Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 78

Lúc Khương Dịch về đến nhà đã là hơn 3 rưỡi, Trì Yên đang trong phòng bếp đợi bánh kem nướng chín*.

(Là phần bánh chưa có kem nha, tránh trường hợp ai lại bảo làm sao bánh đã phết kem mà bỏ vào lò nướng).

Bên ngoài gió lạnh thấu xương, trong phòng lại vẫn ấm áp.

Phía tây phòng bếp có một cái cửa sổ thủy tinh sát đất, ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào, trải dài trên mặt đất rộng.

Trì Yên nhìn chằm chằm ánh mắt trời đã bắt đầu chuyển màu cam đỏ, sau khi ngáp mấy cái, thì nghe được tiếng cửa mở.

Sau đó là tiếng bước chân của anh, từng nhịp, từng nhịp gõ vào trong lòng cô.

Trì Yên vừa mới hơi thất thần, lò nướng đã vang vài cái.

Cơn buồn ngủ còn sót lại của cô cũng tan thành mây khói, đứng dậy đi đên, đeo bao tay lấy khay ra.

Khương Dịch ở phía sau thấp giọng cười: “Hôm nay tâm trạng tốt lắm sao?”

“Không tốt.”

Trì Yên bỏ khay xuống, lấy bánh kem ra, “Khương Dịch, anh nhìn xem bây giờ là mấy giờ.”

“Hơn 3h”

“Em muốn thời gian chính xác.”

Khương Dịch chỉ có thể giơ tay xem đồng hồ, “3h34".”

Khương Vận nói với cô phải rời nhà lúc 9h.

Tình hình giao thông của thành phố Lâm An từ trước đến nay đều không tốt, đặc biệt mấy ngày nay thời tiết lại không ổn, kẹt xe khá nghiêm trọng, muốn đến sân bay đúng giờ thì phải đi sớm

Trì Yên tính toán trong đầu, “Anh chỉ còn 5 tiếng 26 phút nữa là sẽ không thấy em nữa.”

Dừng một chút, Trì Yên quay đầu nhìn anh, mắt đuôi hơi hơi dương lên, cong lên vẻ nghịch ngợm, “Lần sau gặp lại là phải sau 2 tháng nữa.”

Sau hai tháng, đã là tháng 1 năm sau rồi.

Trì Yên xoay người, lấy túi kem để trang trí hoa bắt đầu vẽ hoa, cô nói thì nhẹ nhàng thế, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thấy khó chịu.

Đôi mắt chỉ ướt một chút, cô đã bị người phía sau ôm lấy, “Nhớ phải nhớ anh đấy.”

Trì Yên không đáp anh.

“Đừng quá mệt mỏi.”

“Được.”

Tay phải Trì Yên túi kem trang trí đã bị anh nắm lấy, tay Khương Dịch lớn hơn tay cô nhiều, thon dài trắng nõn, thích hợp cầm dao phẫu thuật nhất.

Anh cứ nắm tay Trì Yên như thế, hơi dùng lực một chút, trên bánh kem đã nở ra một đóa hoa.

Trì Yên cúi đầu nhìn, giọng thực nhẹ: “Khương Dịch, anh học y mấy năm a?”

“Hơn 6 năm, sao thế?”

“Vì sao không làm bác sĩ?”

Khương Dịch không đáp.

Trì Yên cũng không nói lời nào, dựa vào trong lòng anh, chờ đến khi cả bánh kem đều phủ hoa, cô mới nghe thấy giọng anh vang lên trên đỉnh đầu, trầm trầm dìu dịu: “Lúc ấy cảm thấy làm bác sĩ thì bận quá, sợ sẽ không có thời gian chăm em, ai biết được em còn bận hơn anh nữa cơ chứ.”

“Sau này em sẽ không bận nữa.” Thái độ nhận sai của Trì Yên rất tốt.

Khương Dịch đã lấy túi kem trang trí trong tay cô ra, vòng lấy cánh tay cô, ôm trọn cô vào lòng: "Để anh ôm em một lát."

Trì Yên không tin: “…… Chỉ ôm một lát sao?”

Cô thật sự không có cách nào tin cả.

Ở bên Khương Dịch lâu rồi, vẫn luôn cảm thấy tâm tư anh sẽ không đơn thuần như vậy

“Nếu không thì sao?”

Quả thật hôm nay tay Khương Dịch rất thành thật, nắm tay cô, chỉ lấy lòng bàn tay vuốt ve nhẹ mấy cái lên mu bàn tay của cô.

Trì Yên cảm thấy hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi, làm bộ làm tịch nghiêng đầu nhìn về phía cửa sổ: “Khương Dịch, anh xem bây giờ có phải mặt trời đang chạy về phía đông đúng không?”

Cô càng nghĩ càng cảm thấy thú vị, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Khương giáo sư của chúng ta hôm nay không có cầm thú nữa rồi a?”

Lời vừa rơi xuống, Trì Yên rõ ràng cảm giác được động tác của Khương Dịch ngừng lại một chút.

Anh “Ân” một tiếng, hôn nhẹ lên vành tai xinh đẹp của cô, giọng có chút hàm hồ: “Sợ em mệt.”

Hai người bận rộn trong bếp một lúc lâu, hết làm bánh kem lại làm bữa tối.

Bình thường Trì Yên vẫn hay nấu cơm, nhưng quả thật chả có bao nhiêu kinh nghiệm cả, lúc bưng lên bàn lại thấy có chút khẩn trương, còn có chút chờ mong, không khác gì cảm giác lúc chờ đợi kết quả của bài luận văn cả.

Cô lấy thìa múc một miếng bánh kem đưa đến, “A” một tiếng, “Há miệng.”

Khương Dịch đặc biệt phối hợp.

Sau khi ăn vào, Trì Yên còn nhìn anh, mắt cô sáng long lanh, chứa đầy những ngôi sao nhỏ.

Khóe môi Khương Dịch cong lên một chút, tình nồng ý mật: “Bà xã.”

“Ân.”

Khương Dịch yên lặng một lúc lâu.

Trì Yên còn cho rằng Khương Dịch vì cảm động mà muốn nói mấy lời không thốt ra được, cũng không thúc giục anh, kết quả đợi một hồi, mới nghe anh nói: “Lần sau lúc làm nhớ đeo kính vào.”

Anh nói chẳng che đậy gì như thế, Trì Yên chỉ dùng chân cũng có thể nghe hiểu.

Cô cũng lấy tay quẹt một ít kem nếm thử, là ngọt, không hề sai.

Sau đó lại ăn phần bánh, Trì Yên cắm một miếng, hoàn toàn trái gương với vị bơ.

Mằn mặn.

Chắc là cô không nhìn rõ, lại nhìn muối thành đường mất rồi.

Trì Yên nhíu nhíu mày, không tự giác hít vào một hơi, “Lần sau em không làm nữa.”

Có thể là do cô không hợp với cái này.

“Ý anh không phải thế.”

“Vậy ý anh là gì?”

Còn không phải là quanh co lòng vòng nói cô không khéo tay sao.

Khương Dịch đột nhiên cúi người gần sát vào cô, giọng điệu hiếm khi hơi khó chịu: “Anh hoài nghi lúc em làm với anh, đều không nhìn rõ mặt anh”

Trì Yên phản bác: “Em là cận thị, chứ không phải mù.”

Khương Dịch bánh kem trước mặt cô, tự tin của Trì Yên lập tức bay sạch.

“Ngoan, về thì đi kiểm tra lấy một cái kính phù hợp.”

Trì Yên: “……”

Cô bảo đảm, nếu Khương Dịch còn tiếp tục đề tài này dù chỉ một giây, thì cô cũng tuyệt đối không để ý đến anh nữa. ếu

Khương Dịch: “Học đại học em rớt nhiều môn thế, là sao lại cận thị nhỉ?”

…… Má nó.

Trì Yên hít một hơi, mới nhịn xuống, không ném cái bánh kem kia qua, giọng cô không được tốt lắm, “Câm miệng, anh không nhìn ra em đang tức giận sao?”

Khương Dịch nhìn cô cười, mắt đào hoa như thật sự nở ra hai đóa hoa đào, liễm diễm đa tình.

“Cười cái rắm.”

Đầu Trì Yên nóng lên, lúc đứng dậy rời đi không biết sao lại vướng phải cáoli chân ghế, lập tức nhào vào lòng Khương Dịch.

“Tức giận còn nhào vào lòng anh?”

“…… Lăn!”

*

Trì Yên thật sự đi cắt kính.

Là ngày hôm sau sau khi tới Alaska, trước khi đi thử vai, Khương Vận đưa cô đi chọn một cái.

Bởi vì kịch bản yêu cầu —— nữ chính trong《 phòng tối 》 có đeo kính.

Viền kính là khung kim loại đen, lúc đeo lên mặt càng nhỏ hơn.

Thấu kính là 150 độ, nên lúc đeo rồi không cần hít mắt như ngày thường nữa, Khương Vận cười tủm tỉm nhìn cô: “Nhìn điềm đạm văn sĩ, càng giống tiểu bạch thỏ.”

Thử vai vào buổi chiều hôm ấy, tự tin của Trì Yên có chút không đủ, lúc trong cửa hàng thử kính, lòng bàn tay còn chảy một lớp mồ hôi.

“Lo à?”

Trì Yên gật đầu thật mạnh, còn cố tình thả chậm động tác, thể hiện rõ vẻ bất an của mình.

Tuy đoạn kịch bản cần thử cô đã thuộc làu làu rồi, Khương Dịch cũng bị lôi kéo thử tập mấy lần với cô rồi, nhưng đến lúc diễn thật thì vẫn thấy hơi lo sợ.

Tim đập rất nhanh, tiếng hít thở cũng hơi hơi nặng thêm

Khương Vận đánh giá trên dưới cô vài lần: “Trước kia cũng chưa từng thấy em lo lắng như vậy a?”

“Trước kia đều là kịch bản bình thường mà.”

“Vậy lần này em cũng xem như bình thường đi.”

Khương Vận nói, “Tiểu Trì, có phải em không để ý đến thân phận nữ chính đúng không?”

“Thân phận gì?”

Quả nhiên.

Khương Vận hận không thể đưa kịch bản đến ngay trước mặt cô, “Nữ chính là lưu học sinh người Hoa học trường cấp 3 ở Mỹ, biết người Hoa có ý gì không?”

Ý là người Trung Quốc, Trì Yên biết.

Không đợi Trì Yên trả lời, Khương Vận liền “Sách” một tiếng, “Chờ chị về nhất định phải giáo huấn Khương Dịch cẩn thận, con mẹ nó lại biến tiểu bạch thỏ của chúng ta thành cái dạng gì rồi, đến kịch bản cũng không được xem tử tế.”

Trì Yên không nghe vào, bên tai vẫn còn mấy câu Khương Vận nói trước đó.

Cô quả thật không chú ý đến thân phận của hai chị em song sinh kia, lời thoại và phần miêu tả thần thái là quá đủ rồi, nên Trì Yên đã xem nhẹ một vấn đề sâu xa nhất.

“Lần này đối yêu xầu bề ngoài của nữ diễn viên rất hạn chế, phải là tóc đen mắt đen, là kiểu người điển hình của châu Á, ý này chính là____ Tiểu Trì, đối thủ cạnh tranh của em đã giảm bớt hơn phân nửa rồi”

Trì Yên hít sâu một hơi.

Khương Vận nói mấy câu mang tính tượng trưng để trấn an cô, rất nhanh đã chuyển đề tài, nói đến việc tư, ví như ——

“Đêm qua có gọi cho Khương Dịch không?”

Trì Yên “A” một tiếng, mới hồi phục tinh thần lại thở dài: “Gọi còn chưa đến hai phút, di động đã hết tiền luôn rồi ạ.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT