Báo lỗi

Người Cầm Quyền

Chương 217:


Khi Hàn Đông đi vào phòng họp Huyện ủy, ngoại trừ vài lãnh đạo chủ chốt, cơ bản là mấy Ủy viên thường vụ đã tới cả.

Hàn Đông ngồi xuống vị trí của mình, sau đó châm thuốc hút.

Tuy lúc mở Hội nghị thường vụ, ngoại trừ vị trí của những người ủng hộ ra, mọi người đều có không chỗ ngồi cố định được xác định rõ ràng.

Nhưng tất cả mọi người đều rất ăn ý, dựa theo xếp hạng của Hội nghị thường vụ mà tìm vị trí cho mình, rất có trật tự.

Hàn Đông tuy tuổi tác còn nhỏ, nhưng hắn là Ủy viên thường vụ Huyện ủy, Phó Chủ tịch thường trực huyện, xét chức vụ hắn sẽ được xếp hạng thứ tư trong các Ủy viên thường vụ.

Hoàng Văn Vận là Bí thư Huyện ủy, mỗi lần mở Hội nghị thường vụ, ông ta luôn là người đến cuối cùng. Ông ta ngồi xuống, nhìn lướt qua một lượt, nói:

- Hội nghị thường vụ hôm nay chủ yếu có hai chuyện. Nhưng hai vấn đề này cũng là một. Trước tiên mời Bí thư Liêu nói qua về tình hình điều tra thư nặc danh.

Liêu Khai Vân mở sổ ra nói:

- Căn cứ vào tài liệu mà thư nặc danh cung cấp, nhân viên bên trong Cục Công an chúng tôi đã tổ chức điều tra. Kết quả là phần lớn nội dung trong thư đều là sự thật. Đương nhiên, cũng có số ít là giả hoặc không có chứng cứ xác thực. Sau khi xác định được tính các thực của tài liệu này, chúng tôi cùng với đại đội cảnh sát giao thông tiến hành điều tra nghiêm túc. Phát hiện được một bộ phận không có biên lai phạt tiền. Quả thật đây là một hình thức làm thất thoát lợi ích, tổng kim ngạch liên quan lên đến 540.000 tệ.

Hoàng Văn Vận vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Tình hình nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng tượng. Chúng ta nhất định phải điều tra tới cùng những người có trách nhiệm liên quan. Số tiền này cho dù đi tới đâu, chúng ta cũng nhất định phải thu hồi về. Ai là người phụ trách đại đội cảnh sát giao thông trong Cục Công an?

Liêu Khai Vân nói:

- Là Chính ủy Lôi Hiểu Bân. Tôi đã tạm thời cách chức anh ta.

Hoàng Văn Vận gật đầu, nói với Vương Tiến Quý:

- Ừ, nếu việc này đã rõ ràng, thế thì Ủy ban Kỷ luật phải lập tức tham gia vào, nên bắt giam thì bắt giam, nên xử phạt thì xử phạt.

Vương Tiến Quý mặt mày nghiêm nghị, dường như lúc nào cũng đóng vai Bao Công:

- Dạ, tôi sẽ lập tức tổ chức nhân sự tham gia ngay.

Phùng Chấn Hoa nói:

- Xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi thấy vấn đề quản lý nội bộ của Cục Công an có vấn đề rất lớn. Vì thế tôi đề nghị Cục Công an cần tiến hành điều chỉnh bộ máy.

Lần này y chủ động nhắc tới việc điều chỉnh bộ máy của Cục Công an chính là vì vấn đề chọn tổ trưởng Tổ giám sát liên hợp lần trước, y xuất kỳ bất ý đề xuất Chu Ngọc Vinh. Tuy cuối cùng Chu Ngọc Vinh không được thông qua, nhưng y cũng biết trong lòng Hoàng Văn Vận chắc chắn rất khó chịu, thế nên hôm nay chủ động đứng ra để xoa dịu tình hình.

Hoàng Văn Vận nói:

- Đây là vấn đề thứ hai Hội nghị thường vụ cần thảo luận. Trong khoảng thời gian này, Cục Công an không ngừng xảy ra vấn đề. Chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ Cục Công an cần phải tăng cường xây dựng thêm bước nữa. Nếu không, sao chúng ta có thể trông cậy vào Cục Công an để có được cuộc sống tốt đẹp ở Phú Nghĩa này?

Thấy Hoàng Văn Vận tố khổ hết một hơi, Hàn Đông liền nói tiếp:

- Đúng vậy, tôi hoàn toàn có thể hiểu được.

Mọi người thấy Hàn Đông đột nhiên chủ động có ý kiến, tất cả ánh mắt đều dồn vào người hắn.

Hàn Đông thản nhiên cười nói:

- Ngay chiều hôm qua, khi em họ tôi và Cục trưởng Cục Thông tin Kiều San San đi dạo trước Cửa hàng bách hóa nhân dân đã bị mấy tên côn đồ quấy rầy, sau đó tôi còn gọi điện khiển trách Cục trưởng Xa của Cục Công an một phen. Giữa ban ngày ban mặt mà lại xảy ra những chuyện như vậy. Hoàn cảnh trị an của huyện Phú Nghĩa chúng ta có thể chịu nổi sao?

- Không thể ngờ rằng có thể có những chuyện như vậy được. Vậy quả thật Cục Công an phải chỉnh đốn một chút rồi.

Vương Hòa Bình cười nói.

Phương Trung lặng lẽ nhìn hắn, cầm bút viết hai cái tên “Hàn Đông và Vương Hòa Bình” vào vở.

Hiện giờ càng lúc y càng tin tưởng Vương Hòa Bình vốn là cỏ cây đầu tường, giờ chắc chắn đã theo phe Hàn Đông.

Nếu như vậy vẫn còn có cơ hội thay đổi thế cục của Hội nghị thường vụ.

Lúc này Hàn Đông nhìn Phương Trung, lại nói:

- Sáng nay, tôi lại nhận được điện thoại của Xa Tĩnh Chương, anh ta nói cho tôi biết, sau khi thẩm vấn, biết được mấy tên côn đồ kia đều là thủ hạ của một người tên Nhị Tử. Nghe nói dưới tay tên Nhị Tử này còn có một đám côn đồ nữa. Đối với thế lực xấu xa như vậy, sao Cục Công an vẫn có thể để cho bọn chúng tồn tại?

Phương Trung đột nhiên nhướn mày. Hàn Đông cố ý nhắc tới Nhị Tử này, hình như hơi quen quen.

Bỗng nhiên Phương Trung nhíu mày lại, thằng con Phương Kiến của mình chẳng phải rất hay tụ họp với một người tên Nhị Tử sao? Chẳng lẽ chuyện lần này lại có liên quan đến Phương Kiến sao?

Phương Trung lo rằng chuyện này thật sự có liên quan đến Phương Kiến, nếu không Hàn Đông cũng chẳng nói ra làm gì.

Hoàng Văn Vận nói:

- Ừ, như vậy xem ra công tác của Cục Công an quả thật có chút vấn đề. Vấn đề lần này của đại đội cảnh sát giao thông chỉ là một hiện tượng bị lộ mà thôi. Mọi người có ý kiến gì với bộ máy của Cục Công an thì có thể đề xuất.

Hùng Chính Lâm nói:

- Tôi cho rằng Xa Tĩnh Chương khá thích hợp với chức Chính ủy. Ngoài ra đồng chí Thân Quốc Dũng cũng là công an kỳ cựu nhiều năm, làm việc chắc chắn, thiết nghĩ có thể đảm nhiệm chức Phó Cục trưởng thường trực.

Hoàng Văn Vận gật gù nói:

- Đề xuất mà chủ nhiệm Hùng đưa ra cũng không tồi. Tất cả mọi người còn có đề nghị gì không?

Phương Trung rất buồn bực, như vậy người của phe mình cho dù còn ngồi yên đó cũng không còn tác dụng gì nữa.

Bí thư Đảng ủy Công an Liêu Khai Vân bên cạnh cũng đang rất phiền muộn. Nếu để cả chính ủy và Phó Cục trưởng thường trực đều là người của Hoàng Văn Vận thì Cục trưởng Phan Sơn Tuyền kia cũng không làm gì được, ảnh hưởng của mình ở cục Công an cũng vơi dần.

- Tôi cho rằng để Từ Vĩnh Trọng đảm nhiệm Phó Cục trưởng thường trực thì thích hợp hơn. Anh ta là Phó Cục trưởng từ thành phố xuống, tình hình liên quan ở địa phương cũng hiểu được một ít, đảm nhiệm Phó Cục trưởng thường trực cũng có lợi cho việc triển khai công tác.

Hàn Đông hơi thương hại đưa mắt nhìn Liêu Khai Vân. Anh là Bí thư Đảng ủy Công an thì sao, người được đề xuất cần phải được thông qua mà.

Sáu lúc bầu chọn, kết quả tất nhiên không cần phải nói nữa. Xa Tĩnh Chương đảm nhiệm vị trí Chính ủy Cục Công an, Thân Quốc Dũng làm Phó Cục trưởng thường trực. Còn thiếu một Phó Cục trưởng thì Đại đội trưởng đội Cảnh sát hình sự Phạm Khải dưới huyện lên tiếp nhận. Những người này đều là người của Hoàng Văn Vận, trong đó Phạm Khải do Hùng Chính Lâm đề cử.

Liêu Khai Vân vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Thế cục đã như thế, ông ta cũng bất lực.

Trước khi lên làm Bí thư Đảng ủy Công an, ông ta cũng đã tới gặp Sa Ứng Lương cùng tới cửa Kiều Hiếu Nghĩa, Bí thư Đảng ủy Công an Thành ủy. Vì có quan hệ với Sa Ứng Lương nên ngay từ đầu ông ta đã muốn cùng làm việc với Phương Trung. Ông ta cho rằng, Phương Trung và Hoàng Văn Vận vốn chẳng phân biệt cao thấp. Mình gia nhập vào, chẳng phải đã giữ được đại cục sao? Vừa mới bắt đầu thì đúng là như vậy. Phương Trung ngăn chặn khiến Hoàng Văn Vận bao phen ngả nghiêng.

Nào biết, theo Hàn Đông mạnh mẽ cứng rắn quật khởi, thế cục rất nhanh đã biến đổi. - giờ bên phía Phương Trung bị áp chế chặt chẽ, không còn chút sức phản kháng.

Tan họp, Phương Trung là người thứ hai bước ra. Tâm trạng của y rất nặng nề, nhưng mặt khác, y dường như cũng đã nhìn thấy được tia sáng trước mặt mình vậy.

Mấu chốt vấn đề là làm cách nào để Hàn Đông và Hoàng Văn Vận nảy sinh khúc mắc. Đây mới là vấn đề chủ yếu.

Dù sao Hàn Đông có thể trưởng thành nhanh như vậy nhờ tác động của Hoàng Văn Vận cũng không ít.

Với lại Hàn Đông cũng không phải cái đèn cạn dầu. Phỏng chừng có lẽ không dễ dàng gì khiến hắn và Hoàng Văn Vận phát sinh mâu thuẫn.

Hàn Đông quay lại Ủy ban nhân dân huyện, liền gọi điện thoại cho Xa Tĩnh Chương, hỏi anh ta khi nào mời khách.

Xa Tĩnh Chương cười ha hả đáp:

- Khi nào lãnh đạo có thời gian thì khi đó đi.

Hàn Đông cười nói:

- Vậy tối nay đi.

Sau lần điều chỉnh này, tuy rằng Trưởng Cục Công an huyện Phan Tuyền Sơn còn bên phe Phương Trung nhưng cũng không làm được chuyện gì. Vì những lãnh đạo chủ chốt khác của Cục Công an đều được thay thế bởi người của Hoàng Văn Vận cả.

Gọi điện thoại xong, Hàn Đông ngồi yên lặng, suy nghĩ về tình hình công tác trong khoảng thời gian này.

Theo hiểu biết về tình hình hiện nay mà xem, những việc chú ý trọng điểm của mình hẳn là mấy việc như sau:

Một là vấn đề lỗ hổng trong phân công quản lý nhân sự, việc này tạm thời không làm rõ được.

Hai là vấn đề nghề nghiệp của huyện Phú Nghĩa. Việc này phải bảo Cục nghề ngiệp thực hiện.

Ba là vấn đề tu sửa phố Duyên Hà cùng với việc khai thác cát sông ở Đà Trường Giang và Hoàng Hà.

Đương nhiên còn rất nhiều chuyện khác, nhưng trước mắt ba chuyện này là quan trọng nhất.

Ngẫm nghĩ một chút, Hàn Đông cầm lấy điện thoại, gọi đến văn phòng Thẩm Tòng Phi, cười nói:

- Chủ tịch huyện Thẩm này, tôi là Hàn Đông. Anh có thời gian không, tôi muốn qua có chút việc muốn bàn bạc với anh một chút.

Thẩm Tòng Phi vừa nghe thấy đã vội vàng nói:

- Sao có thể khiến Chủ tịch huyện Hàn đến chứ. Tôi sẽ đến chỗ anh. Giờ tôi đi ngay.

Hàn Đông cũng không khách khí:

- Được, tôi chờ anh.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT