Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 74

Còn không bằng không hỏi cho xong.

Khương Vận lười nói với cô, sau khi trợn mắt một cái kéo cửa sổ xe lên luôn.

Xe taxi nhanh chóng rời khỏi tầm mắt Trì Yên, Trì Yên nhìn mắt di động, mới hơn 4h chiều.

Khương Vận nhắn tin qua, mỗi chữ đều giống như đang lên án và trào phúng cô:【hãy quý trọng mấy ngày cuối cùng này đi bảo bối, đến lúc đó đi Alaska rồi, không phải bốn năm ngày là có thể về luôn đâu. 】

Trì Yên duỗi tay vẫy taxi, chờ nó dừng lại mới rep lại Khương Vận:【 lỡ em không qua thử vai thì sao? 】

【 chỉ cần em diễn cẩn thận, thì không có lỡ cái gì hết. 】

Trì Yên không rep lại, kéo cửa xe ra ngồi lên.

【 thời gian quay《 phòng tối 》 là mười tuần, cũng tức là hơn 2 tháng. 】

Khương Vận dùng thời gian chính xác để nhắc nhở cô.

Không đợi Trì Yên rep, Khương Vận lại gửi thêm một tin:【 đúng rồi, hôm lên máy bay cũng đúng vào ngày 《Người dẫn đường 》 phát sóng tập đầu tiên đấy. 】

Trì Yên vẫn đang đợi chị nói tiếp, đầu bên kia lại an tĩnh một lúc lâu, mãi sau mới lại nói:【 tính ra em còn thừa mấy ngày thôi đó, chậm rãi cùng Khương Dịch trải qua thế giới của hai người đi, chuyện chính lên máy bay rồi nói. 】

“……”

Thật đúng là một chị gái tốt biết suy nghĩ cho người khác.

Trì Yên còn đang định lướt Weibo, kết quả di động lại “Đô” vài tiếng, nhắc nhở cô lượng pin còn chưa đến 10%.

Sau khi nói với tài xế địa chỉ công ty Khương Dịch, lại tắt điện thoại đi.

Lúc rời thành phố Lâm An nhiệt độ vẫn còn trên 10 độ, nên lúc ra ngoài cũng chỉ mặc một cái áo khoác dày vừa vừa thôi; đi về có mấy ngày mà nhiệt độ đã còn có mấy độ, tuy vẫn chưa âm nhưng lúc ra ngoài áo khoác mặc vào tất nhiên vẫn hơi mỏng, Trì Yên xoa xoa bàn tay hơi lạnh.

Từ sân bay tới điểm đến cũng không quá xa, đi một đoạn, bác tài lái xe cũng thấy nhàm chán, bắt đầu bắt chuyện với cô: "Cô bé à, cháu là người địa phương sao?"

Trì Yên đáp lại: “Vâng”

Tuy rằng không phải là người địa phương chính cống.

Tài xế đánh tay lái xoay một vòng, lại nhìn qua kính chiếu hậu thấy khâut trang của cô: "Cô bé sao vẫn đeo khẩu trang thế, bị cảm sao?"

Trì Yên lắc lắc đầu, “Hơi lạnh ạ.”

Bác tài vội vàng mở điều hòa trong xe tăng thêm mấy độ.

Trì Yên cong cong mắt, cách một lớp khẩu trang, giọng nghe sao cứ thấy buồn: “Cảm ơn bác tài.”

“Đi công tác hay là?”

“Đi tìm chồng ạ.”

Vấn đề này đã rò trúng đài của bác tài xế, không thể dừng lại nổi, chuyến xe chưa đến 10 phút, lại nói giống như súng liên thanh vậy đó.

Ban đầu là hỏi chuyện của Trì Yên, sau đo, lại bắt đầu dặn dò cô lúc một mình ra ngoài phải cẩn thận một chút: “Nghe nói hai ngày trước có một cô bé lúc tan ca về nhà lại đột nhiên mất tích, đến ngày thứ ba, cục cảnh sát cũng sắp lập thành án rồi thì lại tự trở về.”

Trì Yên nâng nâng mắt.

Mấy ngày nay cô không ở thành phố Lâm An, cũng không biết có chuyện này.

“Ban đầu cô bé kia nói có người bắt cóc rồi cưỡng bức mình, kiên trì nói như thế mấy ngày, nhưng đến ngày thứ ba, lúc cảnh sát đến nhà cô bé ấy, cháu đoán xem có chuyện gì??” Tài xế tự hỏi tự đáp: “Cô bé ấy lại sửa miệng nói đi đến nhà bạn chơi!”

“Cảnh sát tin sao?”

“Sao có thể tin, có ai còn là đứa trẻ ba tuổi cơ chứ, nhưng mà chuyện này cụ thể thế nào...... Đương sự cũng không truy cứu, bên phía cảnh sát cũng không thể tiếp tục xen vào.”

Cách không xa ở phía trước chính là công ty của Khương Dịch rồi.

Bên này là khu thương nghiệp, những tòa nhà thương vụ rộng lớn lại cao chót vót san sát nhau, giống như muốn xông lên tận trời.

Lực chú ý của Trì Yên hướng ra mất 2s, lại bị bác tài xế kéo lại: “Nghe nói cô bé kia mua được một ngôi nhà trong thành phố, tiền lương của cả bố mẹ và cô bé ấy đều rất bình thường, trong lòng mọi người đều rõ ràng cả……”

Trì Yên chớp chớp mắt, cảm thấy tình huống này hình như hơi quen quen, nhưng làm sao cũng không nhớ ra nổi là xảy ra trên người người nào.

Mãi đến khi thanh toán tiền xong xuống xe, Trì Yên vẫn không thể nhớ ra là ai.

Cô đè đè huyệt thái dương, gió lạnh xẹt qua, Trì Yên kéo áo khoác chặt hơn một chút, cất bước đi vào tòa nhà công ty.

Đây là lần đầu tiên Trì Yên tới nơi Khương Dịch làm việc.

Sạch sẽ, rộng rãi, vị trí phía đối diện cửa ra vào còn có mấy chữ đỏ thẫm: Công ty dược phẩm.

Người ở quầy tiếp tân thấy cô, vấn đề hỏi đầu tiên chính là: “Vị tiểu thư này, xin hỏi cô tìm ai?”

Trì Yên kéo khẩu trang xuống: “Tôi tìm Khương tổng.”

“Xin hỏi cô có hẹn trước không?”

Trì Yên nghĩ nghĩ, lấy di động ra: “Bây giờ tôi hẹn trước vậy.”

Ánh mắt cô lễ tân nhìn cô cũng thay đổi.

Trì Yên cầm cái di động chỉ còn 8% pin của mình định gọi điện thoại, cô lễ tân nhìn cô mấy lần, dường như đột nhiên nhớ ra cái gì gọi cô lại: “Xin hỏi cô là Trì tiểu thư đúng không?”

Vì khẩu trang vẫn còn che non nửa khuôn mặt, trong lúc nhất thời cô nàng không nhận ra được.

Trì Yên gật gật đầu, vừa nhìn qua đã thấy dáng vẻ thả lỏng của cô lễ tân: “Khương tổng có khả năng vẫn đang họp, cô muốn trực tiếp lên tìm anh ấy hầu đợi anh ấy ở phòng nghỉ ạ?”

Cô nàng rất rõ ràng đã biết được quan hệ của Trì Yên và Khương Dịch

Bởi vậy, Trì Yên đột nhiên cảm thấy làm một minh tinh bị người ta nhận ra cũng không tồi, cô cười cười, “Tôi trực tiếp lên là được.”

Văn phòng Khương Dịch ở tầng cao nhất, phòng họp lại ở dưới 1 tầng.

Trì Yên vào thang máy, sau khi yên lặng ấn tầng cao nhất, cửa thang máy đóng lại, lại nhìn di động, pin đã xuống đến 5%.

Nhân lúc di động vẫn chưa sập nguồn, Trì Yên đã gửi cho Khương Dịch một tin:【 đang bận sao? 】

Mãi đến lúc ra khỏi thang máy, Khương Dịch mới rep lại:【 không bận, sao thế? 】

Tầng cao nhất còn rộng rãi hơn tầng 1 nhiều, cả một cái hành lang thênh thang, giày cao gót gõ nhẹ lên sàn nhà, phát ra tiếng vang thanh thúy.

Trì Yên kìm bước thật nhẹ, nhẹ đến mức nghe không thấy, mới gọi điện cho đối phương.

Nhanh chóng đã nhận điện, Trì Yên nhìn lượng pin ít đến đáng thương của mình, “Uy” một tiếng.

“Quay xong rồi?”

Kia đầu cực yên ắng, chắc là không phải đang họp đâu.

Trì Yên hít một hơi, “Ân.”

“Bao giờ về?”

“Anh đoán xem.”

“Anh không đoán.”

Trì Yên dừng lại, cúi đầu nhìn nhìn mũi giày, một tay tháo khẩu trang y tế ném vào thùng rác, “Anh không đoán thì em không về nữa.”

Khương Dịch còn chưa nói, đầu bên kia lại vang lên một tiếng nữ mơ mơ hồ hồ, có thể là do khoảng cách hơi xa, Trì Yên không nghe rõ cụ thể nói chuyện gì.

Chỉ biết giọng nói kia vũ mị quyến rũ, nghe thấy đã khiến cho lòng muốn nhũn cả ra.

Trì Yên sửng sốt một chút, nhẹ nuốt nước miếng, vất vả lắm mới hỏi ra miệng: “Anh đang làm gì?”

“Nghĩ xem bao giờ thì em về.”

“Em không tin,” Trì Yên siết chặt di động, “Vừa rồi em nghe thấy tiếng phụ nữ.”

Khương Dịch cười một chút: “Em nghe lầm rồi.”

“Không thể nào.”

Cô cũng không có điếc.

“Khương Dịch, anh cư nhiên……”

Trì Yên hít một hơi thật sâu, tự nhủ bản thân không cần kích động, vất vả đè giọng lại: “Anh ở trong văn phòng sao?”

“Ở.”

Vừa dứt lời, lại giọng nữ kia.

Đầu Trì Yên nổ tung: “Vậy anh giải thích một chút tại sao trong văn phòng của anh lại có tiếng phụ nữ, giải thích tốt sẽ có khen thưởng.”

“Xem video.” Khương Dịch nhẹ giọng, “Vẫn không tin?”

Trì Yên không nói lời nào, di động lại “Đô” một tiếng.

Pin chỉ còn 2%, sắp sập nguồn rồi.

“Trong văn phòng anh không có phụ nữ, có cần anh gửi clip giám sát cho em không?”

Trì Yên: “Không cần, tin.”

“Vậy khen thưởng đâu?”

“Anh……”

Trì Yên còn chưa nói xong, di động trong tay đã rung lên, màn hình tối sầm —— sập nguồn.

Cô đứng trước cửa văn phòng Khương Dịch, lại nhìn di động không hề phản ứng vài lần, bấy giờ mới nâng tay lên gõ cửa.

Một cái, hai cái…… đến cái thứ tư, Trì Yên nghe được tiếng then cửa chuyển động.

Trì Yên nín thở, khóe miệng cong cong, ngay lúc cửa bị mở ra thì nói một câu: “Surprise!”

Lời vừa rơi xuống, hai người trong và ngoài cửa đều sửng sốt.

Khóe miệng Trì Yên hơi động, máu truyền lên mặt vĩnh viễn vẫn luôn nhanh hơn tốc độ phản ứng của đại não, cả mặt đến tai đều nóng bừng, như thể bị lửa đốt.

Người bên trong liếc nhìn cô một cái, mặt không giữ được vừa muốn cười ra, cửa lập tức “Cùm cụp” một tiếng, nhẹ nhàng đóng lại trước mặt Trì Yên.

Trước khi cửa bị đóng lại, Trì Yên còn nghe thấy giọng nói quen thuộc dễ nghe kia nói một chữ.

Lăn.

Trì Yên vẫn chưa kịp phản ứng lại, đã nghe giọng người đàn ông bên trong, cho dù cách một cánh cửa, vẫn mang theo một loại dịu dàng trong trẻo: “Làm lại một lần nữa.”

Còn làm lại một lần nữa…… Anh nghĩ là đang đóng phim sao?

Trì Yên vẫn còn chưa thoát ra khỏi sự xấu hổ khi nhìn thấy Lục Cận Thanh, vốn dĩ chẳng định phối hợp với anh, kết quả tay lại gõ lên cửa trước một bước.

Lần này chỉ cần một tiếng, cửa đã bị mở ra.

Trì Yên chớp mắt, còn chưa nói lời nào đã rơi vào một cái vòng tay dày rộng ấm áp: “Khen thưởng này, anh rất thích.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT