Báo lỗi

Người Cầm Quyền

Chương 150:


Hàn Đông nhìn giờ rồi nhân tiện nói:

- Chị tự mình đưa đến phòng tổ chức, mời bọn họ nhanh chóng làm tốt trình tự, tốt nhất là thủ tục sẽ xong vào ngày mai.

- Vâng, tôi phải đi đây.

Tôn Hiểu Linh nói, lúc này nàng đã biết Hàn Đông là người làm việc cần sự nhanh chóng, nàng dừng lại, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Hàn Đông hỏi ngay:

- Còn chuyện gì sao?

- Cũng không có gì, chỉ là vài vấn đề khảo hạch, tôi có thể nhờ chủ nhiệm Ngụy hỗ trợ hay không?

Hàn Đông nở nụ cười, hắn đã biết vì sao Ngụy Khắc Quân trước đó tỏ ra căng thẳng như vậy, thì ra đối phương sợ bị mình điều đi. Điều này cũng khó trách, vì Trâu Cương vốn là phó chủ nhiệm văn phòng cục thống kê.

- Chủ nhiệm Tôn, có gì thì cứ nói thẳng, không cần che giấu.

- Ha ha, tôi thấy chủ nhiệm Ngụy có chút lo lắng.

- Hừ, chút tự tin không có, như vậy còn có thể nói gì trước mặt tôi? Được rồi, để anh ấy giúp chị, không phải anh ấy đã nói hiệp hội quản lý sẽ phải giảm biên chế một số người sao?

Tôn Hiểu Linh chợt sững sờ, tuy nàng không biết Ngụy Khắc Quân đã nói gì với Hàn Đông, nhưng nàng cũng hiểu Hàn Đông đã đồng ý để cho Ngụy Khắc Quân giúp mình, như vậy khả năng bị điều đi là rất nhỏ.

- Chủ nhiệm Hàn, tôi sẽ đi đến phòng tổ chức ngay.

Hàn Đông nhìn bóng lưng của Tôn Hiểu Linh mà khẽ cười.

Sau đó Hàn Đông tìm số điện thoại của Lữ Nam Phương rồi gọi đến, khi vừa nối thông thì đã nghe thấy tiếng cười ha ha của Lữ Nam Phương:

- Anh Đông cũng quá thần kỳ rồi, sao biết được chúng tôi sắp đến Vinh Châu?

Hàn Đông chợt sững sốt, sau đó hắn cũng cười:

- Các cậu muốn đến Vinh Châu sao? Cậu và Chí Không à?

- Đúng vậy, có lẽ nửa giờ sau sẽ xuống Vinh Châu, thế nào, tối nay uống vài ly ở Vinh Châu nhé?

- Được, tôi sẽ qua.

Hàn Đông trước đây sở dĩ có lòng tin có thể gánh chịu một nửa nhiệm vụ kêu gọi đầu tư chính là muốn lợi dụng quan hệ của mình, Lữ Nam Phương này quen biết rất nhiều, đến lúc đó cần đối phương giúp sức một chút, vì vậy bây giờ cũng nên có chút khách khí.

Lữ Nam Phương nói:

- Được rồi, chúng tôi đến huyện Phú Nghĩa đón anh.

Hàn Đông cười nói:

- Không cần, tôi có xe.

Lúc này Lữ Nam Phương mới nhớ đến một vấn đề là số điện thoại của Hàn Đông đã thay đổi:

- Anh Đông đang gọi điện thoại ở phòng làm việc sao? Lại thăng chức rồi à?

Hàn Đông nói:

- Đúng vậy, tôi bây giờ là chủ nhiệm khu công nghiệp, được rồi, không tiếp tục kéo dài nữa, tối nay cậu muốn dùng cơm ở đâu?

Lữ Nam Phương hỏi Ngưu Chí Không, sau đó nói:

- Khách sạn Cát Vịnh, chúng tôi sẽ ở tại đó.

Hàn Đông cúp điện thoại và lập tức xuống văn phòng ở dưới lầu, lúc này người ở bên trong khá vội vàng, tinh thần của Ngụy Khắc Quân khá tươi sáng, xem ra sa khi nhận được tin tức chính thức từ Tôn Hiểu Linh thì tốt lên rất nhiều, thấy Hàn Đông cũng nhanh chóng chào hỏi.

Hàn Đông khẽ gật đầu, sau đó nói với Hoắc Khải Sơn:

- Anh Hoắc, đưa tôi đến thành phố Vinh Châu.

Hoắc Khải Sơn lên tiếng, sau đó đi xuống lầu. Bây giờ thời tiết đang nóng lên, trong xe rất oi bức, vì vậy hắn muốn xuống trước mở điều hòa, hạ nhiệt độ xuống.

Hàn Đông nhìn chung quanh, trong văn phòng còn có sáu người, trong đó có ba cô gái trẻ tuổi, cách ăn mặc khá mô đen, nhìn giống như không có việc gì làm. Hàn Đông cũng không nói gì thêm, hắn xoay người đi xuống dưới lầu, lại nghe thấy những lời nghị luận hưng phấn của các cô gái ở sau lưng, vì vậy không khỏi cười khổ một tiếng, kể từ khi nào các cô gái đều như vậy rồi?

Khi Hàn Đông đến khách sạn Cát Vịnh thì Lữ Nam Phương đã dến, Hàn Đông cho Hoắc Khải Sơn tự quay về, sau đó ngồi xuống hỏi mới biết lần này Lữ Nam Phương và Ngưu Chí Không xuống Vinh Châu để mở chi nhánh cho công ty viễn thông Nam Không, địa chỉ là quảng trường Ngũ Tinh, đã chuẩn bị tất cả, bọn họ chỉ đến khai trương mà thôi.

Hàn Đông cười nói:

- Động tác của các cậu là rất nhanh, mới đó đã mở chi nhánh rồi.

Ngưu Chí Không mỉm cười nói:

- Đây cũng nhờ trước đó anh Đông chỉ điểm, bây giờ Nam Không và công ty Motorola hợp tác khá tốt, đã mở năm chi nhánh ở thành phố Thục Đô, ngay cả Nokia cũng nói chuyện hợp tác với chúng tôi. Không ngờ điện thoại di động cỡ lớn với giá cả đắt đỏ như vậy cũng có người mua, lúc này công ty truyền thông và thông tin ở thành phố Vinh Châu đã xây dựng rất tốt, chúng tôi phải tranh thủ đến đây kinh doanh là đúng rồi.

Lữ Nam Phương nói:

- Anh Đông, bây giờ Nam Không chính là công ty thông tin lớn nhất thành phố Thục Đô, mà chi nhánh ở Vinh Châu lại là lớn nhất, đây chính là hướng về phía anh đấy nhé.

Hàn Đông cũng vui vẻ với bọn họ, hắn cười nói:

- Được rổi, nếu đã phát tài thì cũng phải mời tôi bữa cơm chứ?

Ngưu Chí Không nói:

- Ngày mai công ty khai trương, anh Đông giúp chúng tôi dùng thử sản phẩm mới nhé?

Hàn Đông hiểu ý của Ngưu Chí Không, hắn cười nói:

- Loại điện thoại cục gạch kia mang theo bên người cũng có thể phòng thân.

Lữ Nam Phương cười ha hả nói:

- Phải lớn mới có khí thế, mà nếu anh Đông không thích loại lớn, chúng tôi có sản phẩm mới, chắc chắn anh sẽ thích.

Lữ Nam Phương nói đến đây thì đứng lên mở cặp lấy ra một cái hộp, Hàn Đông đưa mắt nhìn, điện thoại Motorola, coi như là loại máy nhỏ hiếm có vào thời điểm này.

- Thế nào? Đây chính là sản phẩm mới nhất của Motorola, buôn bán rất chạy ở Thục Đô.

Lữ Nam Phương đắc ý nói.

Hàn Đông gật đầu, nếu có một chiếc điện thoại thì thuận tiện liên lạc hơn, vì vậy hỏi:

- Máy này giá bao nhiêu?

Ngưu Chí Không nói:

- Anh Đông, cái máy này làm phiền anh dùng thử là được.

Hàn Đông khoát tay nói:

- Cái này là không được, tôi phải bỏ tiền ra mua một cái, các anh cho chút ưu đãi là được.

Ngưu Chí Không còn muốn kiên trì nhưng Lữ Nam Phương đã nói:

- Chí Không, cứ nghe theo lời anh Đông, thế này đi, điện thoại này giá gốc đưa vào đại lý là mười ngàn, nếu là anh Đông mua thì sẽ giảm giá, mà chúng tôi sẽ phụ trách quản lý mạng di động cho anh.

Hàn Đông cảm thấy giá tiền không phải là vấn đề, tất nhiên hắn cũng tin Lữ Nam Phương không lừa gạt mình:

- Đăng ký số di động cũng phải tốn tiền sao?

Ngưu Chí Không cười nói:

- Anh Đông thì không, anh có mang giấy chứng minh không? Đến khi đó còn cần nó để đăng ký.

Hàn Đông khẽ gật đầu, sau đó đưa chứng minh cho Ngưu Chí Không, lại cười nói:

- Tôi cũng không khách khí, coi như theo phong cách phương Tây.

Thực tế nếu không trở thành chủ nhiệm hiệp hội quản lý khu công nghiệp Thần Quang, Hàn Đông cũng không muốn mua loại điện thoại này, dù sao thì liên lạc với các nhà đầu tư cũng cần điện thoại, nếu luôn dùng điện thoại bàn thì cũng mất mặt.

Lữ Nam Phương lúc này lại nói:

- Anh Đông, anh lúc này không còn công tác ở thị trấn Triệu Hoa nữa sao?

Thấy Hàn Đông gật đầu thì Ngưu Chí Không cười nói:

- Anh Đông rõ ràng là kéo chúng ta qua rồi bỏ chạy.

Hàn Đông cười nói:

- Yên tâm đi, chỉ cần là chuyện của tập đoàn Kỳ Vọng, tôi có thể hỗ trợ không bao giờ chối từ. Bây giờ tôi là chủ nhiệm hiệp hội quản lý khu công nghiệp Thần Quang, đặc biệt chú trọng công tác kêu gọi đầu tư.

Lữ Nam Phương hỏi:

- Anh Đông bây giờ có cấp bậc gì? Lẽ ra anh làm ra nhiều thành tích ở thị trấn Triệu Hoa, lại thấy công tác công khai hành chính của anh được lên chương trình thời sự, phải thăng cấp cho anh mới đúng chứ?



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT