Báo lỗi

Ngọt Khắc Vào Tim

Chương 79

Gọi điện thoại đường dài quốc tế, cứ 6s là mất 8 tệ, dựa đó mà tính ra số tiền trong 2 phút, vẻ mặt Khương Vận thoáng kinh ngạc: "Em nghèo đến mức có chút tiền điện thoại thế thôi à?"

“Em quên nạp.”

Lúc ở trong nước, Trì Yên chủ yếu là nhận điện thoại, hơn nữa đa số đều là số trong nước nên chỉ cần mấy trăm tệ tiền điện thoại là có thể dùng lâu ơi là lâu.

Vì thế quả thật cô đã quên mất cái vụ đường dài này

“Khương Dịch có nạp cho em không?”

“Có nạp ạ.”

“Sau đó thì sao? Nói đến nửa đêm à?”

“Không có,” khóe môi Trì Yên khẽ nâng, cười nhẹ một cái: “Sau đó anh ấy gọi cho em, em không nhận.”

Khương Vận cảm thấy có thể là do bản thân từ hồi đại học FA nhiều năm quá rồi, càng ngày càng không hiểu được đôi vợ chồng trẻ này nữa.

Trì Yên cất kính vào trong hộp đựng, vừa ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Khương Vận vẫn cau mày, lại giải thích một câu: "Khương Dịch nói mỗi ngày nói chuyện nửa tiếng, em còn phải ở bên này 60 ngày, tính ra thì...…”

Trì Yên tính nhẩm không ra, lấy di động ra nhanh chóng ấn một hồi, sau đó đẩy màn hình điện thoại về phía Khương Vận

Ứng dụng máy tính đang mở, bên trên chói lọi hiện lên một con số:14400.

Trì Yên: “Anh ấy nạp nhiều tiền cho em thế, nhưng thật ra cũng chẳng đáng bao nhiêu.”

“Chuyện này liên quan gì đến việc em không nhận điện thoại hả?”

“Nếu em thử vai mà qua, sau đó nhất định sẽ phải gọi điện thoại thường xuyên...... Tiền anh ấy nạp cho em lại không bao gồm khoản phí này, nên em mới trừ vào nửa giờ thời gian gọi cho anh ấy.”

Khương Vận: “……”

“Tiểu Trì.”

“…… Ân?”

“Có người nào nói, bây giờ em rất trẻ con không?”

“Không trẻ con bằng em trai chị đâu.”

Khương Vận không có ý kiến, bị hai người này chọc cười.

Kẻ tám lạng người nửa cân cả, không thể so sánh được.

·

Buổi chiều lúc Trì Yên đi thử vai mới biết phó đạo diễn là người Trung Quốc.

Qua vài phút, Trì Yên lại phát hiện, phó đạo diễn và Khương Vận có quen biết, hơn nữa nhìn qua quan hệ cũng không tệ lắm.

Người thử vai trước có rất nhiều, đưa mắt nhìn qua đa số là người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, mấy người tóc đen như bọn cô đứng ở giữa, nhìn rất nổi bật.

Trì Yên đứng ở bên cạnh, thấy phó đạo diễn cầm kịch bản chỉ chỉ cho Khương Vận: “Đến lúc đó diễn vai chị gái trước.”

Kịch bản này dày hơn kịch bản Trì Yên xem nhiều, vì thế chi tiết cũng cụ thể hơn, Trì Yên nhìn đến phần miêu tả đặc điểm ngoại hình của chị gái ở phía trên: Tóc dài, đeo kính, thích mặc váy trắng, không thích nói chuyện, là một cô gái ngoan ngoãn nhưng có chút u ám.

Phó đạo diễn nói rồi quay đầu nhìn mắt Trì Yên, trên dưới đánh giá cô vài lần, tầm mắt cuối cùng dừng trên tóc cô: “Rất đẹp,tóc dài cũng rất phù hợp.”

Chị ta dường như đã coi Trì Yên làm nữ chính luôn rồi

Khương Vận nhận kịch bản nhìn xuống phía dưới, “Em gái sau đó lại cắt tóc ngắn?”

“Đúng vậy,” phó đạo diễn rõ ràng hiểu rõ kịch bản như lòng bàn tay, dễ dàng lật đến đoạn có tình tiết tóc bị cắt kia, “Cô xem chỗ này, có một lần lúc em gái giết người, không cẩn thận bị người nọ lấy đồ gì đó làm mắc tóc vào. Sau vì che dấu, cô ta đã dùng bật lửa đốt hết đồ vật và đống tóc bị mắc kia, lại thiêu luôn thêm mấy centimet mái tóc dài của mình, ngụy trang thành dáng vẻ không cẩn thận bị nến đốt cháy, bắt đắc dĩ phải đi cắt tóc.”

Khương Vận gật gật đầu, “Cho nên nếu được chọn thì Tiểu Trì sau khi quay xong các cảnh của người chị là phải đi cắt tóc à?”

“Đội tóc giả cũng được, nhưng…… không nên dùng tóc giả, tóm lại nó cũng không tự nhiên lắm.”

“Tiểu Trì?”

Trì Yên chỉ lo xem kịch bản, chờ đến khi Khương Vận hỏi cô, nàng mới phản ứng lại, “Sao ạ?”

“Tóc có thể cắt chứ?”

Hai người đồng thời quay đầu lại đây, đều đang đợi cô đáp lại.

Vừa rồi tâm tư Trì Yên tuy không đặt ở chốn này, nhưng cũng nghe được hai người nói chuyện, cô giơ tay sờ tóc mình, tóc cô dài rất nhanh, bây giờ đã dài qua xương bướm sau lưng mấy centimet rồi.

Nhưng…… hình như Khương Dịch rất thích cô để tóc dài.

Lần đó cô chỉ cắt tóc có một xíu đã nhanh chóng bị anh phát hiện, lúc sấy tóc cho cô có hỏi: "Sao lại muốn cắt tóc thế?"

Trì Yên quên lúc ấy mình trả lời thế nào rồi

Cô chỉ biết sau một lúc Khương Dịch cũng không nói gì nữa, lần đó muốn cô cũng nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều.

Trì Yên thất thần vài giây, mãi đến khi Khương Vận nặng nề khụ một tiếng nhắc nhở.

Phó đạo diễn tưởng cô không muốn, dù sao cô bé này để tóc dài trông dịu dàng hiền lành thế này, chỉ cần nhìn là đã thấy cảnh đẹp ý vui rồi, không muốn cắt cũng bình thường: “Nếu thật sự không muốn……”

“Có thể cắt ạ.”

Ngón trỏ của Trì Yên quấn vài lọn tóc, “Đạo điễn Lý, muốn cắt đến đâu ạ?”

Đạo diễn Lý lật lại đoạn trước của kịch bản, phía trên có một bức phác họa dáng vẻ nhân vật, trừ việc không có mắt mũi thì đến quần áo cũng được phác họa chi tiết, hoàn mỹ không hề có khuyết điểm

Cô gái đó tóc ngắn sát tai, vừa nghịch ngợm lại vừa tỏa sáng.

Khương Vận tưởng tượng ra dáng vẻ Trì Yên sau khi cắt tóc, không nhịn được “Phụt” cười ra tiếng: “Tiểu Trì, cắt xong em sẽ thành mười tám tuổi.”

Nháy mắt trẻ hơn mười tuổi.

Trì Yên cảm thấy lời này không giả chút nào, người khác không biết, nhưng chính cô vẫn rõ.

Cô còn nhớ rõ có một lần đội tóc giả ngắn đi ra ngoài với Khương Dịch con bị cái dì là nhân viên hướng dẫn mua sắm cho rằng Khương Dịch câu dẫn trẻ vị thành niên nữa chứ.

Phó đạo diễn rõ ràng rất vừa lòng với câu trả lời của cô, thu lại kịch bản, giống như nói chuyện phiếm kéo ra một đề tài: “Hôm trước 《 người dẫn đường 》 bắt đầu chiếu, tôi có xem.”

Trì Yên chuyển mắt nhìn chị.

“Tuy rằng tôi là vì Lục Chi Nhiên mới xem, nhưng vẫn cần phải nói một câu, cô bé này quả thật đã làm cho tôi kinh diễm rồi.”

Khương Vận nhướng mày: “Kỹ thuật diễn của Tiểu Trì nhà chúng tôi cũng được chứ? ”

“Cực kì được”

Phó đạo diễn ngáp một cái, “Mấy ngày nay cả đêm lẫn ngày đều thử diễn viên, mà vẫn chưa thấy ai thích hợp đóng vai hai chị em này.”

Dừng một chút, chị nhìn Trì Yên: “Nhưng hôm nay cũng không tệ lắm, diễn thật tốt a cô bé.”

Lời cổ vũ đã Trì Yên nghe không ít.

Nhưng yếu tố quyết định thật sự, chủ yếu vẫn là phải do cô.

Trì Yên tự giác chuẩn bị đầy đủ, tố chất tâm lí cũng tốt hơn so với lúc trước không ít, đến lúc trước khi vào thủ vai, vẫn không nhịn được chạy vào toilet một lát.

Khương Vận đứng bên ngoài chờ cô, “Tiểu Trì, em lo lắng cái gì?”

Trì Yên không nói, cầm di động gửi tin nhắn cho Khương Dịch:【 biết hôm qua vì sao em không nhận điện thoại không? 】

Khương Vận: “Lần này em không qua được, chị sẽ..... Không đúng, là Khương Dịch không được hai tháng.”

Trì Yên: “……”

Trì Yên chuyên tâm chờ tin nhắn đáp lại.

Xã hội giờ đều chỉ coi trọng vật chất, cô đã không gọi nổi điện thoại nữa rồi.

Không đến một phút, Khương Dịch nhắn lại:【 sẽ nạp thêm thẻ cho em, hôm nay bù lại chuyện hôm qua được không? 】

【 không được, em tức giận đó】

Khương Vận bên ngoài vẫn còn đang an ủi cô, còn đọc cả chicken soup trong điện thoại ra cho cô nữa chứ, từng câu từng chữ đều tràn ngập tình cảm

Nếu Trì Yên vẫn là học sinh tiểu học, nhất định sẽ bị cảm động đến khóc thành tiếng luôn.

【 Bà xã, anh sai rồi. 】

【 được thôi, hôn em một cái, em sẽ tha thứ cho anh. 】

Tin nhắn gửi đi không đến vài giây, Khương Dịch đã gọi điện thoại qua.

Trì Yên ấn tiếp, giọng anh và giọng Khương Vận đang đọc Chicken soup bên ngoài đồng thời vang lên: “Yên Yên.”

Trì Yên vặn vòi nước, bên này tiếng nước không ngừng, đầu kia lại yên tĩnh đến kỳ cục.

Tắt vòi nước đi, giương mắt, cô thấy chính mình ở trong gương, khẽ nhếch môi.

Là bộ dạng của thiếu nữ hoài xuân

“Khương Dịch ca ca.”

Đầu kia chớp mắt an tĩnh một lát, “Ngoan, đừng làm loạn, anh đang họp.”

“Anh vẫn chưa hôn em.”

Nửa phút sau, thành phố Lâm An.

Trong phòng hội nghị, đám nhân viên đều đang nơm nớp lo sợ, cầu nguyện không bị khấu trừ tiền thưởng trong tháng, lại nghe được Khương tổng hằng ngày vẫn vô cảm của bọn họ lại dịu dàng cong khóe môi hôn di động một cái.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm: “……”

Bọn họ nhất định là bị mù rồi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT