Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 70

Khương Vận đã đặt hai vé máy bay rồi, thời gian đăng ký là 11h15", kéo dài cũng không đến 1 tiếng rưỡi.

Hai người gọi taxi để ra sân bay.

Trì Yên mang theo một xái vali giản dị, lúc xuống xe không nhịn được che mắt lại, ánh mặt trời chói lọi chiếu đến, cô mất hơn 10s mới thích ứng được.

Khương Vận bấy giờ mới hỏi cô một câu: "Không say máy bay chứ?"

Trì Yên lắc lắc đầu, đi theo chị phía vào sân bay.

Lúc này đã gần 10h rưỡi sáng, cách thời gian làm đăng kí thủ tục không đến 1 tiếng.

Trong sân bay người đến kẻ đi, tiếng loa báo cùng tiếng người nói chuyện trộn lỗn vào nhau, hơi ồn ào.

Trì Yên đeo một cái khẩu trang dùng một lần, đưa tay đè lỗ tay. Cô rất ít ngồi máy bay, cũng không thường xuyên bay nhiều đến quen như Khương Vận, chỉ an an tĩnh tĩnh đi theo phía sau chị, không dám vượt quá khoảng cách nửa thước an toàn.

Khương Vận bật cười: "Lo lắng thế, sợ đi lạc sao a?"

Chị vốn dĩ nói giỡn vậy thôi, nhưng lại nói trúng thật rồi.

Trì Yên không phải chưa từng đi lạc.

Mấy năm trước Trì gia không ở thành phố Lâm An, nên thành phố này, đối với Trì Yên mà nói, là một thành phố hoàn toàn xa lạ, lúc ấy mới vừa về Trì gia, ra nhà ga cô cũng không biết nên đi bên nào.

Có một lần Trì Viễn Sơn mang cô ra ngoài, Trì Yên đi theo sau ông, bước chân ông dài, lại chẳng quan tâm đến cô, tự mình băng băng đi qua đèn xanh đèn đỏ, kết quả đến con mình không thấy lúc nào cũng chả hay.

Trì Yên đứng ở đường cái đối diện, nhìn chằm chằm đèn đỏ qua mất nửa phút lận.

Khi đó cô còn nghĩ, dứt khoát biến mất khỏi cái nhà kia như vậy cũng không tồi.

Chỉ là ý nghĩ này mới thoảng qua, đã bị Trì Yên đánh bay, lúc đó cô còn chưa thi đại học xong, không thể tùu hứng được, không chút hoang mang lại đi tìm buồng điện thoại công cộng gọi cho Trì Nhiên.

Lúc đó Trì Nhiên còn nhỏ, mang theo một đám hồ bằng cẩu hữu* đi tìm cô, mua cho cô đồ ăn ngon với đồ uống.

(*ý chỉ bạn xấu)

Không có ai vô duyên vô cớ tốt với người khác cả.

Thời gian càng dài, Trì Yên càng hiểu rõ, sau này lúc ông nội đi rồi, Trì Nhiên chính là lí do duy nhất để cô về Trì gia.

Trì Yên không nhớ rõ mấy năm trước Trì Nhiên và cô là kiểu thế nào, có ra sao cũng không nhớ nổi nữa.

Ký ức của cô dường như hơi ít ỏi, cũng không có bao nhiêu sâu sắc với Khương Dịch. Nhưng kỳ quái, trước kia cô rõ ràng không thích Khương Dịch, thế mà lại nhớ rõ rành mành từng chi tiết khi ở bên anh.

Trì Yên cảm thấy có chút khó tin, không kịp suy nghĩ cẩn thận, trước mắt đã có cánh tay quơ quơ, "Tư xuân đấy à a?"

Khương Vận lôi kéo cô sang bên cạnh, tránh đường cho người ta đi qua, vốn định kéo cô qua chốt kiểm tra, kết quả đi không được mấy bước lại lui về: "Ai Tiểu Trì, em có biết Tiểu Hồng Hoa của minh tinh vẫn hay ngồi xổm ở sân bay không?"

Trì Yên biết người này.

Tiểu Hồng Hoa là tâm phúc ở sân bay, cơ hồ mỗi ngày đều chẳng phân biệt ngày đêm ngồi xổm muốn chụp ảnh xin chữ ký của minh tinh, trong đống người ngồi đợi có cao như những minh tinh có danh khí, cũng có thấp như chị gái nhỏ như hạt bụi giống cô nửa năm trước.

Mà cái tên này xuất hiện là vị mỗi lần rải chiếu ngồi thiền, trên đầu cô luôn có một đóa hoa hồng rất đẹp.

Nhưng Trì Yên vì không thường ngồi máy bay, nên cũng chưa từng trực tiếp gặp Tiểu Hồng Hoa, nghe thấy Khương Vận nói thế, chợt rất muốn thấy dáng vẻ người kia.

Cô gật gật đầu, chỉ là còn chưa kịp quay đầu nhìn, đã bị Khương Vận xoay mặt lại: "Chúng ta mau chạy nhanh đi, không thể đụng phải cô ta được, nếu phải chụp ảnh với cô ta xong chắc chúng ta sẽ trễ luôn mất."

Trì Yên lập tức thu lại lòng hiếu kỳ, kéo khẩu trang lên túm túm, kéo theo vali bước nhanh chân hơn.

Đứng giữa tiếng ồn ào, cô nghe thấy có giọng nữ kích động gọi tên mình, chắc là Tiểu Hồng Hoa rồi.

Trì Yên giống như đang bị đuổi giết, đi càng nhanh.

Khương Vận sắp xếp thời gian có thể nói là hoàn mỹ.

Từ lúc đi qua cửa kiểm tra an ninh đến lúc đến chỗ soát vé, chỉ có hở ra vài phút mà thôi.

Trì Yên tuy không say máy bay, nhưng ngồi xuống đã thấy mệt, sau khi ngáp mấy cáo, lại bị Khương Vận ném qua một cái bịt mắt: "Trước ngủ một lát đi."

Trì Yên ngoan ngoãn nhắm mắt, ngủ một giấc là ngủ tới lúc máy bay hạ cánh luôn.

A.G đã đặt khách sạn sẵn rồi, Trì Yên mới xuống taxi đã không nhịn được run cầm cập

Cô biết bên này lạnh, nhưng cũng không ngờ lạnh đến thế.

Cả đường đều dày nặng áo lông, Trì Yên và Khương Vận nhìn qua hơi lạc loài.

Khương Vận lạnh đến mức hàm răng phát run, thấp giọng thô bạo: "Sao lại lạnh thế không biết?"

Lúc chị xem dự báo thời tiết, có trách thì trách chị cũng không hiểu thế nào là âm mười mấy độ.

Từ ven đường đến khách sạn cũng cách hơn mười mét, Trì Yên và Khương Vận bấy giờ lại như đang trần truồng từ băng thiên tuyết địa lăn một vòng, khí lạnh theo khe hở trên quần áo chui vào, lạnh đến tận xương.

Lúc Trì Yên đứng nói chuyện với cô lễ tân, nước mũi vẫn đang chảy

Cô bé lễ tân biết cô, sau khi thủ tục xong xuôi còn cùng nhau chụp tấm ảnh, lập tức hóa thân thành tiểu mê muội: "Chị ơi, em có thể phát lên Weibo không?"

Khương Vận lấy hai ly cà phê từ máy pha cà phê tự động bên kia, cầm một ly qua rồi lại nhìn người đang chụp ảnh trước quầy lễ tân: "Nước mũi với nước mắt đều chảy ra rồi, chậc chậc, nếu như bị chồng em thấy lại bảo chị ngược đãi em mất."

Lễ tân đã nhanh chóng đưa thẻ phòng qua, Trì Yên chú ý thấy án mắt ái muội lại thiện ý của cô nàng, lễ phép gật đầu cảm ơn.

Sau khi vào thang máy, Khương Vận cuối cùng cũng đem lực chú ý đặt lên vali của cô: "Mang cái gì thế?"

Cửa thang máy đóng lại, Trì Yên nhìn gương thấy được chóp mũi và mắt mình đều hồng lên, cô xoa nhẹ cái mũi: "Khương Dịch sắp cho em, em còn chưa kịp xem nữa."

Khương Vận: "Sao lại không ai sắp cho chị chứ a?"

Trì Yên: "Bởi vì chị chưa có chồng a."

Khương Vận: "......"

...... Cái cô nhóc chết tiệt kia!

Trì Yên vừa vào phòng là lăn ra ngủ, mãi đến hoàng hôn mới tỉnh.

Khương Vận ở phòng kế bên, điều hòa ấm áp, cô lại không muốn ra ngoài, liên lạc dựa hết vào điện thoại.

Mới vừa mở mắt, Trì Yên đã thấy tin nhắn Khương Vận gửi qua, nói về một chuỗi những điều cần chú ý lúc quay vào ngày mai, còn kèm ảnh chụp địa điểm quay hai ngày nay.

Quảng cáo 8 giờ ngày mai bắt đầu quay, địa điểm chọn cũng rất độc đáo, lấy cảnh chân núi Trường Hắc Sơn.

Mấy ngày trước thành phố Tấn Bắc mới có một trận tuyết, tuyết đọng dưới chân núi hiện tại vẫn chưa tan, khắp nơi trắng như tuyết, trắng tinh đến mức kỳ cục.

Trì Yên tạm thời không thưởng thức được vẻ đẹp của nó, nhưng cách một màn ảnh, cũng có thể nhìn ra nhiệt độ bên kia rất thấp, cô không tự giác lại quấn chặt chăn thêm một chút.

Khương Vận: "Chuyện em bị Tiểu Hồng Hoa đuổi theo vẫn đang leo hot search, tuy đứng top thấp, nhưng mà...... Ha ha ha tự em xem đi."

Vào Weibo, Trì Yên nhanh chóng nhìn đến mấy tin tức có tính giải trí, tiêu đề là thế này--【 Tiểu Bạch Hoa bí mật làm thủ tục, Tiểu Hồng Hoa vất vả vây đuổi chặn đường! 】

Phía dưới chắc là ảnh paparazzi chụp, đặc biệt có lương tâm mà chỉnh sáng.

Cô chỉ lộ ra mỗi đôi mắt, sáng long lanh, nhìn vào giống như là bị người ta đuổi theo nên bị sợ hãi vậy.

Trì Yên ở dưới bình luận:【 cảm ơn ngài giúp tôi làm đẹp nha. 】

Không tính là tin tức lớn gì, nhưng ít nhất chứng minh cô không cần dựa vào bất kì ai, chỉ tự mình cũng có độ hot.

Trì Yên là người đặc biệt dễ thỏa mãn, cứ vui vẻ thế quên luôn Khương Vận, thoát ra rồi tìm số gọi cho Khương Dịch.

Đã hơn 7 giờ tối.

Bên này sớm đã tối rồi, bên ngoài ánh đèn dầu ngoài kia chiếu vào, cho dù phòng không bật đèn cũng không cảm thấy tối lắm.

Điện thoại nhanh chóng được nhận, Khương Dịch lên tiếng trước: "Ăn cơm chưa?"

Buổi trưa Trì Yên cũng chưa ăn cái gì, nhưng bây giờ cũng không cảm thấy đói, ba phải cái nào cũng được nhẹ "Ân" một tiếng.

"Chưa ăn?"

Trì Yên: "...... Định lát nữa mới ăn."

"Bên đó lạnh không?"

Trì Yên thành thật trả lời: "Lạnh."

Là thật sự lạnh.

Cô bây giờ cảm thấy vẫn chưa bình thường lại được, tay còn ấm chứ chân vẫn lạnh toát

Bên kia yên lặng nửa phút, Trì Yên nghe được tiếng gõ bàn phím, tiếng không lớn, nhưng vì bên yên tĩnh, nên nghe được cũng coi như rõ ràng.

Trì Yên cho rằng ít nhất Khương Dịch sẽ an ủi cô vài câu, kết quả người nọ vừa mở miệng, giọng điệu lại còn nặng hơn lúc trước mấy phần: "Lạnh mà em còn mặc ít như thế?"

"Em mặc......" giọng Trì Yên lập tức yếu xuống, một cái áo lông giữ ấm, hơn nữa cũng không tính là quá dày, lại gặp loại thời tiết lạnh buốt thế này, quả thật là ít đáng thương.

Giọng Trì Yên nhẹ xuống, lại ra vẻ đặc biệt ấm ức: "Em cũng không biết sao lại lạnh thế a......"

"Trong vali còn có quần áo ấm đó," trong lòng Khương Dịch mềm nhũn, giọng cũng nhẹ đi không ít, "Ngày mai nhớ mặc vào."

Trì Yên đặc biệt nghe lời đáp một tiếng.

Nhảy xuống giường kéo vali ra, quả nhiên thấy bên trong có vài cái áo lông, đều là màu sáng, kích cỡ đều không giống nhau.

Trì Yên lay vài cái, lấy ra một bộ lớn nhất đánh giá vài lần.

Rất tốt

XXL.

Trì Yên nuốt một ngụm nước miếng, nghiến răng nghiến lợi: "Em là heo à?"

Vấn đề này hình như chọc trúng huyệt cười của Khương Dịch, bên kia cười khẽ một tiếng.

Trì Yên càng cảm thấy phát hỏa, không biết cô mặc số nào còn chưa tính, thế mà còn nghi ngờ dáng người của cô, cô lại lặp lại vấn đề một lần: "Khương Dịch, em là heo sao --"

"Không phải," lần này Khương Dịch đáp rất nhanh, giọng anh vẫn nhẹ như cũ, ý cười rất rõ ràng: "Em là tiểu yêu tinh."


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT