Báo lỗi

Người Cầm Quyền

Chương 242:


Xe dồn dập tới, khiến Sa Trí Tuyên bị dọa. Y quay người định mắng Hàn Đông, nhưng lại sửng sốt, bĩu môi nói:

- Làm gì thế, muốn giết người à?

Hàn Đông lạnh lùng nói:

- Đã quên lời tôi nói hay sao?

Kiều San San mở cửa xe, ngồi lên ghế phụ, nhỏ giọng nói:

- Hàn Đông, chúng ta đi thôi.

Hàn Đông gật đầu, hôn lên má cô một cái, sau đó quay đầu xe, lái xe hướng về phía bên ngoài.

Đồng thời, Hàn Đông nghĩ thầm trong lòng: ‘Tên Sa Trí Tuyên này thực sự là âm hồn không tiêu tan, xem ra phải tìm một cơ hội chỉnh sửa y một chút mới được’.

Trong lòng Hàn Đông, cho dù là thế nào, Kiều San San là người của hắn, không người nào được phép có ý định gì với cô cả.

Huống hồ, lần trước Hàn Đông đã nói những lời độc ác trước mặt Sa Trí Tuyên. Nếu đã nói rồi, thì phải làm được.

Lúc này sắc mặt Sa Trí Tuyên xanh mét, cảm giác như gặp phải một nhục nhã lớn vậy. Nhìn thấy Hàn Đông giáp mặt hôn môi Kiều San San, y cảm giác vô cùng nhục nhã, nghiến răng nhìn Hàn Đông từ từ lái xe xa dần.

- Hàn Đông, anh suy nghĩ cái gì vậy?

Kiều San San nhẹ nhàng hỏi.

Hàn Đông khẽ mỉm cười nói:

- Anh đang nghĩ làm thế nào để xử lý Sa Trí Tuyên.

Đối với Kiều San San, không có gì là Hàn Đông không thể nói, cũng không che giấu ý định không tốt đối với Sa Trí Tuyên.

Kiều San San nói:

- Em cũng không biết y lại đến cơ quan em, trước đây chưa từng đến.

Hàn Đông cười nói:

- Việc này không liên quan đến em, anh thấy hai cha con họ là đang muốn đối phó với anh.

Sa Trí Tuyên luôn quấn quýt lấy Kiều San San. Còn Sa Ứng Lương, lại coi hắn là đối tượng để gây áp lực, lần này lại muốn cố tình giữ khoản tiền mà sở Tài chính đẩy xuống.

Điều này khiến Hàn Đông vô cùng tức giận. Nếu đã quyết tâm phải làm ra một thành tích thật tốt, Hàn Đông phải loại bỏ tất cả mọi khó khăn, dũng cảm tiến tới.

Những người dám chắn ở phía trước, nhất định sẽ bị Hàn Đông lần lượt giẫm nát.

Hàn Đông tìm một nhà hàng yên tĩnh, chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ, vừa ăn vừa nói chuyện. Hai người ngồi cùng nhau, dường như nói không hết chuyện, đặc biệt là Kiều San San, dường như muốn kể tỉ mỉ hết những sự việc trong thời gian này xảy ra xung quanh cô cho Hàn Đông nghe. Còn Hàn Đông cũng rất chăm chú mà lắng nghe.

- Tối nay có đi Phú Nghĩa không?

Hàn Đông cười hỏi.

Mặt Kiều San San liền hơi đỏ, nói:

- Không được, ngày mai còn phải đi làm.

Hàn Đông nhân tiện nói:

- Vậy anh ở lại Vinh Châu.

Kiều San San suy nghĩ một chút, nói:

- Buổi tối em phải về nhà.

Hàn Đông cười nói:

- Không sao, muộn một chút anh đưa em về.

Ăn cơm xong, đã gần tám giờ tối rồi. Hàn Đông lái xe, tìm một quán rượu, vừa uống rượu, vừa ngồi nói chuyện cùng nhau.

Đến mười giờ rưỡi, Hàn Đông đưa Kiều San San về đến cổng tòa nhà Ủy viên thường vụ Thành ủy.

- Hàn Đông, sáng ngày kia anh đến đón em.

Kiều San San nhẹ nhàng nói.

Hàn Đông gật đầu nói:

- Được, chín giờ sáng ngày kia anh đến đây.

Nói xong, Hàn Đông nghiêng đầu, hôn lên đôi môi hồng của Kiều San San.

Kiều San San ôm Hàn Đông, hôn thật sâu.

Tuy đang ở trước cổng chính tiểu khu, nhưng cách khá xa, đèn cũng không chiếu sáng đến được, cho nên Kiều San San cũng lớn gan hơn một chút.

Hai người nhiệt tình ôm nhau, kịch liệt hôn môi.

Mấy phút sau, hai người mới buông nhau ra.

Kiều San San thở phù phù, nhỏ giọng nói:

- Em về đây.

Nói xong cô đưa tay nhéo tay Hàn Đông, sau đó đẩy cửa xuống xe.

Hàn Đông đặt hai tay lên tay lái, nhìn Kiều San San nhẹ nhàng bước xuống xe, trong lòng tràn đầy sự yêu thương.

Ở phía đường cái phía đối diện tiểu khu, có hai người đang đi tới. Trong đó có một người quay đầu, nhìn thấy Kiều San San thì hơi sửng sốt, gọi:

- San San!

Kiều San San hơi run lên, quay đầu nói:

- Mẹ!

Hàn Đông khẽ mỉm cười, nhưng không xuống xe. Lúc này xuống xe, sẽ khiến Kiều San San thêm xấu hổ.

Mẹ Kiều San San và hàng xóm tản bộ trở về. Trước đó khi đi qua xe Hàn Đông, mơ hồ có thể nhìn thấy có hai người ôm hôn nhau trong xe, trong lòng bà còn thầm nghĩ thanh niên bây giờ thật lớn gan. Lúc này người từ trên xe bước xuống lại là con gái mình, khiến bà cảm thấy mất mặt với hàng xóm, trong lòng có hơi tức giận. Còn người hàng xóm lúc này bước nhanh vào tiểu khu.

Nhìn thấy Hàn Đông lái xe đi, mẹ Kiều San San hạ giọng nói:

- San San, sao con không chú ý đến ảnh hưởng một chút?

Vừa thấy biển số xe là huyện Phú Nghĩa, bà cũng đoán được người ngồi trong xe là Hàn Đông, cho nên sự tức giận trong lòng cũng giảm bớt đi một chút. Chỉ cảm thấy Kiều San San và Hàn Đông muốn thân mật, cũng không nên chọn nơi này, bị người khác nhìn thấy nhiều cũng không tốt.

Ấn tượng của mẹ Kiều San San đối với Hàn Đông vô cùng tốt, cảm thấy người thanh niên này không những có học mà còn hiểu lễ nghĩa. Hơn nữa còn trẻ tuổi như vậy đã là Phó chủ tịch thường trực huyện, thành tích sau này chắc chắn sẽ không tồi, ít nhất là tốt hơn Kiều Hiếu Nghĩa. Đứa con rể như thế, muốn tìm cũng không phải dễ.

Vì Hàn Đông, mẹ Kiều San San còn cãi nhau không ít lần với Kiều Hiếu Nghĩa. Nhưng khoảng thời gian này, dường như Kiều Hiếu Nghĩa cũng không phản đối việc hai người họ cùng nhau lắm nữa. Điều này khiến bà vô cùng ngạc nhiên, cũng khá vui mừng, lẽ nào Kiều Hiếu Nghĩa đã thay đổi suy nghĩ rồi?

Sắc mặt Kiều San San hơi ửng đỏ, nói:

- Mẹ!

- Được lắm, con bé này, cuối tuần bảo Hàn Đông đến nhà ngồi một lúc đi.

Kiều San San im lặng gật đầu, kéo tay mẹ đi về phía tiểu khu.

Vào phòng, Kiều Hiếu Nghĩa ngồi trong phòng khách xem tivi, thấy cả hai mẹ con cùng bước vào, nghi hoặc hỏi:

- Sao hai mẹ con lại đi cùng nhau?

Mẹ Kiều San San cười nói:

- Tôi gặp San San trước cửa, Hàn Đông đưa nó về.

- Ồ!

Kiều Hiếu Nghĩa ồ một tiếng, rồi lại xem tivi, dường như chưa phản ứng lại kịp vậy.

Thực ra, Kiều Hiều Nghĩa cũng biết Kiều San San sở dĩ về nhà muộn như vậy, chắc chắn là đi gặp mặt Hàn Đông. Buổi chiều lúc đi làm, ông ở trên lầu, khi nhìn xuống phía cửa sổ, nhìn thấy Hàn Đông vừa gọi điện thoại, vừa mở cửa lên xe.

Trước đây, sở dĩ Kiều Hiếu Nghĩa kịch liệt phản đối Hàn Đông và Kiều San San cùng nhau, là do suy xét trên vài phương diện. Thứ nhất Hàn Đông trẻ tuổi, còn non dại, rất dễ chịu thiệt; Thứ hai ông ta cảm nhận được tình hình thành phố Vinh Châu rất lạ, với Đinh Vi Dân là người bên ngoài đến và Sa Ứng Lương là người địa phương, thực lực không tương ứng. Mà Hàn Đông lại là người của Đinh Vi Dân, rất dễ bị áp chế xuống; Thứ ba là ông ta vẫn chưa từ bỏ ý định với Lăng Tụ Giai, muốn lợi dụng quan hệ với Lăng Tụ Giai, thực hiện hy vọng xa vời là tiến thêm một bước nữa trong tương lai của mình.

Hiện tại, quan niệm của Kiều Hiếu Nghĩa đã thay đổi, chủ yếu là vì ông ta nghe được từ miệng Kiều San San rằng sau lưng Hàn Đông có Triệu Nhạc làm chỗ dựa vững chắc. Điều này không phải chỉ có Kiều San San nói, hơn nữa từ việc lần trước Triệu Nhạc đến Vinh Châu cũng có thể nhìn ra được; Ngoài ra, ông ta cũng đã từng thử rồi, những mối quan hệ mà Lăng Tụ Giai để lại, dường như không có tác dụng thực tế đối với sự thăng chức của ông ta. Dù sao Kiều Hiếu Nghĩa vừa mới thăng chức Phó giám đốc sở chưa lâu, muốn tiến thêm một bước nữa, thì phải đợi thêm một thời gian nữa mới nói được. Nhưng đợi cho ông ta đợi qua được thời gian đó rồi, những mối quan hệ đó của Lăng Tụ Giai, còn quan tâm đến ông ta nữa không?

Căn cứ vào những nguyên nhân đó, Kiều Hiếu Nghĩa liền không kịch liệt phản đối Kiều San San và Hàn Đông với nhau nữa.

Đương nhiên, ông ta cũng sẽ không ủng hộ rõ ràng, dù sao thể diện thì cũng vẫn cần, chỉ có thể lấy thái độ ngầm đồng ý mà cư xử thôi.

- Tên tiểu tử Hàn Đông này, không ngờ không đến nhà.

Kiều Hiếu Nghĩa thầm nghĩ trong lòng. Ông ta cũng hy vọng Hàn Đông có thể chủ động một chút, như vậy ông ta mới có thể hạ thang xuống được.

Mẹ Kiều San San liền kéo cô vào phòng, nhỏ giọng nói:

- Cuối tuần con bảo Hàn Đông đến nhà, ba con nhất định sẽ không phản đối.

Kiều San San nhẹ nhàng gật đầu.

Nhưng trong lòng cô, lại không quan tâm đến việc cha cô đã ngầm đồng ý cho cô và Hàn Đông cùng nhau. Nhưng phía Hàn Đông, mới là phiền toái. Nghĩ lại ông nội của Hàn Đông, là một nhà cách mạng nổi tiếng cả nước, nếu không có được sự đồng ý của ông Hàn, thì cô và Hàn Đông không thể danhh chính ngôn thuận cùng nhau được.

- Ôi, chỉ có thể đi một bước tính một bước. Dù sao cho dù thế nào, chỉ cần trong lòng Hàn Đông có mình, khi hai người ở cùng nhau cảm thấy vui vẻ, mình cũng thấy thỏa mãn rồi.

Cùng gặp mặt, thân thiết với Kiều San San, khiến tâm tình Hàn Đông tốt hơn nhiều, buổi tối cũng ngủ rất ngon. Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy xấu hổ chính là, buổi tối hắn mơ một giấc mơ diễm mộng, không chỉ nằm mơ thấy Kiều San San, còn mơ thấy Yến Lâm.

- Tại sao có thể như vậy?

Hàn Đông buồn bực nói. Hắn và Yến Lâm, cũng chỉ vì lần trước lúc ở Thục Đô, khi mừng sinh nhật Yến Lâm, cùng Yến Lâm, Lục Oánh uống say, ba người đều ngủ trên sô pha. Hàn Đông trong lúc bất giác, liền xem Yến Lâm thành Kiều San San, đưa tay vào trong áo cô, nắm lấy hai khuôn ngực đầy đặn của cô bóp nhẹ một phen.

Tuy thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, Hàn Đông cũng cố ý muốn quên đi cảnh tượng này. Nhưng khi nằm ngủ, nằm mơ, thường mơ thấy Yến Lâm, trong mơ làm một số việc kiều diễm cùng cô.

Điều này khiến Hàn Đông rất buồn bực, cảm thấy tư tưởng của mình có phải quá xấu xa rồi không.

Xuống lầu, Tả Nhất Sơn và Lý Thiếu Võ đã đợi ở dưới lầu. Thấy Hàn Đông xuống, Tả Nhất Sơn nhanh chóng mở cửa xe, đợi Hàn Đông lên xe rồi, y mới lách người lên trước, ngồi vào vị trí ghế phụ.

Ăn bữa sáng xong, hơn tám giờ, Hàn Đông liền đi đến văn phòng.

Bây giờ ngoài những việc thường ngày ra, Hàn Đông chủ yếu dồn sức lực vào việc mở nơi phục vụ làm mẫu.

Theo kế hoạch của sở Tài chính, hôm nay là ngày chuyển khoản tiền hai mươi triệu tệ vào tài khoản của cục Tài chính Vinh Châu, sau đó từ cục Tài chính Vinh Châu chuyển đến phòng Tài chính huyện Phú Nghĩa. Sau đó từ phòng Tài chính huyện Phú Nghĩa chuyển đến một tài khoản tiền mặt riêng của vùng sản xuất.

Điều Hàn Đông lo lắng nhất, chính là cục Tài chính Vinh Châu. Tuy hôm qua Hàn Đông đã tỏ rõ thái độ, không đồng ý bọn họ giữ lại. Nhưng nhìn bộ dạng của Sa Trí Tuyên và Hoa Kiến Thành, nói không chừng bọn họ sẽ trực tiếp sẽ giữ lại một nửa số tiền.

Tuy Hàn Đông không sợ, nhưng hắn cũng không muốn phiền phức. Đồng thời nếu muốn làm ầm ĩ, cũng rất dễ đắc tội với không ít người.

- Thôi đi, không có việc gì lại đi tìm việc, có việc không sợ, nên làm gì thì cứ làm như thế.

Hàn Đông lẩm bẩm, lập tức gọi điện thoại bảo Trương Trường Hà đến.

Rất nhanh, Trương Trường Hà liền đến, ngồi nghiêm chỉnh trước mặt Hàn Đông, cung kính nói:

- Phó chủ tịch huyện Hàn, anh tìm tôi?

Hàn Đông gật đầu nói:

- Có hai việc, thứ nhất là quy hoạch trường kỹ thuật đã có chưa, thứ hai là kế hoạch của Ban quản lý cơ sở việc làm đã có chưa?

Trương Trường Hà nói:

- Sắp xếp của trường kỹ thuật hôm nay chiều nay đưa đến, đến lúc đó tôi sẽ đưa đến cho anh xem. Việc của Ban quản lý cũng đã được sắp xếp xong rồi, tôi sẽ sắp xếp người gặp gỡ với những bộ phận có liên quan, cũng chỉ trong mấy ngày này sẽ làm xong những thủ tục có liên quan. Nhưng một phần đồng ruộng đã bị chiếm dụng, phải có hỗ trợ, phải có một khoản tiền.

Hàn Đông gật đầu, nói:

- Vấn đề tài chính sẽ được giải quyết nhanh thôi. Khoản tiền của sở Tài chính hôm nay sẽ được gửi xuống, đến lúc đó nên chi tiêu thì cứ chi tiêu. Các hạng mục công tác phải tiến hành đồng loạt, triển khai toàn diện. Thứ nhất là thiết kế phần cứng của khu căn cứ, thứ hai là kiến thiết phần mềm. Những tuyển dụng có liên quan, cũng có thể bắt đầu rồi.

Căn cứ theo sắp xếp trước đó, vùng nghề nghiệp sẽ tuyển một vài luật sư làm cố vấn pháp luật, sau này sẽ phục vụ cho những việc như hợp đồng lao động bên ngoài, thảo luận vấn đề lương bổng. Những vấn đề này một khi có người lao động tìm việc làm, thì có thể dùng được. Trong ký ức của Hàn Đông, đặc biệt là một số nông dân, thường là vất vả một năm, kết quả một đồng tiền lương cũng không lấy được. Chỉ có thể lấy được một tấm hóa đơn tạm bợ, gây ra rất nhiều thảm kịch. Vậy nên ngay từ khi bắt đầu, Hàn Đông liền nghĩ đến việc xây dựng những hệ thống luật pháp có liên quan, làm toàn diện một chút ngay từ khi bắt đầu, như vậy sau này triển khai cũng sẽ nhanh hơn một chút.

Sở dĩ làm hoàn thiện như vậy, một phần là vì Ủy ban nhân dân tỉnh đã xem huyện Phú Nghĩa như một vùng căn cứ mẫu. Làm tốt rồi, cũng là một chiến tích. Mặt khác, có khoản tiền ba mươi ngàn tệ, cơ bản cũng đủ dùng.

Lúc này điện thoại di động của Hàn Đông vang lên, lấy ra nhìn, là văn phòng Kỷ Quốc Hùng. Hàn Đông ngẩn người, xem ra sự việc hắn lo lắng trong lòng đã đến rồi.

- Hàn Đông, sở Tài chính đã chi tiền xuống, Cục trưởng Hoa đã đến chỗ Chủ tịch thành phố Sa để báo cáo công tác rồi.

Trong điện thoại, giọng nói của Kỷ Quốc Hùng nén lại.

Tâm tình Hàn Đông rất không thoải mái, xem ra Sa Trí Tuyên và Hoa Kiến Thành, là quyết tâm có ý định với khoản tiền kia.

- Cảm ơn Cục trưởng Kỷ, tôi sẽ cố gắng tranh thủ.

Hàn Đông cũng chỉ có thể nói như vậy.

Kỷ Quốc Hùng nói:

- Vậy được, tôi cũng sẽ báo cáo công tác với lãnh đạo.

Hôm qua hắn đã gọi điện cho thư ký của Đinh Vi Dân là Nguyễn Nhất Hiên. Nhưng xem tình hình ngày hôm nay, Hoa Kiến Thành có lẽ muốn giữ lại một nửa khoản tiền kia của Hàn Đông. Vậy thì cơ hội đến rồi, cho nên hắn định gọi điện thoại nữa, gây ấn tượng sâu hơn với Đinh Vi Dân.

Hàn Đông cúp máy, nói với Trương Trường Hà:

- Được lắm, tạm thời cứ như vậy.

Trương Trường Hà thấy Hàn Đông nghe máy rồi, thần sắc có chút không tốt, không biết xảy ra chuyện gì, định hỏi, nhưng nhịn được, đứng lên đi ra ngoài.

Hàn Đông ngồi trong văn phòng, thầm nghĩ trong lòng:

- Nếu như vậy, vậy tôi thúc đẩy một chút.

Qua khoảng nửa giờ, điện thoại trong văn phòng Hàn Đông liền vang lên. Nghe máy, chỉ nghe Phương Trung nói:

- Phó chủ tịch huyện Hàn, khoản tiền của sở Tài chính đã được gửi xuống. Căn cứ theo chỉ thị của Chủ tịch thành phố Sa, trước tiên gửi xuống mười lăm triệu tệ. Năm triệu tệ còn lại, hai tháng sau sẽ gửi xuống.

Hàn Đông vừa nghe liền tức giận, nói:

- Phó chủ tịch huyện Phương, tôi không hề có được văn bản thủ tục nào, thiếu năm triệu tệ, tôi cũng không dễ làm việc.

Trong lòng Phương Trung rất buồn bực, Hàn Đông quả là tảng đá trong nhà vệ sinh, vừa thối lại vừa cứng. Sa Ứng Tuyên đích thân nói chuyện cũng không được, bây giờ việc khuyên bảo Hàn Đông lại rơi vào đầu ông ta, thật không thoải mái gì. Ông ta lại thở dài, nói:

- Hàn Đông à, bây giờ tài chính trong thành phố quả thật hơi khó khăn. Hơn nữa, bọn họ cũng không phải không gửi khoản tiền đó xuống, chỉ là muộn hơn hai tháng mà thôi. Cơ sở nghề nghiệp cũng không phải chỉ trong một hai tháng này mà dùng hết hai mươi triệu tệ, gửi xuống chậm đi vài ngày, cũng không sao đâu chứ. Huyện Phú Nghĩa là ở trong Thành ủy Vinh Châu, dưới sự lãnh đạo của Thành ủy Vinh Châu, cậu cũng phải có cái nhìn đại cục chứ.

Hàn Đông liền nói:

- Chủ tịch huyện Phương, cái nhìn đại cục cũng không có xung đột gì với làm việc theo quy củ. Lần này, khoản tiền đó, lãnh đạo Tỉnh ủy đều đã có chỉ đạo rồi. Phải tiền nào việc ấy, tôi không thể để khoản tiền ấy xảy ra bất kỳ vấn đề gì khi ở trong tay tôi. Nếu Chủ tịch huyện Phương không có việc gì, tôi cúp máy đây.

Phương Trung hơi sửng sốt, nói:

- Vậy được rồi.

Cúp máy, Phương Trung kinh ngạc ngồi đó, chỉ cảm thấy trong lòng là một luồng tức giận, hận không thể gầm rú một phen. Thái độ của Hàn Đông khiến ông vô cùng buồn bực, nhưng lại không thể làm gì Hàn Đông.

- Phải nghĩ cách đuổi Hàn Đông đi, nếu không, công việc của mình cũng không tiện triển khai.

Phương Trung cân nhắc trong lòng. Vốn dĩ ông ta chỉ hy vọng Hàn Đông và Hoàng Văn Vận sẽ có ngăn cách gì đó, như vậy còn có thể hình thành thế chân vạc ở Huyện ủy. Nhưng bây giờ xem ra quan hệ giữa Hàn Đông và Hoàng Văn Vận vô cùng thân thiết, thế chân vạc e rằng không thể làm được. Cho nên, ông ta liền nghĩ đến việc đuổi Hàn Đông đi, nếu không, ở trong Huyện ủy không những lời nói của ông ta không có tác dụng gì, ngay trong Ủy ban nhân dân huyện, cơ bản cũng bị mất quyền lực. Vậy ông ta làm một Chủ tịch huyện còn có ý nghĩa gì chứ.

Gọi điện thoại cho Sa Ứng Lương, Phương Trung phải cúi người, giống như Sa Ứng Lương đang ở trước mặt ông ta vậy. Hai tay ông ta nắm lấy ống nghe, cung kính nói:

- Chủ tịch thành phố Sa, vừa rồi tôi đã nói chuyện với Hàn Đông rồi…

Sa Ứng Lương tức giận nói:

- Người này thật sự là đầu muối không biết tiến lùi.

Phương Trung gật đầu nói:

- Đúng vậy, Hàn Đông từ trước đến nay không xem lãnh đạo ra gì. Chủ tịch thành phố Sa, anh xem có phải nên điều chỉnh công tác của Hàn Đông một chút không.

Sa Ứng Lương nhíu mày, nói:

- Tôi biết rồi, tôi sẽ nghĩ cách.

Hàn Đông gọi điện thoại cho cục trưởng cục Tài chính Dương Nghị, nói:

- Cục trưởng Dương, sở Tài chính đã đẩy khoản tiền đó xuống chưa, khoản tiền là bao nhiêu, nhanh chuyển vào tài khoản của cơ sở nghề nghiệp đi.

Dương Nghị cung kính nói:

- Phó chủ tịch huyện Hàn, tôi vừa mới được thông báo, đã chuyển xuống rồi, là mười lăm triệu, tôi lập tức làm thủ tục chuyển.

Tuy trước đó, giữa Dương Nghị và Hàn Đông cũng có chút không vui, Dương Nghị cũng rất ghét Hàn Đông. Nhưng hiện tại cùng với việc địa vị của Hàn Đông được nâng lên, Dương Nghị đã hoàn toàn không dám biểu lộ hận ý thật sâu trong lòng đó ra nữa.

Hàn Đông nói:

- Tôi biết rồi, mau chóng làm tốt đi.

Cúp máy, Hàn Đông bình tĩnh ngẫm nghĩ một lát. Việc này tạm thời không thể bắt tay làm từ chỗ sở Tài chính tỉnh, phải can thiệp vào cục Tài chính thành phố trước. Sau khi kéo dài được mấy ngày, mới nói lên trên, như vậy mới có thể có được hiệu quả.

Dù sao mười lăm triệu, cũng có thể đủ dùng một thời gian. Đợi cho cục Tài chính thành phố lấy năm triệu kia xong, lại nói lên một chút, mới có thể có tác dụng được.

Nghĩ thông suốt được điều này, Hàn Đông gọi điện thoại cho Kỷ Quốc Hùng, nói:

- Cục trưởng Kỷ, vừa rồi tôi có được thông báo, cục Tài chính thành phố chuyển mười lăm triệu xuống, tôi chuẩn bị tìm đến phía thành phố mong can thiệp. Nếu thực sự không đươc, sẽ tìm đến sở Tài chính tỉnh, nếu lại không được, tôi đi tìm Chủ tịch tỉnh.

Kỷ Quốc Hùng hiểu ý tứ Hàn Đông, nói:

- Ừ, Hàn Đông, cậu làm vậy là đúng, việc gì cũng không thể tự tiện vượt cấp được.

Trong lòng y hơi kích động, thầm nghĩ cơ hội của y đã tới rồi. Chỉ cần Hàn Đông làm ầm lên, Hoa Kiến Thành chắc chắn sẽ phải rơi đài, đến lúc đó khả năng tiến thêm một bước nữa của y cũng sẽ cao hơn.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT