trì Yên giật giật, không thể thu tay lại.

Tay người đàn ông cách quần áo trên người cô khẽ chạm, Trì Yên vất vả tìm lại giọng nố của mình, vì bị dọa sợ mà có chút run rẩy: “Ca ca…… Anh đang làm gì a?”

“Em đoán xem.”

Trì Yên nhớ rõ không có câu này trong lời thoại.

Cô nhíu nhíu mày, cả người khô nóng, vừa thất thần một cái đã quên luôn cả lời thoại của mình.

Tay anh một đường xuống phía dưới, cuối cùng ngừng ở giữa hai chân cô, Trì Yên run lên một chút, “Không có bước này.”

“Anh biết.”

“Vậy anh làm gì……”

Khương Dịch giương mắt nhìn cô, đáy mắt ánh sáng lên, ngón tay tiếp tục hướng vào, “Em tiếp tục đi.”

Cô còn tiếp tục cái rắm.

Kỹ thuật của Khương Dịch cao siêu, ba cái đã khiến cô lơ lơ lửng lửng muốn bay lên, Trì Yên cắn cắn môi, cảm giác được Khương Dịch cúi người ghé vào bên tai cô: “Muốn sao?”

“Muốn……”

“Nhưng anh không muốn cho,” Khương Dịch cười một chút, bỗng nhiên rút tay từ dưới thân ra, lấy khăn giấy ra lau, “Phạt em.”

Hai chữ này, lập tức trùng khít lên một đoạn ký ức thật lâu trước đây.

Lần trước là vì Trì Yên không nhận ra anh.

Còn lần này là vì sao?

Là phạt cô uống say nói linh tinh bên ngoài hay là vì coi anh thành vị anh giai nhỏ khác mà khen anh đẹp?

Trì Yên vô cùng khắc sâu đạo lí không làm thì không chết.

Lúc này Khương Dịch đã xuống giường, đến nút áo sơ mi vẫn chỉnh tề như cũ

Trì Yên thật sự khó chịu, run giọng gọi anh: “Khương Dịch……”

“Khương Dịch ca ca.”

Khương Dịch cười như không cười liếc cô một cái, sau đó cũng không quay đầu lại đi vào phòng tắm.

Trì Yên vốn dĩ cho rằng anh đi lấy đồ gì.

Kết quả một phút đồng hồ qua đi, Khương Dịch không chỉ không từ phòng tắm đi ra, ngược lại bên trong lại truyền ra tiếng nước vòi hoa sen bị mở.

Đậu má ——

Đem cô lăn lộn thành như vậy, anh cư nhiên còn chạy đi tắm rửa?

Tay Trì Yên còn bị trói không cách nào nhúc nhích được, chỉ có thể khép chặt hai chân, càng nghĩ càng cảm thấy giận sôi máu, giọng cũng đều cao lên mấy độ: “Khương Dịch, anh là đồ trứng thối!”

Lúc đồ trứng thối Khương Dịch từ trong phòng tắm đi ra, Trì Yên còn chưa nguôi giận.

Ngày thường Trì Yên quả thật khá dễ dỗ, nhưng lần này có thế nào cũng không được. Dịu dàng dỗ không được, tự mình đi thỏa mãn cô vẫn không được.

Không hề do dự, quá nửa đêm Khương Dịch đã bị đá xuống giường đi ngủ sô pha.

Ngày hôm sau Trì Yên dậy sớm mà vẫn muộn hơn Khương Dịch.

Khương Dịch đã chuẩn bị bữa sáng cẩn thận rồi, Trì Yên mới vừa rửa mặt thay quần áo xong.

Ăn cơm hơn mười phút, cả quá trìnhTrì Yên không hề nâng mắt một.

Khương Dịch cũng không nói lời nào, một bữa cơm, chỉ có tiếng chén đũa va nhau, trong tiếng hỗn loạn còn có tiếng hít thở của hai người.

Trì Yên còn tưởng rằng hai người phải giận nhau nửa ngày, kết quả vừa mới đứng dậy, đã bị Khương Dịch kéo lấy cổ tay túm tới ngồi trên đùi.

“Vẫn chưa nguôi giận sao?”

Trì Yên hừ nhẹ.

Khương Dịch ôm eo cô kéo vào trong ngực, giọng rất thấp, lộ ra nhợt nhạt ủ rũ: “Về sau lúc anh không ở bên, đừng ở bên ngoài uống nhiều rượu như vậy.”

Lập tức cơn giận của Trì Yên đều xẹp lép.

Đáy lòng cô mềm nhũn, nhẹ nhàng lên tiếng.

Khương Dịch lại hỏi: "Anh của anh giai nhà trẻ kia đâu? Anh xé hộ em."

Trì Yên lấy lỗ mũi nhìn anh, hừ.

10h sáng hôm nay Trì Yên phải đi thử đại ngôn Mỹ Nhân.

Bởi vì là ở ngoại cảnh, địa điểm ở vùng ngoại thành, cho nên 8h sáng sáng đã phải từ trong nhà xuất phát.

Hôm nay hiếm khi Khương Vận được nhàn rỗi, hơn 7 giờ đã chờ ở tiểu khu cửa, nói là muốn đưa cô đi cùng.

Tối qua Trì Yên ngủ muộn, nhưng cũng may là xinh đẹp, nên tình trạng của da cũng không tệ lắm, chỉ là quầng mắt hơi thâm cũng đã được che đi rồi.

Khương Vận nghiêng đầu cười tủm tỉm nhìn cô.

Phần lớn thời gian chị đều là dùng hình tượng một nữ cường giỏi giang, thình lình lại cười như vậy, Trì Yên cảm thấy da đầu tê dại, “Chị Vận …… Chị nhìn em như vậy làm gì?”

“Xem hot search Weibo chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

Khương Vận vẫn cười như cũ: “Thế xem ngay đi.”

Trì Yên theo lời, click mở hot search.

Top 3 hiện tại không có bất kì liên quan gì đến cô, cái thứ 4 là bộ phim tình yêu hôm qua mới kết thúc, đến vị trí thứ 5 lại chói lọi hai chữ "Trì Yên".

Không có bất luận kì từ ngữ tóm lược trọng điểm nào.

Chọn vào mới thấy, dưới tiêu đề trên Weibo là 9 bức ảnh chụp.

Lấy ánh sáng không được tốt, góc độ cũng không được tốt.

Rất rõ ràng là mấy tấm ảnh chụp lén tối qua, địa điểm là ở bên ngoài Tây Thượng.

Tầm mắt Trì Yên dời đi, thấy được tin tức lược thuật trọng điểm:【Nữ tinh mới nổi Trì Yên đêm qua đi cùng một người đàn ông thần bí, là gả vào hào môn hay là đào mỏ? Hoặc là sau khí bí mật ly hôn tìm niềm vui mới? 】

Trên ảnh chụp, cái xe Bentley màu đen còn được khoanh bằng còng tròn đỏ.

Bây giờ là 8h kém 10 phút

Mà đống ảnh chụp này, là được tung ra tầm 7h.

Rất nhanh đã có người nhận ra người đi cùng là Lục Cận Thanh.

Bình luận của đám dân mạng bên nào cũng cho là mình phải, ba suy đoán kia đều có chiến đội cả, hơn nữa thần kì thay tỉ lệ lại cực kì gần nhau.

Càng thần kỳ là, Trì Yên phát hiện Lục Cận Thanh vài phút trước đã phát một bài Weibo:【 xe không phải của tui, mà bà xã cũng không phải của tui. 】

Rất rõ ràng là làm sáng tỏ cho cái tin này.

Khương Vận đã khởi động xe, ra vẻ thâm trầm thở dài: “Kinh hỉ* sao?”

(*kinh ngạc+ vui mừng)

Trì Yên: “……”

Không chỉ không có kinh hỉ, ngược lại có chút bị kinh sợ rồi.

Tim cô đập hơi nhanh, tuy biết chuyện này khẳng định giấu không được, nhưng cũng không ngờ sẽ bị khui ra nhanh thế.

Click mở xem bình luận dưới bài Lục Cận Thanh, sau khi xem đại khái vài lần mới phát hiện số lượng share nhiều hơn hiều so với số bình luận, cô click chỗ share bên trái, bất ngờ nhìn thấy bài share của Khương Dịch.

Cái cáp là một hàng chữ đơn giản đến không thể đơn giản ——

【 nhận lấy. Xe và bà xã đều là của tôi. 】


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT